Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

MẶT NẠ MẮT MULTI (60 miếng)

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn


Ta gả cho Chu Cẩm Xuyên ba tháng, lần đầu tiên muốn giết người, là ở ngoài thư phòng của hắn.


Đêm khuya, ta mang theo bát sâm vừa hầm xong, vừa bước đến dưới cửa sổ, liền nghe thấy trong phòng truyền ra một giọng nữ mềm mại nũng nịu.


"Biểu ca, câu 'Đăng hạ kinh hồng ảnh' này có phải là quá thẳng thắn rồi không? Nếu để người ta nhìn thấy, chẳng phải sẽ xấu hổ chết người sao?"


Bước chân ta khựng lại.


Giọng nói này ta nhận ra, là biểu muội họ hàng xa đang nương nhờ ở Chu gia. Nàng ta từ khi vào phủ nửa tháng trước, liền luôn mang bộ dáng rụt rè yếu đuối.


Khi gặp ta, gọi một tiếng "Biểu tẩu" vô cùng ngọt ngào, mí mắt vừa rủ xuống, cứ như thể ai làm cho nàng ta chịu nửa phần ủy khuất liền biến thành tội ác tày trời.


Ta không lên tiếng, chỉ xuyên qua cánh cửa sổ chạm trổ đang mở hé nhìn vào trong một cái.


Chỉ một cái nhìn này, đã khiến chút hơi ấm nơi lồng ngực ta, từng tấc từng tấc lạnh buốt.


Phu quân của ta, tân khoa Trạng nguyên Chu Cẩm Xuyên, đang dùng loại giấy Tuyên Thành danh giá trong của hồi môn của ta, để chép lại một bài thơ tình cho Liễu Y Y.


Hắn viết một tay thư pháp tuyệt đẹp, ở trong kinh thành một chữ khó cầu. Vậy mà nay, đôi bàn tay ấy, lại đang vì một nữ nhân khác mà viết nên——


"Nếu được kề vai cùng ngắm trăng, dẫu hóa bùn nhơ cũng chẳng màng."


Liễu Y Y đứng bên cạnh hắn, đỏ mặt mài mực cho hắn, tình ý không giấu được trong mắt gần như muốn trào ra.


Chu Cẩm Xuyên lại chỉ cười nhạt.


"Y Y cứ cầm lấy. Thi hội ngày mai, nếu lại có kẻ lôi những tác phẩm cợt nhả ra chèn ép muội, muội hãy dùng bài thơ này."


Liễu Y Y mím môi, giọng nói nhẹ như tơ đường: "Nhưng đây là nét chữ của biểu ca. Nếu để biểu tẩu biết được..."


"Nàng ấy sẽ không biết." Chu Cẩm Xuyên ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, "Minh Châu trọng thể diện nhất, cũng hiểu quy củ nhất, sẽ không vì chút chuyện vặt này mà làm loạn đâu."


Ta bưng bát sâm, đứng ngoài cửa sổ, suýt chút nữa bật cười thành tiếng.




Chương 1


Ta đứng đó một lát, không hề bước vào.


Ta đưa bát sâm cho Xuân Chi ở phía sau, khẽ giọng phân phó: "Đi lấy một cái hộp gấm tới đây."


Xuân Chi sửng sốt: "Cô nương?"


"Nhanh lên." Ta rủ mắt xuống, "Đừng làm kinh động đến hai vị bên trong."


Một khắc sau, ta nâng hộp gấm, tự tay lấy bài thơ tình kia từ trên án thư của Chu Cẩm Xuyên đi, gấp lại vuốt ve ngay ngắn, rồi đặt vào trong.


Hai con người trong phòng, một kẻ không nhìn thấy ta, một kẻ lại chưa từng nghĩ tới, ta sẽ đến.


Khi ta xoay người rời đi, Liễu Y Y vẫn còn đang cười thấp giọng.


"Biểu ca, huynh đối với muội thật tốt."


Giọng điệu của Chu Cẩm Xuyên tuy nhạt, nhưng lại đầy vẻ dung túng.


"Chỉ là vài câu thơ, cũng đáng để muội vui vẻ thành thế này sao?"


Ta trở về viện tử của mình, sai người đem bài thơ tình kia đi đóng khung bồi lụa.


<

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết tiktok.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

tiktok
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

/p>

Xuân Chi đỏ mắt khuyên ta: "Cô nương, cô gia khinh người quá đáng như vậy, người không đương diện hỏi cho rõ ràng sao?"


Ta ngồi dưới ánh đèn, đầu ngón tay lướt qua những nét chữ trên mặt giấy, chậm rãi nở nụ cười.


"Hỏi cái gì? Hỏi hắn từ khi nào đã sinh ra tâm tư này với biểu cô nương, hay là hỏi hắn đặt ta ở chỗ nào?"


Xuân Chi nghẹn lời.


Ta đem bức chữ đó cuộn lại, giao cho nàng ấy.


"Sáng sớm ngày mai, đưa đến nhã các cao nhất của Trạng Nguyên Lâu, treo ở bên cửa sổ hướng ra mặt phố."


Sắc mặt nàng ấy chợt biến đổi: "Cô nương! Đó chính là phố Chu Tước, biết bao sĩ tử quan lại đều đi ngang qua nơi đó! Nếu để người ta nhận ra nét chữ của cô gia..."


"Thế chẳng phải vừa vặn sao?" Ta ngẩng đầu nhìn nàng ấy, "Hắn đã có gan viết thay người ta, thì nên có gan để cho người trong thiên hạ cùng chiêm ngưỡng."


Ngày thứ hai, Chu Cẩm Xuyên phải đến Hàn Lâm Viện điểm mạo.


Phố Chu Tước là con đường bắt buộc phải đi qua.


Giờ Thìn vừa tới, trên phố đã bắt đầu náo nhiệt.


Ta ngồi bên trong nhã các trên lầu hai của Trạng Nguyên Lâu, tự tay đẩy cánh cửa sổ chạm hoa hướng ra phố.


Gió vừa thổi qua, bài thơ tình vừa được đóng khung bồi lụa kia liền buông thõng xuống.


Vết mực tựa hồ chưa khô hẳn, nét chữ sắc bén, giống như một thanh đao treo lơ lửng trong ánh sương mai.


Đám học tử đi ngang qua ban đầu sửng sốt, sau đó là một phen ồ lên xôn xao.


"Chữ này... đây chẳng phải là bút tích của Chu Trạng nguyên sao?"


"Lạc khoản tuy không đề tên, nhưng ngọn bút này, nét chuyển này, rõ ràng chính là Chu Cẩm Xuyên!"


"Lạ thật, Trạng nguyên lang từ khi nào lại viết ra loại thơ tình triền miên thế này?"


Tiếng bàn tán trên phố ngày càng lớn.


Dưới lầu có gã sai vặt vội vã chạy đi báo tin.


Ta ngồi đằng sau khung cửa sổ, nhấp nhẹ một ngụm trà.


Không bao lâu sau, xe ngựa của Chu Cẩm Xuyên đã đỗ lại dưới lầu.


Lúc hắn xuống xe, vừa vặn ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy bài thơ tình đang bị treo tít trên cao kia.


Chỉ trong một cái chớp mắt, sắc mặt hắn liền tái mét.


Hắn nhận ra rồi.


Đó là bài thơ tối qua hắn viết cho Liễu Y Y.


Chương 2


Rất nhanh, tiếng bước chân nặng nề giẫm lên bậc thang.


Khi cửa nhã các bị đẩy mạnh ra, sắc mặt Chu Cẩm Xuyên đã lạnh đến mức như phủ một lớp sương giá.


"Bùi Minh Châu," Hắn chằm chằm nhìn ta, gằn từng chữ một, "Nàng điên rồi sao?"


Ta đặt chén trà xuống, nhìn hắn, mỉm cười.


"Chu Cẩm Xuyên, ngươi nói lời này thật kỳ lạ. Thơ ngươi viết, ta chẳng qua chỉ tìm giúp ngươi một chốn xứng tầm để treo lên, cớ sao lại thành ta điên rồi?"



Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!