Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Mặt nạ ngủ dưỡng ẩm và phục hồi da chuyên sâu belif Multi Vitamin Mask 75ml

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

Hà chưởng quỹ cầm lại chiếc tiểu y, săm soi tỉ mỉ từng đường kim mũi chỉ rồi dõng dạc lên tiếng.

"Thứ này rành rành là do Tống nhị tiểu thư đặt may vào mấy ngày trước. Lúc đó, tiểu thư còn dặn dò rất kỹ rằng mình thích họa tiết hoa sen màu sắc tươi tắn, yêu cầu tú nương của chúng tôi phải thêu thùa cho thật cẩn thận, tinh xảo."

Tống Uyển Nguyệt thẹn quá hóa giận, điên cuồng lao tới túm chặt lấy tóc của Hà chưởng quỹ, gào thét như một kẻ mất trí.

"Mụ già khốn kiếp này, mụ nói láo! Chiếc tiểu y này rõ ràng là đồ tỷ tỷ tặng cho ta từ mấy năm về trước!"

Nhưng Hà chưởng quỹ nào phải loại người dễ bị bắt nạt. Bà ta xuất thân bần hàn, từ nhỏ đã quen làm việc nặng nhọc nên sức lực vô cùng khỏe. Trong khi đó, Tống Uyển Nguyệt vốn là thiên kim tiểu thư sống trong nhung lụa, chân yếu tay mềm, trói gà không chặt. Chỉ bằng một cú đạp, Hà chưởng quỹ đã dễ dàng hất văng ả ra xa.

"Loại vải lụa này, mấy năm trước ở Thượng Kinh thành căn bản là không hề có! Đây là hàng thượng phẩm mới được nhập về từ Tây Vực cách đây vài hôm. Chẳng lẽ mấy năm trước, Tống nhị tiểu thư mua nó ở trong giấc mộng sao?"

Bàn tay Tống Uyển Nguyệt chợt khựng lại giữa không trung. Ả tuyệt vọng đưa mắt nhìn sang Bùi Từ để cầu cứu.

Đúng lúc này, Hoàng hậu nương nương ngồi trên cao đã phẫn nộ đến tột đỉnh, đập mạnh tay xuống bàn.

"Người đâu! Mau lôi ả dâm phụ làm ra những chuyện thương phong bại tục này ra ngoài, đánh ba mươi trượng cho bản cung!"

...

"Còn Bùi Thế tử, tội danh rắp tâm vu oan giá họa cho Tống Thanh Tuyết đã rành rành, lập tức lôi ra ngoài đánh năm mươi trượng!"

Sắc mặt Tống Uyển Nguyệt trong nháy mắt đã trắng bệch như xác chết. Ả khóc lóc thảm thiết, bám chặt lấy vạt áo của Bùi Từ mà van xin.

"Bùi Từ ca ca, chàng mau cứu muội với... Muội sợ đau lắm..."

Bùi Từ thấy người trong lòng rơi lệ thì xót xa không thôi, hốc mắt cũng ửng đỏ. Hắn siết chặt hai nắm đấm, quỳ rạp xuống đất, dập đầu khẩn cầu.

"Hoàng hậu nương nương, thần nguyện ý gánh chịu hình phạt thay cho Tống Uyển Nguyệt."

"Tốt lắm! Nếu đã vậy, lôi ra ngoài đánh một trăm trượng cho bản cung!"

Sắc mặt Bùi Từ lập tức cắt không còn một giọt máu. Mười ngón tay hắn run lên bần bật, cổ họng nghẹn đắng, khó nhọc thốt ra từng chữ.

"Thần... thần hối hận..."

Lời cự tuyệt còn chưa kịp nói hết, Tống Uyển Nguyệt đã nhào tới ôm chặt lấy cánh tay hắn. Ả khóc lóc thảm thiết, nước mắt tuôn rơi như lê hoa đái vũ, giọng nói nghẹn ngào nức nở.

"Bùi Từ ca ca, chàng đối với muội thật tốt..."

Những lời muốn nói của Bùi Từ cứ thế nghẹn ứ lại nơi cổ họng, tựa như có hóc xương cá. Cuối cùng, hắn đành cắn răng nuốt ngược tất cả vào trong.

Bùi Từ bị bốn tên thị vệ lực lưỡng lôi xềnh xệch ra ngoài. Tứ chi hắn bị trói chặt vào băng ghế dài, những cây trượng to bằng bắp tay người lớn cứ thế vút trong gió, tàn nhẫn giáng xuống hết gậy này đến gậy khác.

Tiếng trượng hình vang lên chan chát bên ngoài điện, xen lẫn với

Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

tiếng gào khóc xé lòng xé dạ của Tống Uyển Nguyệt và những tiếng rên rỉ đầy đau đớn, cố kìm nén của Bùi Từ.

Bùi Từ cắn răng chịu đựng, cố gắng không phát ra bất kỳ âm thanh yếu đuối nào.

Ta và Tống Uyển Nguyệt đứng ở một bên chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Ả ta sợ hãi đưa tay che kín mắt, căn bản không dám nhìn thẳng, chỉ biết đứng đó thút thít khóc không ngừng.

Khi Bùi Từ khó nhọc ngẩng đầu nhìn sang, ánh mắt hắn tình cờ chạm phải ánh mắt của ta. Trong đôi mắt ấy chứa đựng sự hận thù ngập trời. Còn ta chỉ thong thả khoanh tay trước ngực, dùng ánh mắt mỉa mai, đắc ý nhất để đáp trả hắn. Trong đáy mắt ta, tuyệt nhiên không tồn tại lấy một tia xót xa hay thương hại nào.

Bùi Từ không thể tìm thấy sự mềm lòng mà hắn hằng mong đợi trong mắt ta. Ánh sáng trong mắt hắn vụt tắt, chỉ còn sót lại sự u oán tột cùng. Hắn gục đầu xuống, đôi mắt hoàn toàn mờ mịt, ảm đạm.

Hắn run rẩy vươn một bàn tay đầy máu về phía ta, giọng nói yếu ớt đến mức gần như không thể nghe rõ.

"Thanh Tuyết, ta..."

Những lời phía sau, hắn vĩnh viễn không còn sức để thốt ra nữa.

Ta lạnh lùng quay lưng đi, chẳng buồn bố thí cho hắn thêm một ánh nhìn nào nữa. Sau khi chịu đựng hết năm mươi trượng đầu tiên, Bùi Từ cuối cùng cũng không thể cắn răng chịu đựng được nữa mà hét lên thảm thiết. Phía sau lưng hắn, máu thịt đã sớm nát bét, lẫn lộn vào nhau trông vô cùng thê thảm.

Tống Uyển Nguyệt vò nát chiếc khăn tay thêu trong tay, cắn chặt môi dưới, dè dặt lên tiếng thăm dò ta.

"Tỷ tỷ, tỷ nể tình xưa nghĩa cũ, mau đi cầu xin Hoàng hậu nương nương tha mạng cho Bùi Từ ca ca đi có được không..."

"Hắn ta là vì gánh tội thay cho ngươi nên mới bị đánh. Nếu muốn cầu xin, thì ngươi tự vác xác đi mà cầu xin."

Vẻ đáng thương, yếu đuối giả tạo của ả lập tức tan biến không còn một mảnh. Chớp mắt một cái, ả đã hóa thành một ả bát phụ chanh chua, gân cổ lên chỉ trích ta.

"Bùi Từ ca ca là vì tỷ nên mới bị trách phạt! Nếu như ngay từ đầu tỷ ngoan ngoãn nhận lấy chiếc tiểu y đó, thì làm sao có thể xảy ra cơ sự như ngày hôm nay? Tỷ phải là người chịu trách nhiệm cho mọi chuyện! Một trăm trượng kia, đáng lẽ ra phải giáng xuống người tỷ mới đúng!"

Bàn tay đang siết chặt thành nắm đấm của ta đột ngột buông lỏng. Ta vung tay, giáng thẳng một cái tát nảy lửa lên khuôn mặt kiều diễm của ả.

Tống Uyển Nguyệt thất thanh hét lên một tiếng "Á!", cả người bị lực đạo của cái tát làm cho lật nhào, lăn lông lốc xuống mấy bậc thềm đá.

Khuôn mặt của ả sưng vù lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Cái tát này ta đã dùng trọn vẹn mười phần công lực, một kẻ liễu yếu đào tơ như ả căn bản không thể nào chịu đựng nổi, nước mắt sinh lý lập tức trào ra giàn giụa.

"Là do bản thân các ngươi đê tiện, rắp tâm vu oan giá họa cho ta. Bây giờ âm mưu bị vạch trần, ngươi lại còn dám mặt dày vô sỉ đòi ta phải gánh tội thay cho các ngươi sao? Tống Uyển Nguyệt, ngươi quả thực là ngay cả chút thể diện cuối cùng cũng không cần nữa rồi!"

"Muội..."

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL