Kế Hoạch Báo Thù Hoàn Hảo Chương 12

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

Nước Giặt Xả Đa Sắc TOPGIA Hương Lavender Dung Tích 2L Đánh Tan Vết Bẩn, Lưu Hương 72H

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

Cô đột nhiên mỉm cười, nụ cười lạnh như băng, mang theo vẻ châm biếm không hề che giấu.

"Giám đốc Giang!" Cô khẽ nói, đảm bảo chỉ có hai người họ nghe thấy: "Anh nói xem, tên ngốc ăn cắp, sửa đổi dữ liệu kia bây giờ có phải đang trốn ở góc nào đó, sợ đến run rẩy không?"

Nụ cười trên mặt Giang Thần hoàn toàn cứng đờ, đồng tử đột ngột co rút lại.

Tạ Mộc Tuyết không nhìn hắn nữa, tao nhã xoay người rời đi, tiếng giày cao gót gõ trên mặt đất, trong trẻo và tràn đầy hương vị của chiến thắng.

Giang Thần đứng tại chỗ, sắc mặt tái mét, toàn thân lạnh toát.

Cô biết rồi? Cô chắc chắn biết rồi!

Câu nói đó của cô rõ ràng là đang nói với hắn!

Sự sợ hãi và tức giận tột cùng trong nháy mắt nhấn chìm hắn.

Vụ ồn ào về dữ liệu tuy tạm thời lắng xuống nhưng Tạ Mộc Tuyết biết rõ, đây chỉ là khởi đầu. Kẻ chủ mưu sau lưng sẽ không bỏ cuộc.

Cô càng bận rộn hơn, một mặt phải thúc đẩy dự án, mặt khác phải âm thầm điều tra chân tướng vụ việc dữ liệu, còn phải đề phòng những âm mưu có thể ập đến bất cứ lúc nào.

Tinh thần căng thẳng cao độ, thậm chí cô bắt đầu hơi mất ngủ.

Chiều hôm đó, cô hẹn gặp một hacker khá có tiếng trong lĩnh vực an ninh thông tin ở kiếp trước nhưng lúc này vẫn chưa nổi danh, tại một quán cà phê, muốn hỏi ý kiến về việc truy vết dữ liệu.

Cô đến hơi sớm, liền chọn một vị trí yên tĩnh bên cửa sổ để đợi.

Vừa ngồi xuống không lâu, một bóng người cao lớn đã xuất hiện bên bàn, che mất ánh sáng trước mặt cô.

"Cô Tạ, thật trùng hợp."

Một giọng nói trầm ấm dễ nghe vang lên.

Tạ Mộc Tuyết ngẩng đầu, tim lại đập lỡ một nhịp.

Lục Vân Thâm.

Sao anh ta cứ luôn xuất quỷ nhập thần vậy?

"Anh Lục." Cô đè nén sự ngạc nhiên, lịch sự gật đầu: "Đúng là rất trùng hợp."

Lục Vân Thâm dường như không có ý định rời đi, ánh mắt dừng lại trên mặt cô một lát, thản nhiên nói: "Sắc mặt cô Tạ có vẻ không được tốt lắm. Dự án phía tây thành phố... gặp rắc rối sao?"

Tin tức của anh ta lúc nào cũng nhanh nhạy như vậy.

Tạ Mộc Tuyết âm thầm cảnh giác, nói qua loa: "Cảm ơn anh Lục đã quan tâm, một chút vấn đề nhỏ đã giải quyết xong rồi."

"Vậy sao?" Lục Vân Thâm tự nhiên ngồi xuống đối diện cô như thể họ đã hẹn trước: "Phiên bản tôi nghe được có vẻ đặc sắc hơn một chút, trộm dữ liệu, sửa đổi ác ý, lật ngược tình thế, báo cảnh sát chớp nhoáng, thủ đoạn của cô Tạ, khiến người ta ấn tượng sâu sắc."

Anh ta quả nhiên biết hết mọi chuyện! Tạ Mộc Tuyết thấy sau lưng hơi lạnh, cảm giác mình ở trước mặt người đàn ông này gần như trong suốt.

"Anh Lục có vẻ quá quan tâm đến chuyện nội bộ của Tạ thị rồi." Giọng cô hơi lạnh, mang theo một tia kháng cự khó nhận ra.

Lục Vân Thâm dường như không nghe ra sự chống đối của cô, tự nói: "Quan tâm đến đối tượng đầu tư có giá trị là bản năng của nhà đầu tư."

Anh ta dừng một chút như thuận miệng nhắc tới: "Đúng rồi, công ty phụ trách khảo sát kia, bối cảnh có vẻ hơi phức tạp, nhà thầu phụ lớn nhất của họ, hình như có chút quan hệ không rõ ràng với tập đoàn Thần Phong."

Tạ Mộc Tuyết đột ngột ngẩng đầu, nhìn về phía anh ta!

Tập đoàn Thần Phong! Giang Thần!

Tuy cô đã sớm đoán ra nhưng khổ nỗi không có bằng chứng! Câu nói này của Lục Vân Thâm gần như trực tiếp xác nhận sự nghi ngờ của cô, thậm chí còn cung cấp thêm manh mối!

Tại sao anh ta lại nói cho cô biết điều này?

Là đang tỏ ý tốt với cô? Hay là đang lợi dụng cô để đối phó với Giang Thần?

Nhìn ánh mắt sắc bén và dò xét của cô, Lục Vân Thâm nhẹ nhàng khuấy ly cà phê nhân viên phục vụ vừa mang tới, giọng điệu vẫn bình thản: "Chỉ là tình cờ nghe được vài lời đồn, cô Tạ cứ coi như để tham khảo."

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

SHOPEE
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

e="background-color: transparent; color: rgb(0, 0, 0);">Đây tuyệt đối không phải tình cờ! Tạ Mộc Tuyết gần như có thể khẳng định!

Tim cô đập nhanh hơn, bộ não nhanh chóng cân nhắc. Chấp nhận thông tin của anh ta, có nghĩa là nợ anh ta một ân tình và có thể sẽ bị kéo sâu hơn vào một ván cờ không xác định nào đó nhưng từ chối, có thể sẽ bỏ lỡ manh mối quan trọng để vạch mặt Giang Thần.

Cuối cùng, khát vọng báo thù đã lấn át sự cảnh giác.

"Cảm ơn 'lời đồn' mà anh Lục đã cung cấp." Cô hít sâu một hơi, giọng điệu dịu đi một chút: "Tôi sẽ lưu ý."

Lục Vân Thâm ngước mắt nhìn cô một cái, đáy mắt sâu thẳm dường như lướt qua một tia cảm xúc rất nhạt, tựa như tán thưởng.

"Chỉ là tiện tay thôi." Anh ta nói giọng thờ ơ: "Mong chờ dự án lần sau của cô Tạ."

Anh ta ngồi thêm một lát, giữa hai người rơi vào một bầu không khí im lặng kỳ lạ. Anh ta không hỏi thêm gì cũng không cung cấp thêm thông tin, chỉ yên lặng uống cà phê như thể thật sự chỉ là tình cờ gặp gỡ ngồi nghỉ.

Nhưng sự im lặng này lại khiến Tạ Mộc Tuyết cảm thấy một áp lực khó tả, cùng với một tia... cảm giác an tâm khó nói thành lời? Cứ như có tảng băng này ngồi đây, những yêu ma quỷ quái xung quanh cũng không dám lại gần.

Thật là một cảm giác nực cười.

Không lâu sau, hacker mà Tạ Mộc Tuyết hẹn đã đến, người thanh niên đó nhìn thấy Lục Vân Thâm, rõ ràng sững lại một chút, trong ánh mắt lóe lên một tia kính sợ.

Lục Vân Thâm thấy vậy, liền tự nhiên đứng dậy cáo từ: "Không làm phiền cô Tạ bàn chuyện chính sự nữa."

Anh ta rời đi dứt khoát cũng đột ngột như lúc anh ta đến.

Tạ Mộc Tuyết nhìn bóng lưng anh ta biến mất ở cửa, tâm trạng phức tạp khó tả.

Lục Vân Thâm này, hết lần này đến lần khác xuất hiện vào lúc cô cần, bằng những cách không ngờ tới, đưa ra những sự giúp đỡ như gần như xa. Rốt cuộc anh ta muốn gì từ cô?

Cô lắc đầu, tạm thời gạt những nghi ngờ sang một bên, tập trung vào cuộc gặp trước mắt.

Từ chỗ hacker, cô có được một vài ý tưởng để truy vết dữ liệu nhưng đối phương cũng cho biết, nếu thủ đoạn của kẻ ra tay lão luyện, rất khó tìm được bằng chứng trực tiếp.

Xem ra, muốn dựa vào vụ việc dữ liệu để hoàn toàn hạ bệ Giang Thần, hiện tại vẫn chưa đủ.

Nhưng manh mối Lục Vân Thâm cung cấp lại đáng giá ngàn vàng, cô lập tức âm thầm cử người đi điều tra mối liên hệ giữa công ty khảo sát đó, các nhà thầu phụ của họ và tập đoàn Thần Phong.

Ảnh hưởng của vụ ồn ào dữ liệu bắt đầu lan rộng.

Sự phản công mạnh mẽ và việc báo cảnh sát của Tạ Mộc Tuyết đã gây ra chấn động lớn trong nội bộ công ty.

Một vài quản lý cấp cao và cấp trung vốn giữ thái độ quan sát, bắt đầu đánh giá lại năng lực và thủ đoạn của vị đại tiểu thư này, lặng lẽ ngả về phía cô.

Còn Giang Thần thì rơi vào tình thế bị động và khó xử chưa từng có.

Câu nói đầy ẩn ý của Tạ Mộc Tuyết, giống như một cái gai cắm trong lòng hắn.

Hắn tin chắc Tạ Mộc Tuyết đã nghi ngờ, thậm chí nhận định là do hắn làm, mặc dù không có bất kỳ bằng chứng nào chỉ về phía hắn nhưng cảm giác bị theo dõi này khiến hắn như ngồi trên đống lửa.

Điều khiến hắn bực bội hơn là ông Tạ rõ ràng đã tăng cường sự ủng hộ cho Tạ Mộc Tuyết, nhiều văn kiện quan trọng vốn cần hắn xử lý, bây giờ lại được phê duyệt trực tiếp cho Tạ Mộc Tuyết, địa vị của hắn ở Tạ thị đã bị đe dọa một cách thực chất.

Hắn cần phải nhanh chóng cứu vãn tình thế, giành lại sự tin tưởng của ông Tạ.

Và cách nhanh nhất, chính là tìm được một dự án có sức hấp dẫn hơn dự án phía tây thành phố, có thể lập tức mang lại lợi nhuận khổng lồ!

Hắn vận dụng tất cả các mối quan hệ và nguồn lực, điên cuồng tìm kiếm cơ hội.

Công sức bỏ ra cuối cùng cũng có kết quả vài ngày sau, hắn thật sự phát hiện ra một cơ hội "tuyệt vời"... một dự án đầu tư mỏ khoáng sản ở thành phố lân cận, được quảng cáo là có tỷ suất hoàn vốn cực cao, chu kỳ ngắn.

Bên dự án có bối cảnh bí ẩn nhưng tài liệu cung cấp trông vô cùng hấp dẫn, hứa hẹn sẽ hoàn vốn trong vòng một năm, lợi nhuận tăng gấp đôi.



Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!