PHẨM HẠNH CỦA MỘT CHÍNH PHI Chương 9
Shopee

Mấy tháng sau, Ninh Âm sinh một bé trai.

Phủ đệ im lìm này, cuối cùng cũng đón tin vui.

Ninh Âm muốn giao đứa bé cho ta nuôi.

Ta từ chối.

Ta biết nàng muốn đứa bé có thân phận đích xuất.

Đứa bé được ghi vào danh nghĩa của ta, nhưng vẫn do Ninh Âm tự tay nuôi nấng.

Ngày thường mang con đến thăm ta là được.

Ta và Ninh Âm đặt tên cho đứa bé là Hồng An.

Với ý nghĩa mong con bình an lớn lên.

Vì chuyện của Tiêu Thừa Vũ, Hoàng thượng đặc biệt ưu ái Thụy vương phủ.

Hoàng thượng đã có tuổi, lại luôn dọn đường cho Thái tử.

Nhờ huynh trưởng lập công trong vụ hành thích ở hành cung, được Thái tử để mắt đến.

Lại được Hoàng thượng phá lệ thăng làm Trung thư xá nhân.

Dù chỉ là quan ngũ phẩm, nhưng trong vòng hai năm ngắn ngủi đã được thăng chức hai lần.

Đã là rất hiếm có.

Hơn nữa, Trung thư xá nhân lại là chức vụ quan trọng, thường là con đường tắt để lên đến chức Tể tướng.

Người có mắt đều nhìn ra, Hoàng thượng muốn trọng dụng huynh trưởng.

Còn Tiêu Thừa Vũ thì coi như đã ch/ết nửa người.

Đối với Thái tử không có chút uy hiếp nào.

Sau này, ta một phụ nữ hậu trạch, cũng chỉ có thể dựa vào ân điển của hoàng gia, chắc chắn sẽ không sinh lòng dạ khác.

Hoàng thượng hậu đãi Minh gia, đó là ân đức bao la.

Người đời sẽ chỉ ca tụng Hoàng thượng là bậc minh quân nhân nghĩa.

Lại một mùa xuân nữa, Tiêu Thừa Vũ vẫn chưa tỉnh.

Hoa đào trong phủ nở rộ, ta và Ninh Âm đứng dưới hiên, nhìn Hồng An đang nô đùa trong sân.

Ninh Âm sợ lạnh, quấn một chiếc áo choàng dày.

Cổ áo màu đỏ rực tôn lên làn da trắng như tuyết của nàng, giống như lần đầu ta mới vào phủ.

"Khi xưa, ta vì cứu chàng mà suýt mất mạng."

"Chàng đón ta vào phủ, vì ta mà trồng đầy phủ hoa quế, nhưng cuối cùng, nở rộ trong phủ lại là hoa đào."

Giọng Ninh Âm nhàn nhạt, nhưng vẫn nghe ra một tia tiếc nuối.

"Từng có lúc ta ghét nàng, ghét nàng đã cướp mất chàng, nhưng sau này ta mới nhận ra, gả cho chàng không phải là ý muốn của nàng."

Ta ngẩng đầu nhìn đàn nhạn bay về phương Nam, hít một hơi thật sâu.

"Tất cả đã qua rồi."

Tiên hoàng băng hà, Thái tử đăng cơ.

Hai năm qua huynh trưởng đã rèn luyện thành tài, sớm đã trở thành cánh tay phải đắc lực của Thái tử.

Tân hoàng đăng cơ, thăng huynh trưởng làm Trung thư lệnh, chính nhị phẩm.

Kéo theo đó, tiếng nói của cha trong triều cũng có trọng lượng hơn.

Cộng thêm Quốc công phủ sau lưng mẫu thân, Minh gia có thể nói là nhất thời quyền thế ngút trời.

Phụ thân mở trường học trong tộc.

Mời những bậc phu tử học rộng tài cao về đích thân dạy dỗ con cháu trong tộc.

Khi Hồng An năm tuổi, Hoàng thượng phong làm Thụy vương thế tử.

Ta dắt tay con, đến trước giường Tiêu Thừa Vũ.

Nhìn người đàn ông hôn mê bất tỉnh trước mặt.

Ta không kìm được nụ cười trên môi.

Trong lòng nghĩ đến cảnh hắn bị đẩy ra đỡ kiếm cho tiên hoàng.

Hóa ra hắn cũng có lúc kinh hoàng đến thế.

Dù là Lý Hà Y, Ninh Âm, hay là ta, từ đầu đến cuối, người hắn yêu nhất chính là bản thân mình.

Nhưng hắn không biết, trong sữa hắn uống và dầu bạc hà hắn dùng mỗi lần, đều có thêm một vị thuốc không màu không vị.

Năm này tháng nọ, ban đầu sẽ khiến chân tay rã rời, cuối cùng suy kiệt mà c/hết.

Nhưng ta vẫn phải cảm ơn hắn.

Nếu không có Tiêu Thừa Vũ, sao ta có thể có được cuộc sống tốt đẹp như ngày hôm nay?

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên giọng của Cẩm Ly.

"Vương phi, xe ngựa về phủ đã chuẩn bị xong rồi ạ."

Ta sửa lại bộ hoa phục trên người, bước ra ngoài cửa.

Bên ngoài trời xanh mây trắng, nắng vàng rực rỡ.

Ta ngẩng đầu, những ngày tháng sau này, mỗi ngày đều sẽ là những ngày tươi đẹp như thế.

(Toàn văn hoàn)

Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!