Trong đợt tuyển tú lần này, ta vừa mới được sắc phong làm Mỹ nhân. Hoàng thượng Cảnh Hàn vốn là thanh mai trúc mã của ta. Ngày đầu tiên ta tiến cung, hắn đã lật thẻ bài của ta. Sau khi được cung nữ hầu hạ tắm gội sạch sẽ, ta bị đưa vào tẩm cung của hắn. Đám người hầu vừa lui ra, hắn đã vội vàng bổ nhào về phía ta.
"Sao nàng lại đến chậm như vậy? Ăn dưa là phải ăn lúc còn nóng hổi mới ngon." Cảnh Hàn có chút bất mãn nói với ta.
Ta ngơ ngác nhìn hắn, lòng đầy khó hiểu bèn hỏi: "Ăn dưa là có ý gì? Tại sao lại phải ăn dưa nóng?"
Cảnh Hàn như thể bị câu hỏi của ta làm cho đứng hình, hắn nhìn ta với vẻ mặt vô cùng phức tạp. Hắn kéo ta lên long sàng rồi nói: "Xem ra ta phải truyền thụ cho nàng một số kiến thức mới lạ trước đã. Nào, chúng ta lên giường rồi nói tiếp."
Long sàng của Cảnh Hàn rất rộng, dù có vài người cùng nằm cũng vẫn thoải mái. Cả hai chúng ta có thể lăn lộn trên đấy mà không xảy ra chuyện gì. Thế là hai người cùng nằm trên long sàng, Cảnh Hàn còn sai người mang đến một ít trái cây và hạt dưa.
"Ăn dưa có nghĩa là xem trò hay của người khác." Cảnh Hàn kiên nhẫn giải thích.
Ta gật gật đầu, lại hỏi: "Có trò gì hay để xem à?"
Nói xong ta chợt nhớ ra điều gì, bèn hỏi tiếp: "Người bảo thiếp đến đây gấp gáp như vậy, không phải là gặp chuyện gì nan giải sao?"
Vẻ mặt Cảnh Hàn đăm chiêu, trả lời: "Cũng gần như thế."
Ta gật đầu, "ồ" lên một tiếng, rồi im lặng chờ đợi những lời tiếp theo của hắn.
"Ta có thể đọc được suy nghĩ." Cảnh Hàn mở đầu câu chuyện bằng một bí mật động trời.
Ta lại gật đầu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Cảnh Hàn kể rằng hắn bất ngờ bị thiên lôi giáng xuống khi mới mười tuổi, sau sự cố đó liền sở hữu năng lực đọc được suy nghĩ của người khác.
"Thái hậu lúc đó vẫn còn là Hoàng hậu, tưởng ta mắc phải căn bệnh lạ nên đã tìm đến nhà nàng. Phụ thân nàng khi ấy giữ chức ở Khâm Thiên Giám, gia cảnh bần hàn, nhưng sư phó của phụ thân nàng, cũng chính là sư tổ của nàng, lại là một người thật sự rất có năng lực."
Sau khi sư tổ nhìn thấy Cảnh Hàn liền phán: "Đây là số mệnh của quý nhân."
Thái hậu lo lắng hỏi lại: "Có vấn đề gì nghiêm trọng không?"
Sư tổ đáp: "Trước hai mươi tuổi, tuyệt đối không được xảy ra quan hệ nam nữ."
Sau này ngẫm lại chuyện cũ, ta luôn cảm thấy chính sư tổ mình đã lừa gạt Thái hậu. Mặc dù ta không có bằng chứng xác thực, nhưng bởi vì lúc đó sư tổ đã ban cho Cảnh Hàn một chiếc vòng tay Phật Châu. Sau khi đeo chiếc vòng vào, Cảnh Hàn thật sự không còn nghe thấy những âm thanh hỗn loạn trong đ
Cảnh Hàn còn hai tháng nữa mới đến sinh nhật thứ hai mươi, cho nên hiện tại hắn vẫn chưa đủ tuổi để phá giới. Ôi, chủ đề đi quá xa rồi.
Cảnh Hàn tiếp tục quay lại câu chuyện chính: "Một ngày nọ, ta nghe được tiếng lòng của Hoàng hậu, phát hiện ra nàng ấy đã trọng sinh."
Ta chớp chớp mắt đầy kinh ngạc thốt lên: "Trọng sinh?"
Cảnh Hàn gật đầu xác nhận: "Nàng ấy đã chết một lần, rồi quay trở về thời điểm mấy năm trước. Từ tiếng lòng của nàng ấy, ta còn biết được..."
Giọng điệu của Cảnh Hàn đột nhiên trở nên phức tạp: "Kiếp trước của nàng ấy, nàng chính là Bạch Nguyệt Quang trong lòng ta, nhưng ta lại không thể có được nàng, cho nên đã coi Nhàn Phi là thế thân của nàng. Nhưng cuối cùng, ta lại yêu thế thân... Vì Nhàn Phi, ta không ngần ngại giải tán cả hậu cung. Hoàng hậu cũng chết trong cuộc tranh đấu tàn khốc với nàng ta."
A, cái gì? Thiếp là "Bạch Nguyệt Quang" trong lòng người sao?
Ta kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt, cảm giác sống lưng lạnh toát.
Cảnh Hàn nhìn ta, vẻ mặt đầy thắc mắc: "Sao vậy? Nàng cảm thấy bản thân không xứng với ta sao?"
Ta mỉm cười, đáp lại một câu đầy châm chọc: "Không, là sỉ nhục ta thì có."
Cảnh Hàn, người đừng có đánh trống lảng sang chuyện khác!
Cảnh Hàn tức giận nói: "Đừng cười nữa! Trước tiên chúng ta phải nói rõ chuyện 'Bạch Nguyệt Quang' rốt cuộc là như thế nào đã."
Hắn nhìn ta, hậm hực giải thích: "Ta có nhiều phi tần lớn nhỏ như vậy, nhưng lại không thể chạm vào bất kỳ ai trong số họ. Chẳng lẽ ta lại phải đi rêu rao với thiên hạ rằng trẫm... bất lực sao?"
Ta chợt bừng tỉnh đại ngộ.
"Vậy ra thiếp là cái cớ 'Bạch Nguyệt Quang' của người, để người có thể giữ mình như ngọc mà không bị nghi ngờ là... “không được” sao?"
Cảnh Hàn ngạo nghễ hừ một tiếng: "Nàng nhất định phải giúp ta diễn cho tròn vai, che giấu sự thật này."
Khóe miệng ta giật giật, cười khan hai tiếng "ha hả".
Nhìn thấy biểu cảm này của ta, Cảnh Hàn vội xua tay: "Chuyện đó không quan trọng, bỏ qua đi. Quan trọng là Hoàng hậu đã trọng sinh."
Hắn tiếp tục phân tích: "Theo trí nhớ của Hoàng hậu, Nhàn Phi dường như mang trong mình hào quang của thiên mệnh chi nữ, giống như vầng hào quang bất bại của nhân vật chính trong thoại bản vậy."
Ta gật đầu, kết luận: "Vậy là Hoàng hậu bị hoang tưởng?"
"Ta còn chưa nói xong," Cảnh Hàn ngắt lời, "Quý phi là người xuyên không."
Ta lại gật đầu: "Người cứ nói tiếp đi."
Bình Luận Chapter
0 bình luận