Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Khăn giấy vệ sinh treo tường Tiểu Hạ 1000 tờ làm từ bột gỗ thiên nhiên, an toàn, 6 bịch hoặc 10 bịch

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

Ta tên Lục Vãn Đường, Nhị cô nương của Định Viễn Hầu phủ.
Người kinh thành mỗi khi nhắc tới ta, trước tiên đều thở dài một tiếng đáng thương, sau đó lại bồi thêm một câu vô dụng.
Phụ thân mẫu thân ta qua đời sớm, tước vị của Hầu phủ rơi xuống đầu ca ca Lục Thừa Quân.
Huynh ấy lớn hơn ta tám tuổi, từ nhỏ đã coi ta như một cục bông vô hại. Sau khi biểu tỷ Tạ Khởi La đến ký cư trong phủ, huynh ấy lại càng lười nhìn ta lấy một cái.
Tỷ ấy nói hoa sen đẹp, huynh ấy liền sai người lấp đi cái ao nhỏ trồng thảo dược của ta; tỷ ấy chê tú nương trong phòng ta chướng mắt, huynh ấy liền đuổi người do mẫu thân ta để lại đến trang t//ử.
Ta không bao giờ tranh giành.
Ta chỉ biết đỏ hoe hốc mắt, đỡ chiếc giá hoa đã bị dọn trống trơn lên, rồi lặng lẽ ghi chép vào sổ sách: Tạ Khởi La, một đôi giá hoa t/ử đàn, trị giá một trăm sáu mươi lượng; Lục Thừa Quân, di vật của mẫu thân, quy ra bạc là ba trăm lượng.
Bạc đúng là một thứ tốt. Nó sẽ không chê ta hay khóc, cũng chẳng hề thiên vị bất kỳ ai. Ban đêm ta giấu cuốn sổ sách dưới gối, sờ sờ những thỏi vàng cất dưới đáy hòm, giấc ngủ liền trở nên đặc biệt an ổn.
Mùa thu năm đó, Lục Thừa Quân đưa ta và Tạ Khởi La đến chùa Vân Tụ để hoàn nguyện. Lúc hồi thành thì sắc trời đột ngột thay đổi, trên đường núi bất ngờ bị một đám s/ơ/n t/ặ//c b/ị/t mặt chặn đường.
Tên thủ lĩnh cầm đ/a//o, cười hì hì nói: "Hầu gia, ta cũng không làm khó ngài. Hai cô nương trong xe, ngài chọn một người ở lại, người kia đi theo ngài."
Tạ Khởi La ngay lập tức nhào vào l/ò//ng Lục Thừa Quân, khóc lóc lê hoa đ/á/i vũ: "Biểu ca, muội sợ."
Lục Thừa Quân chỉ do dự nửa nhịp thở, liền nhẫn tâm đ/ẩ//y ta về phía trước.
Sức lực của huynh ấy không hề nhỏ, ta lảo đảo hai bước, mũi giày giẫm thẳng vào vũng bùn lầy. Tạ Khởi La từ trong n g/ự//c huynh ấy thò ra nửa khuôn mặt, chút đắc ý dưới đáy mắt sáng rực lên như mũi kim.
Ta đưa tay lau nước mắt, khóc vô cùng chân thật.
"Ca ca, muội cũng biết sợ mà."
Lục Thừa Quân né tránh ánh mắt của ta, giọng nói cứng ngắc như một hòn đá: "Vãn Đường, muội xưa nay luôn hiểu chuyện. Khởi La th/â/n t/h/ể yếu ớt, không chịu nổi kinh hãi."
Ta đương nhiên hiểu chuyện.
Ta hiểu chuyện đến mức lấy từ trong tay áo ra một tờ ngân phiếu, lại móc thêm một nắm lá vàng.
Trước khi ra cửa ta đã cảm thấy con đường này quá mức hẻo lánh, nên cố ý ma

Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

ng theo hai ngàn lượng bạc trắng, vốn dĩ là muốn quyên góp cho nhà chùa xây một tòa dược đường, không ngờ lại dùng để c/ứ//u m/ạ//ng mình trước.
Ta xếp phẳng phiu những chiếc lá vàng lên tảng đá, ngửa khuôn mặt ướt sũng nước mắt lên hỏi tên thủ lĩnh s/ơ/n t/ặ//c: "Đại ca, chừng này mua m/ạ//ng đã đủ chưa?"
Tên thủ lĩnh sửng sốt một chút, khom lưng nhặt lá vàng lên, cắn thử một cái rồi bật cười.
"Tiểu cô nương rất biết cách làm ăn. Nhưng ca ca của cô nương lại lấy cô nương ra đổi lấy biểu muội, nếu ta không làm gì cả, chẳng phải là tự đ/ậ/p n//á/t bảng hiệu của vụ mua bán này sao?"
Hắn nói xong liền vung tay lên.
Lục Thừa Quân bị người ta l/ô/i tuột từ trên càng xe xuống, một g/ậ//y hung hăng đ//ậ/p th/ẳ/ng vào chân phải.
Tạ Khởi La h/é//t lên chói tai định bỏ chạy, đám s/ơ/n t/ặ/c không thèm ch/ạ//m vào người tỷ ta, chỉ ấ//n tỷ ta vào bụi dã tường vi mọc đầy g/a//i n/h/ọ//n rồi lăn một vòng.
Tỷ ta cố gắng che mặt nhưng không che nổi, đến khi bị kéo ra, trên gò má bên trái đã hằn ngang ba vết r/á//ch đ//ầ/m đ/ì//a m á//u t/ư/ơ/i.
Ta sợ hãi vội b/ị//t c/h/ặ//t miệng, nước mắt thi nhau rơi xuống tí tách.
Tên thủ lĩnh cất kỹ tiền, còn chắp tay ô//m quyền với ta: "Cô nương, ngày sau phát đạt, nhớ chiếu cố việc làm ăn của các huynh đệ."
Ta nức nở gật đầu: "Nhất định."
Hắn không hề biết rằng, ngay từ ba ngày trước, ta đã dùng một xe lương thực cùng hai ngàn lượng bạc này, thuê bọn họ diễn một vở kịch tại chính nơi đây vào ngày hôm nay.
Ta chỉ dặn dò đúng một câu: Đừng làm ta bị thương, những người còn lại bọn họ cứ tùy ý.
Lục Thừa Quân đã lựa chọn đ/ẩ/y ta ra, vậy thì đó chính là huynh ấy tự chuốc lấy cái kết g//ã/y c/h/â//n cho chính mình.
Tạ Khởi La suốt dọc đường đều không ngừng m/ắ//ng c/h/ử//i ta, trách móc tại sao ta không chịu lấy bạc ra sớm hơn. Lục Thừa Quân đ/a//u đến mức mặt mày trắng bệch, cũng dùng ánh mắt âm trầm lườm nguýt ta.
Ta thu mình lại ở góc xe, ôm khư khư cái hộp tiền trống rỗng mà khóc: "Muội cứ tưởng ca ca không cần muội nữa, tâm trí đâu mà còn để ý được chuyện khác."
Lời này vừa thốt ra, khóe môi Lục Thừa Quân mấp máy, lại chẳng thể nói ra được nửa câu trách mắng.
Ta cúi gằm mặt xuống, đầu ngón tay gõ nhẹ hai cái xuống đáy hộp trống.
Hai ngàn lượng bạc đổi lấy một lỗ hổng quyền lực trong Hầu phủ, vụ mua bán này, quả thực quá hời rồi.

Chương Trước Chương Tiếp

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL