KIỆU HOA GỬI NHẦM VƯƠNG PHỦ Chương 1

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

Combo ưu đãi Bọt vệ sinh nam giới Oniiz, Dung dịch vệ sinh Masculine Foam - Tặng nước hoa cao cấp

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

Tiếng kèn hỉ chói tai hòa lẫn với giọng điệu nịnh nọt, trơn tuột như bôi mỡ của bà mối, tựa hồ một chảo dầu sôi sục dội thẳng vào tâm can ta. Ta ngồi ngay ngắn trong kiệu hoa đang chòng chành, chiếc mũ phượng quan trên đầu nặng trĩu tựa gông xiềng, đè nén khiến lồng ngực ta ngột ngạt khó thở.

 

 

Ta là Tần Chiêu, độc nữ của Trấn Quốc Đại Tướng Quân Tần Liệt. Hôm nay là ngày đại hỷ của ta, vốn dĩ phải là thập lý hồng trang, phong quang vô hạn, gả cho đích trưởng tử của Lại Bộ Thượng Thư – đệ nhất công tử kinh thành Cố Thanh Viễn.

 

 

Nào ngờ, kiệu hoa của ta lại bị cưỡng ép dừng lại ở đầu một con hẻm vắng vẻ. Các kiệu phu bị vài tên gia đinh thô bạo đẩy dạt sang hai bên. Bên ngoài kiệu, giọng nói quen thuộc của Cố Thanh Viễn vang lên, lạnh lùng, mang theo sự khinh miệt và chán ghét chẳng thèm che giấu: "Dừng lại! Chính là cỗ kiệu này."

 

 

Hỉ nương hoảng hốt, lật đật sán lại gần, giọng run rẩy cười nịnh: "Ôi chao, Cố công tử, ngài đang làm cái gì vậy? Giờ lành sắp đến rồi, không thể làm lỡ giờ tân nương tử vào cửa được đâu..."

 

 

"Câm miệng!" Tiếng quát tháo của Cố Thanh Viễn lạnh băng, không hề có lấy một chút độ ấm. "Ai nói người trong kiệu này là tân nương tử của ta?"

"Soạt" một tiếng, rèm kiệu bị người dùng quạt ngọc mạnh mẽ vén lên.

 

Ánh sáng chói mắt ùa vào khiến ta theo bản năng nheo mắt lại. Cố Thanh Viễn một thân hỉ phục Trạng Nguyên đỏ thẫm, vốn dĩ phải tôn lên vẻ phong thần tuấn lãng, nhưng giờ phút này, khuôn mặt hắn lại vì biểu cảm vặn vẹo kia mà trở nên dữ tợn vô cùng.

 

Hắn từ trên cao nhìn xuống ta, trong đáy mắt tràn đầy sự bỉ ổi, phảng phất như đang nhìn một thứ rác rưởi dơ bẩn khiến hắn buồn nôn.

 

 

"Tần Chiêu, ngươi tưởng ta sẽ cưới ngươi thật sao?" Hắn cười lạnh một tiếng, lời nói thốt ra sắc bén như con dao tẩm độc. "Một kẻ thô kệch từ nhỏ lăn lộn trong quân doanh, chỉ biết múa đao lộng thương cũng xứng làm thê tử của Cố Thanh Viễn ta sao? Đúng là chuyện nực cười!"

 

 

Ta lẳng lặng nhìn hắn không đáp, khuôn mặt dưới mũ phượng bình tĩnh không gợn sóng, thậm chí ngay cả đầu ngón tay cũng chẳng hề run rẩy. Phụ thân ta là Trấn Quốc Tướng Quân của Đại Ch

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

SHOPEE
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

u, một đời nhung mã, hộ quốc an bang.

 

 

Ta từ nhỏ chịu ảnh hưởng, quả thật không yêu hồng trang mà yêu vũ trang. Khi các quý nữ kinh thành bận rộn học cầm kỳ thi họa, ta đang luyện thương; khi họ thêu hoa bắt bướm, ta đang thuần ngựa. Mối hôn sự này vốn là Hoàng đế ban hôn, là thủ đoạn để lôi kéo phụ thân ta. Cố Thanh Viễn chướng mắt ta, thì ta cũng chướng mắt loại thư sinh trói gà không chặt như hắn.

 

 

Thấy ta im lặng, vẻ châm chọc trên mặt Cố Thanh Viễn càng sâu hơn. Hắn ghé sát lại gần, hạ thấp giọng xuống mức chỉ có hai người nghe thấy: "Nhưng ngươi cũng đừng vội, ta đã tìm cho ngươi một bến đỗ tốt rồi."

 

 

Hắn giơ tay chỉ về phía một cỗ kiệu hoa khác đang dừng chỏng chơ ở cuối hẻm không xa. Cỗ kiệu kia trông cũ nát đến thảm thương, ngay cả rèm kiệu cũng đã giặt đến bạc màu, tạo thành sự tương phản một trời một vực với cỗ kiệu hoa lệ của ta.

 

 

"Thấy không? Đó là kiệu hoa của tiểu thúc ta – Trấn Bắc Vương Sở Yến." Hắn cười càng lúc càng đắc ý: "Nghe nói tiểu thúc ta từng là Chiến Thần Đại Chu, chắc hẳn loại nữ nhi thô lỗ như ngươi sẽ thích lắm nhỉ? Chỉ tiếc là ba năm trước hắn bị trọng thương trên chiến trường Bắc Cảnh, hiện giờ chỉ còn một hơi tàn thoi thóp, có sống qua nổi đêm nay hay không cũng khó nói."

 

 

Giọng nói của hắn tràn đầy sự khoái trá ác độc: "Chuyện ngươi bị đổi thân, bên phía Hoàng đế ta sẽ tự mình đi nói, cứ bảo là ngươi ngưỡng mộ uy danh Chiến Thần nên tự nguyện xung hỉ. Một phế nhân nửa sống nửa chết phối với một hổ nữ tướng môn thô bỉ như ngươi, đúng là thiên tác chi hợp! Tần Chiêu, ngươi cứ tự cầu phúc đi."

 

 

Dứt lời, hắn như vứt bỏ thứ gì đó bẩn thỉu, mạnh mẽ buông rèm kiệu xuống, quay đầu quát lớn với đám gia đinh: "Lũ các ngươi còn ngẩn ra đó làm gì? Mau khiêng kiệu hoa qua đó, nhét vào đội ngũ đón dâu của Trấn Bắc Vương phủ! Tay chân nhanh nhẹn lên một chút, đừng làm lỡ giờ lành của ta."

 

 

Đám gia đinh nghe lệnh liền xông lên, cỗ kiệu hoa của ta lập tức chao đảo dữ dội trong một trận rung lắc kịch liệt bị cưỡng ép quay đầu đổi hướng. Hì nương và các nha hoàn hồi môn của ta bị chặn ở một bên, gấp đến mức khóc lóc kêu gào nhưng cũng vô dụng. 

Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!