THIÊN ĐỐ HỒNG NHAN Chương 12

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

Combo ưu đãi Bọt vệ sinh nam giới Oniiz, Dung dịch vệ sinh Masculine Foam - Tặng nước hoa cao cấp

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

Ta nhún vai, chẳng thèm đáp lời. Trên đường đi cũng không phát sinh thêm vấn đề gì lớn, chẳng mấy chốc đoàn người đã tới đất Bắc Bình.

Thực ra trong lòng ta vẫn còn đôi chút do dự, không biết có nên tiếp tục dây dưa với tên Trình Dục Chi này hay không. Nói đi cũng phải nói lại, có hắn ở bên cạnh hầu hạ, cơm bưng nước rót, ta quả thực cảm thấy vô cùng dễ chịu. Hơn nữa, ta vẫn chưa chọc cho hắn nổi giận được, cảm giác "thành tựu" vẫn chưa đạt tới đỉnh điểm.

Suy đi tính lại, ta quyết định áp dụng kế sách "lấy ngắn nuôi dài". Cứ tạm thời ở bên cạnh hắn, chờ ta tìm được manh mối kiếm tiền phát tài rồi sẽ "đá" hắn sau cũng chưa muộn. Vì cái lý do cao cả ấy, ta lẽo đẽo theo chân hắn tiến vào Yến Vương Phủ.

Nghe danh Yến Vương Phủ là "Thiên Hạ Đệ Nhất Phú Gia", quả nhiên danh bất hư truyền. Đích thân Yến Vương ra mặt tiếp đãi Trình Dục Chi, thái độ vô cùng trọng vọng.

Đến lúc này, ta mới vỡ lẽ ra thân phận thực sự của cái tên lang băm này. Hóa ra trên chốn giang hồ, Trình Dục Chi vốn nổi danh là "Diêm Vương Sầu".

Nhắc đến cái biệt danh "Diêm Vương Sầu", đó là cả một uy danh lừng lẫy, thậm chí còn vang dội hơn cả Mộ Dung thế gia nhà ta. "Diêm Vương Sầu" thực chất là danh xưng của một gia tộc thần y, y thuật của bọn họ cao siêu đến mức trêu ngươi cả cõi âm, khiến cho Diêm Vương muốn bắt hồn cũng không bắt nổi, đành phải ôm sầu mà than thở. Vì thế, người trong giang hồ mới tôn xưng họ bằng cái tên đầy kính nể ấy.

Gia tộc này còn có một biệt danh khác là "Vô Miện Chi Vương" - Ông vua không ngai. Ngươi thử nghĩ mà xem, dù là bậc đế vương quyền quý đến đâu cũng không thoát khỏi quy luật "Sinh, Lão, Bệnh, Tử". Trước mặt Diêm Vương, ai cũng bình đẳng như ai. Thế nhưng, gia tộc thần y này lại có bản lĩnh cướp người từ tay Diêm Vương, thử hỏi ai mà không phải kiêng nể, ai mà không muốn tôn sủng?

Cho nên, bất luận là hắc đạo, bạch đạo, quan trường hay dân thường, hễ thấy người của dòng họ "Diêm Vương Sầu" đều phải ngoan ngoãn giữ lễ, không dám thất kính.

Được cái, gia tộc này tính tình cũng thập phần dễ chịu, hiền hòa, lại luôn khiêm tốn, toàn tâm toàn ý cứu người, chưa bao giờ cậy y thuật để chèn ép hay cướp đoạt của ai. Chính vì đức độ đó, nhân sĩ võ lâm đều kính phục "Diêm Vương Sầu" từ tận đáy lòng.

Gia tộc này sở hữu một loại linh dược nổi danh là "Tốc Hiệu Cứu Tâm Hoàn". Tương truyền chỉ cần nạn nhân còn một hơi thở, uống viên thuốc này vào là có thể từ Quỷ Môn Quan trở về dương thế. Loại dược này trên giang hồ có giá lên tới một vạn lượng bạc mà vẫn "có tiền cũng không mua được". Ngoài ra, nhà hắn còn nắm giữ vô số phương thuốc bí truyền, mỗi phương thuốc đều là một mỏ vàng vô tận.

Trình Dục Chi chính là truyền nhân của "Diêm Vương Sầu" thế hệ này.<

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết tiktok.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

tiktok
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

/p>

Giờ phút này, trong mắt ta không còn hình bóng của tên Trình Dục Chi bằng xương bằng thịt nữa. Ta chỉ nhìn thấy những thỏi vàng, châu báu lấp lánh như nước lũ đang cuồn cuộn chảy về phía mình.

"Trịnh Hòa? Ngươi làm sao vậy? Sao lại chảy nước bọt nhiều thế?"

Trình Dục Chi lay lay người ta, giọng đầy thắc mắc.

Ta giật mình tỉnh mộng, ngơ ngác nhìn quanh. Không biết từ lúc nào chúng ta đã gặp xong Yến Vương và đang đi vào trong đình viện. Mấy tên nô bộc trong phủ Yến Vương đều đang trợn tròn mắt nhìn ta với vẻ kinh hãi.

"A... Không có gì đâu!"

Ta vội vàng húp một cái rõ to, nhưng vì nước miếng tiết ra nhiều quá, nuốt không kịp, nên tiện tay... cọ luôn vào vạt áo tơ lụa đắt tiền của Trình Dục Chi cho sạch.

Xong xuôi, ta quay sang hắn, nở một nụ cười nịnh nọt đến tận mang tai:

"Đại ca, ta quyết định rồi! Ta sẽ tiếp tục làm bảo tiêu cho ngươi. Không những thế, ta còn muốn bái ngươi làm thầy, theo học y thuật."

Trình Dục Chi nhướn mày, chưa kịp nói gì thì ta đã liến thoắng tính toán:

"Tiền công bảo tiêu một tháng là ba ngàn lượng. Ta theo ngươi học y, coi như trả học phí tôn sư trọng đạo, hàng tháng ta sẽ trả tiền công thầy giáo là một trăm lượng. Vậy vị chi từ nay về sau, mỗi tháng ngươi chỉ cần trả ta hai ngàn chín trăm lượng là được rồi. Cứ quyết định như vậy đi!"

Đám người xung quanh nghe xong màn tính toán thần sầu của ta, mắt suýt lọt ra khỏi tròng. Ngay cả nụ cười vân đạm phong khinh trên mặt Trình Dục Chi cũng thoáng héo đi một chút.

Thấy biểu hiện của mọi người có vẻ không "nhiệt tình" ủng hộ, ta liền nắm chặt tay thành nắm đấm, giơ lên đầy đe dọa, ánh mắt quét một vòng như muốn nói: "Kẻ nào dám phản đối, ông đây sẽ giúp hắn chăm sóc lại đôi mắt!".

Dù sao đi chăng nữa, là trộm hay cướp, là lừa hay đoạt, ta cũng dứt khoát phải chiếm cho bằng được bí phương của "Diêm Vương Sầu".

Trình Dục Chi tinh ý nhìn thấy nắm đấm đang chực chờ vung lên của ta, lập tức giơ tay ngăn cản sự kháng nghị đang trào ra tới cổ họng của A Quý, gật đầu đồng ý ngay tắp lự.

Ánh mắt đám người hầu trong phủ đảo một vòng đầy lưu luyến nhìn Trình Dục Chi như nhìn một kẻ đáng thương, rồi mới sợ hãi thu về khi chạm phải ánh nhìn hung hãn của ta.

Thế là, ta đường hoàng trở thành đồ đệ của Trình Dục Chi.

Hắn được Yến Vương đặc biệt sắp xếp cho một viện riêng biệt trong phủ, vô cùng yên tĩnh và sang trọng. Ta và hắn ở nội viện, còn ngoại viện dùng để tiếp khách và là nơi ở của A Quý.

Hàng ngày, ta đi theo Trình Dục Chi viết chữ, đọc sách, học y lý. Tuy nhiên, ta cay đắng phát hiện ra một chân lý: "Nghề chọn người chứ người không chọn được nghề".

Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!