Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Phấn Phủ Đa Sắc Kiềm Dầu Canmake Marshmallow Finish Powder Abloom – Làn Da Rạng Rỡ, Tự Nhiên
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi là một bà mai giúp người ta xem mắt để đổi vận.
Người đàn ông tìm đến tôi nhờ mai mối, tự xưng là độc thân từ trong trứng nước.
Tôi lập xong lá số t//ử vi của anh ta, khựng lại một chút, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía chiếc gương b/á/t qu/á//i.
Trong gương, trên hai cánh tay của người đàn ông có hai đứa q//u/ỷ n/h//i bốc lên luồng h/ắ//c k/h//í đang b/á/m c/h/ặ//t lấy.
Tôi nhướng mày.
Độc thân từ trong trứng nước sao?
Vậy mà có s o ng s i nh q/u//ỷ t/h//a/i luôn cơ đấy.
…
Gia tộc tôi đời đời làm nghề m/a/i m/ố/i, những cuộc h/ô//n nhân qua tay chúng tôi đều có thể c/ả//i m/ệ//nh.
Nam thì sự nghiệp phát đạt, nữ thì tài vận hanh thông.
Người muốn c/ầ/u x/i//n tôi giúp đ/ổ//i v/ậ//n nhiều đếm không xuể.
Cho nên tôi chỉ cần nhìn thoáng qua là biết, nam khách hàng trước mắt này đang nói dối.
"Chưa từng yêu đương bao giờ sao?" Tôi theo bản năng hỏi vặn lại.
"Đúng vậy, sao thế?" Nam khách hàng có chút chột dạ nhún vai.
Tôi không tỏ rõ ý kiến, chỉ tay vào lá số t//ử vi của anh ta:
"Sao Tham Lang nhập cung Tý Hóa Kỵ, lại gặp thêm sao Đà La - một trong tứ s/á//t tinh đồng cung, đây hoàn toàn là cách cục Phiếm Thủy Đào Hoa chuẩn như sách giáo khoa."
Người đàn ông nghe mà ngơ ngác:
"Đào hoa với cách cục gì cơ? Thế là có ý gì?"
Tôi đ/ậ//p bàn một cái:
"Ý là anh tuyệt đối không phải chưa từng yêu đương, thậm chí có thể nói là sánh ngang với tra nam b/ắ//t cá nhiều tay, một đống nợ đào hoa!"
Người đàn ông lập tức ngẩng phắt đầu lên phủ nhận:
"Không có đâu, cô Nhạc đừng có nói bậy."
Anh ta vẫn còn c/ã/i chày c/ã/i cối.
Trong gương b/á//t q/u/á/i, hai đứa q/u//ỷ n/h//i c/õ//ng trên l/ư//ng anh ta đang ô//m lấy hai cánh tay anh ta s/i/ế//t n/g/à/y càng c/h/ặ//t.
Trông tướng mạo khá thật thà, không ngờ lại là cái m/ạ/ng ph/ó//n/g đ/ã///n/g, con c/á//i m/ấ//t đi cũng đã có h/a//i đ/ứ//a rồi, o/á//n k/h//í này lớn đến mức k/i//nh người.
Anh ta không biết, tôi từ nhỏ đã có â//m d/ư/ơ//ng nhãn, di truyền từ mẹ tôi.
Mẹ có công lực thâm hậu hơn tôi, có thể trực tiếp nhìn thấu chân dung của q u/ỷ h/ồ//n.
Nhưng tôi thì không thể.
Tôi không thể trực tiếp nhìn thấu lớp ngụy trang của q u//ỷ, bắt buộc phải mượn những vật dẫn â//m như gư/ơ//ng thì mới có thể nhìn thấy hình dáng chân thực của q u//ỷ h/ồ//n.
Mà lúc này trong gư/ơ//ng b/á//t q/u//á/i, hai đứa q u//ỷ n/h//i đó đang th/a/m l/a/m h//ú//t lấy d ư ơ /n//g k/h//í trên người gã đàn ông, làn da màu t//í/m đ/e//n theo lượng d/ư//ơ/ng k/h//í hút vào mà từ từ p/h/ì//nh to ra.
Giống hệt như quả bóng bay được bơm không khí vào, từng chút từng chút bị c/ă//ng ra.
Một gã đàn ông bị o/á//n k/h//í qu/ấ//n t/h/â/n như vậy, thế mà lại còn muốn tôi giới thiệu cho một cô gái độc thân từ trong trứng nước sao?
Tôi suýt chút nữa không khống chế được biểu cảm của mình.
Tôi nhìn người đàn ông trước mắt, cất tiếng hỏi:
"Chưa từng yêu đương, vậy sao lại p /h//á t/h//a/i hai đ ứ//a b///é?"
Sắc mặt người đàn ông đ/ộ/t n/g/ộ//t thay đổi:
"Cô có ý gì?"
Tôi ngả lưng ra sau ghế, hai tay khoanh lại trước n/g/ự//c:
"Gần đây có phải anh cảm thấy b//ả v/a/i c/ứ//ng đờ, không nhấc nổi tay lên đúng không?"
Sắc mặt anh ta ngày càng trầm xuống.
Tôi tiếp tục hỏi:
"Có phải ban đêm luôn gặp á///c m/ộ//n/g, thường xuyên bị b/ó//n/g đ///è không?"
Anh ta đứng phắt dậy, hơi thở d/ồ
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
"...Rốt cuộc làm sao cô biết được?"
Thấy tôi không đáp lời, anh ta càng trở nên luống cuống:
"Bỏ đi! Cô không cần giới thiệu g/á//i t/â//n cho tôi nữa."
"Nếu cô đã biết những chuyện đó rồi, vậy tôi d/ứ//t k/h/o/á//t hạ thấp yêu cầu xuống."
"Tùy cô giới thiệu cho tôi cô gái nào cũng được, tôi chỉ cần đ/ổ//i v/ậ//n là xong!"
Quả nhiên gã đàn ông này cũng vì muốn đổi vận mà đến.
Nói rồi, anh ta n/é//m sổ hộ khẩu của mình sang:
"Quy củ tôi biết, tôi không tuổi N/g//ọ."
"Những chuyện khác con cái hay không con cái, cô không cần quản nhiều như vậy!"
Xem ra người đàn ông này cũng đã điều tra qua về tôi.
Gia đình tôi là thế gia làm nghề m/a/i m/ố//i, nam nữ đến với nhau qua sự giới thiệu của tôi đều sẽ được đ//ổ/i v//ậ/n.
Mà giúp người ta xem m/ắ/t đ/ổ/i v/ậ//n bao nhiêu năm nay, nhà tôi quả thực có một điều c//ấ/m k//ỵ:
Phàm là người c/ầ//m tinh con N/g/ự//a, bất kể nam nữ, nhà tôi kiên quyết không gi/ú///p.
Chẳng qua, đây chỉ là yêu cầu cơ bản nhất để chúng tôi sàng lọc khách hàng.
Chúng tôi không phải ai cũng g/i/ú//p.
Khách hàng giống như anh ta, khi mẹ tôi chưa qua đời, tôi cũng từng gặp qua.
Lúc đó trong tiệm có một người phụ nữ rất xinh đẹp bước vào.
Mẹ tôi lập xong lá số của cô ta, chỉ vào lá số t///ử vi đó, cau chặt mày:
"Cung phu thê của cô ta có t/ứ s/á//t hóa kỵ, chuyện tình cảm khá là h/ỗ/n l/o/ạ/n."
Sau đó, mẹ ra hiệu cho tôi nhìn về phía g/ư/ơ/n/g bá/t q/u//á/i:
"Con có nhìn thấy gì không?"
Trong gương, người phụ nữ mọi thứ vẫn bình thường.
"Con không nhìn thấy gì cả." Tôi lắc đầu.
Mẹ tôi ngẩn người, sau đó gõ nhẹ vào đầu tôi:
"...Không nhìn thấy mới là vấn đề."
Mẹ chằm chằm nhìn vào bên cạnh người phụ nữ, trong mắt lóe lên tia sáng khác lạ:
"Bởi vì mẹ có thể nhìn thấy."
"Có một người đàn ông c h ế /c t h/ả//m vẫn luôn b//á/m theo cô ta."
Tôi gi/ậ/t m/ì//n/h hoảng hốt:
"Lại có chuyện như vậy sao?"
"Con nhìn qua gương không thấy, nhưng mẹ lại thấy được, điều đó có nghĩa là người phụ nữ này đã dính dáng đến những thứ t//à m//ô/n n/g/o//ạ/i đ//ạ/o."
Mẹ lắc đầu với tôi, "Loại khách hàng này không thể nhận, rất dễ r/ư/ớ/c h/ọ//a vào thân."
Hôm đó, mẹ có thái độ rất kiên quyết mời người phụ nữ kia đi.
Những lời mẹ tôi nói trước nay luôn luôn đúng.
Nam khách hàng trước mắt thấy tôi lơ đãng, liền xụ mặt gặng hỏi:
"Chốt lại một câu, cô rốt cuộc có giúp tôi giới thiệu đối tượng hay không?"
Tôi hoàn hồn, nhớ đến lời cảnh báo của mẹ, biết rằng loại khách hàng này không thể giúp.
Tôi suy nghĩ một chút, đổi cách nói từ chối:
"Không phải tôi không giúp anh, mà là tôi không giúp được anh."
Tôi đẩy trách nhiệm lại cho gã đàn ông này, tránh để anh ta cứ b/á/m r/i/ế//t không tha:
"Có một số thứ, anh đừng tưởng anh không nói ra thì có thể vĩnh viễn coi như chưa từng xảy ra."
"Nếu bây giờ tôi giúp anh, cả hai chúng ta đều sẽ gặp x/u/i x/ẻ//o."
Trong mắt người đàn ông lóe lên một tia t/à/n n/h/ẫ/n.
Tôi làm theo cách làm của mẹ lúc đó, kiên quyết yêu cầu người đàn ông này rời đi.
"N//ợ thì phải trả." Tôi đứng dậy, đưa tay chỉ ra ngoài cửa, "Ngại quá, mối làm ăn m/a/i m/ố//i này của anh, chúng tôi thật sự không thể nhận."
"Mời anh ra ngoài."
Hai đ/ứ/a q/u/ỷ n/h/i trên lưng là món n//ợ â///m mà anh ta đã gây ra, phải dựa vào chính anh ta đi tr/ả.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!