Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
[SIÊU TIẾT KIỆM] Giấy ăn rút Topgia đa sắc cao cấp 240 tờ 4 lớp, dập vân 4D, mềm mịn, thấm hút tốt
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
"A Uyển, mận ở nhà đã muối xong rồi, nhạc mẫu thích ăn món này nhất, ngày mai chúng ta về thăm người đi."
Ta ngồi trước gương, nhìn Tô Minh Phong dịu dàng chải tóc cho mình, thế nhưng đôi bàn tay giấu dưới tay áo lại không ngừng run rẩy.
Khung cảnh này, đoạn đối thoại này, giống y hệt như những gì ta đã thấy trong giấc mơ lúc s//ố/t c/ao, và b//i k/ị//ch của cả đời ta, chính là bắt đầu từ đêm về thăm nhà ngoại này.
Đó là chuyện của nửa tháng trước, ta từ núi Thanh Minh cầu phúc trở về. Trên núi gió lớn, ta vô tình nh/i/ễ/m ph/o/ng hàn, s/ố/t c/a/o một trận, đ/ứ//t qu/ã/ng mơ một giấc mơ rất dài.
Trong mơ, người phu quân thanh mai trúc mã của ta bỗng thay đổi, thái độ lạnh nhạt sau khi thành thân, đột nhiên nhiệt tình liên tục đưa ta về nhà ngoại. Ta còn tưởng chàng đã nhớ lại tình nghĩa năm xưa của chúng ta, vui mừng đến mức chàng nói gì ta cũng nghe theo.
Cho đến ngày mang mận về biếu mẫu thân, chàng ở trong thư phòng nói chuyện với phụ thân rất lâu, chúng ta đành phải ở lại dùng bữa tối. Ta chỉ lơ là một chút, chàng đã biến mất.
Đến khi tìm thấy, chính là cảnh cả một phòng toàn nữ quyến phát hiện chàng và thứ muội đang n//ằ//m cùng nhau, q/u/ầ/n á//o x/ộ//c x/ệ//ch.
Phụ thân có rất nhiều th/ê t/h/i/ế/p, ta cũng có rất nhiều thứ muội, nhưng trớ trêu thay, người n//ằ//m cùng chàng lại chính là đứa muội muội duy nhất mà ta yêu thương, che chở từ nhỏ đến lớn.
Kiều di nương vốn là nha hoàn hồi môn của mẫu thân ta. Sau khi mẫu thân không thể s/i/nh n//ở nữa, chính di nương đã nuốt nước mắt làm thiếp, suýt mất cả m/ạ/n//g để s/i//nh ra một cặp long phụng cho mẫu thân. Từ nhỏ mẫu thân đã dạy ta rằng, đứa trẻ do Kiều di nương sinh ra cũng giống như anh em r/u/ộ/t t/h/ị/t cùng một m/ẹ sinh ra với ta vậy.
Ta luôn ghi nhớ câu nói này. Năm tuổi ta đã biết ngồi xổm bên nôi của Thư Nhi để quạt cho muội ấy. Tính tình muội ấy hoạt bát, lớn lên không giỏi nữ công gia chánh, những món đồ thêu thùa đều do ta thức đêm làm giúp để muội ấy qua ải. Muội ấy luôn bám lấy cánh tay ta, làm nũng ăn vạ:
"Muội biết tỷ tỷ là tốt nhất mà, mấy cái thứ thêu thùa rách việc này đối với một nữ hiệp giang hồ như muội quả thực là một sự tr//a t/ấ//n."
Còn ta sẽ gõ nhẹ lên mũi muội ấy, trêu chọc: "Chẳng có chút dáng vẻ của đại gia khuê tú nào cả, cẩn thận sau này phu quân chê cười muội đấy
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Muội ấy cũng không giận, chống nạnh vẻ mặt đầy tự đắc: "Vậy thì không gả cho hắn nữa là xong, phu quân của muội đương nhiên phải thích dáng vẻ vốn có của muội chứ."
Một đứa muội muội như vậy, lại cứ thế hồ đồ bị đưa vào Tô phủ. Từ đó, Tô Minh Phong không bao giờ bước chân vào viện của ta nữa, đem tất cả sự s/ủ/ng ái dành cho muội ấy. Còn Thư Nhi, từ khi vào phủ cũng không hề đến viện của ta, một lời giải thích cũng không có.
Dần dần, bị cả tình thân và tình yêu p/h/ả/n b/ộ//i, tâm trí ta ngày càng trở nên v/ặ/n v/ẹ/o. Ta bắt đầu sử dụng những t/h/ủ đ/o/ạ//n d/ơ b//ẩ/n mà trước đây mình từng khinh thường. Cuối cùng, vào một buổi chiều, ta bị Tô Minh Phong é//p uống t/hu//ố/c đ/ộ//c, m/ấ/t đi t/í/n/h m/ạ//ng.
Trong mơ, ta c h ế /c là hết, nhưng ta của hiện tại đang nằm mơ lại có thể nhìn thấy rõ ràng những chuyện xảy ra sau đó.
Hóa ra không phải Thư Nhi không muốn đến gặp ta, mà muội ấy căn bản đã bị Tô Minh Phong g/i/a/m l/ỏ//ng. Và màn kịch nực cười khi Thư Nhi n//ằ/m cùng hắn trên gi/ư/ờ//ng, lại chính do một tay hắn s/ắ/p đặt.
Thư Nhi của ta từ lâu đã có người trong lòng, cả đời muội ấy s/ố//ng trong sự đ/ấ//u tr/a/nh để tr/ố//n t/ho/á/t khỏi hắn. Nhưng sau khi ta c h ế /c, vì muốn bảo vệ con trai ta là Hiên Ca Nhi, muội ấy đành phải n h ẫ n n h ụ c chịu đựng, tiếp tục ở lại Tô phủ.
Đến khi u uất mà c h ế /c, miệng muội ấy vẫn lẩm bẩm cầu xin thần phật phù hộ cho ta kiếp sau được bình an, đừng bao giờ gặp lại một kẻ sao chổi như muội ấy nữa.
Ta há to miệng không ngừng g/à/o t/h/é//t, muốn nói với muội ấy rằng muội ấy không phải là sao chổi, là tỷ tỷ sai rồi, là tỷ tỷ đã không một mực tin tưởng muội ấy. Nhưng cho dù ta có khóc ra hu/y/ế/t l//ệ, muội ấy cũng không thể nghe thấy bất kỳ lời nào của ta.
Càng châm biếm hơn là, tên khốn Tô Minh Phong lại còn có mặt mũi c h ế /c theo muội ấy.
Đám thư sinh rảnh rỗi sợ thiên hạ chưa đủ loạn bên ngoài càng thêu dệt bọn họ thành một đôi uyên ương b/ạ/t m/ạ//n/g, còn ta hiển nhiên trở thành người vợ cả t/â/m đ/ị/a r//ắ//n r/ế//t. Những cuốn thoại bản đó lưu truyền khắp đại giang nam bắc, quả thực trở thành một giai thoại nhất thời.
Tỷ muội chúng ta, không ngờ đến khi c h ế /c rồi vẫn không thể thoát khỏi tên s/ú//c s/i/n/h này, vẫn phải bị m/i/ệ/ng đời không ngừng thêu dệt, tr/ó/i b/u/ộ/c cùng nhau.
...
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!