Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Bộ bàn học chống gù Sakawin A16 Plus, Bàn học cho bé có giá sách, Nâng hạ tay quay.
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Nhà tôi mấy đời làm nghề mai mối, những cuộc h/ô//n nhân qua tay chúng tôi đều có th/ể đ/ổ//i m/ệ//n/h.
Nam thì sự nghiệp phất lên, nữ thì tiền tài dồi dào.
Thế nhưng lại có một quy tắc cấm kỵ:
"Người t/u/ổ//i N/g//ọ tuyệt đối không g/i/ú//p."
Bất kể là ai mang t/u/ổ/i N/g//ọ, dù là nam hay nữ, nhà tôi kiên quyết không nh/ậ//n làm m/a/i.
Vì điều này mà gia đình tôi không ít lần bị người ta c/h/ử//i m/ắ//ng.
Mấy năm trước sau khi mẹ tôi q/u/a đ/ờ//i, tôi tiếp quản lại công việc làm bà m/a//i này.
Tiếng chuông gió vang lên leng keng, một người phụ nữ mặt mũi t/á//i nh/ợ//t bước vào, muốn tôi làm mai giúp.
Tôi liếc nhìn cô ta một cái.
Biết rõ loại duyên cô ta muốn nhờ không phải dành cho n/g/ư//ờ/i s/ố//ng.
Mà là làm mai cho người c h ế /c.
Theo quy tắc cũ mẹ tôi để lại, tôi xem qua hồ sơ cá nhân của người phụ nữ và những yêu cầu của cô ta đối với đằng nhà trai.
Cô gái này họ Vương, tuổi đời còn trẻ, vừa tròn hai mươi lăm.
Gia cảnh giàu có, học vấn không thấp.
Thế nhưng cô ta lại chẳng có chút yêu cầu nào đối với nhà trai.
Điều này vô cùng kỳ lạ.
Cô gái vừa trẻ trung xinh đẹp lại không thiếu tiền, sao có thể không có yêu cầu gì với đối phương?
Bỏ tiền ra tìm đến bà mai, cô ta kiểu gì chẳng phải mong cầu điều gì đó.
Tôi nhíu mày, nhìn về phía cô ta:
"Đã chẳng có yêu cầu gì, ra ngoài đường vơ đại một người cũng kết hôn được mà."
"Rốt cuộc là vì sao lại tìm đến tôi?"
Cô Vương nghe thấy giọng điệu nghiêm túc của tôi, đành phải nói thật.
Những năm gần đây việc làm ăn của gia đình cô ta không tốt, không kiếm ra tiền nữa.
Cô ta nghe người ta nói, những người qua tay tôi m/a//i mối đều sẽ đ/ổ/i v/ậ//n.
Nên cô ta mới muốn đến đây thử một lần:
"Cô Nhạc, cô gi/ú//p tôi với!" Cô ta khổ sở van xin,
"Tôi thật sự cũng không có yêu cầu gì khác đâu."
"Người nam đó là ai không quan trọng, tôi chỉ cần có thể giúp gia đình đ//ổ/i v//ậ/n là được."
Nói rồi, chắc cô ta cũng đã sớm biết quy định ở chỗ tôi:
"Tôi hiểu mà, t/u/ổ//i N/g//ọ không giúp, cô yên tâm, tôi không c/ầ//m t/i//nh con Ngựa."
Cô ta lấy ra sổ hộ khẩu và thẻ căn cước của mình:
"Mời cô xem qua."
"Nếu cô vẫn không yên tâm, cũng có thể tự mình đi kiểm tra, tôi đảm bảo không l/ừ//a cô đâu."
"Vậy thì tẩy trang trước đi, để tôi xem mặt cô thế nào đã."
Tôi gật đầu, cầm lấy thẻ căn cước lật xem qua, rồi tiện tay ném sang một bên.
"T/u/ổ//i t/á/c linh vật tôi sẽ tự đi kiểm tra." Tôi vừa nói, vừa chỉ vào khuôn mặt trang điểm đậm của cô gái:
"Nhưng cô vẫn phải tẩy trang trước.
Có một số thứ không thể nhìn ra được qua t/u/ổ//i t/á//c đâu."
Cô Vương lập tức ngẩn người:
"Tại sao lại phải tẩy trang? Tôi chưa từng nghe nói qua cái yêu cầu này b
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
"Cô đang kiểm tra xem mặt mộc của tôi có đẹp hay không đấy à?" Giọng điệu của cô ta trở nên ng/h/i/ế/n răng ng/h/i//ế/n lợi:
"Cô có biết lịch sự không thế?"
"Chưa từng nghe nói đi xem mắt lại còn phải tẩy trang."
"Không phải kiểm tra mặt mộc," tôi ngắt lời cô ta, "chỉ là để x/á/c n/h/ậ/n một chút thôi."
"Xác nhận cái gì?" Cô ta hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ không hài lòng.
Tôi thở dài, nói thẳng ra luôn:
"Xin lỗi nhé, tôi chỉ làm m/a//i cho người s/ố//n/g, không làm m//a/i cho người c h /ế//c."
"Cô đã c h /ế//c rồi, v/ậ/n k/h/í đã tan sạch, dù tôi có giúp cô kết du/y/ê//n â// m, cô cũng hoàn toàn không thể đ/ổ//i v/ậ//n được đâu."
Cô ta lập tức sững sờ:
"Cô biết tôi là m //a?!"
Tôi chỉ tay về phía sau lưng cô ta, đằng sau cánh cửa có treo một chiếc g /ư/ơ//n/g b/á//t q/u/á//i.
Ngay từ khoảnh khắc cô ta bước vào căn phòng này, tôi đã nhìn rõ hình dạng của cô ta.
Mái tóc dài ư/ớ//t đẫm r/ũ r/ư//ợ/i trên người, r/o//n/g r//ê/u qu/ấ//n qu/a///nh thân, sắc m//ặ//t xanh tím.
Cô ta đâu phải là ng/ư//ờ/i, mà là một con m// a c/h//ế/c đ u//ố//i.
Cô ta không d/á//m tẩy trang, là vì sợ tôi phát hiện ra điểm bất thường.
Tôi tay cầm ống mực, chấm thử chút mực, rồi "mời" cô ta ra ngoài:
"Â//m dư/ơ//n/g có trật tự, nếu tôi giúp cô, sẽ r/ư/ớ//c h/ọ//a vào th//â/n đấy."
"Nếu cô thật sự muốn kết h/ô//n, thì sang cửa hàng đ//ồ m//ã đối diện mà mua một người c/h/ồ//n/g hình n/h//â/n bằng g/i/ấ//y về c h /ô//n cùng đi."
Con m//a n///ữ thấy tôi đã nhìn t/h//ấ/u cô ta, trừng mắt nhìn tôi một cách h/u//n/g t/ợ///n:
"Cô không giúp tôi, không sợ tôi t /r//ả t h///ù cô sao?"
Tôi liếc cô ta một cái, rồi gọi điện thoại cho ông chủ cửa hàng đồ m///ã:
"Tôi không đối phó được cô, nhưng luôn có người đối phó được."
"Làm tôi tức giận lên, cẩn thận đến cả đồ c h //ô///n cùng cô cũng chẳng m//u/a nổi đâu."
Con m /a nữ thấy tôi cứng mềm đều không sợ, đành hậm hực không đành lòng mà rời đi.
Trợ lý Tiểu Lý đẩy cửa bước ra từ bên trong, nét mặt vẫn còn bàng hoàng:
"Chị Nhạc Tri, vừa rồi chị nói chuyện với ai thế?"
"Một con m /a nữ." Tôi nói.
Tiểu Lý giật bắn mình, vội vàng trốn ra sau lưng tôi:
"Cô ta còn ở đây không?"
Tôi đặt điện thoại xuống, lắc đầu:
"D ọ a cho chạy mất rồi."
"Sao không tiện tay thu phục cô ta luôn?" Tiểu Lý sau lưng vẫn còn sợ hãi, còn làm động tác giả như cứa cổ.
Tôi nhún vai:
"Cũng có lấy tiền đâu, tốn sức làm gì, d ọ a cô ta chạy đi là được rồi.
"Hơn nữa, nhỡ đâu làm ầm ĩ ra, lại phiền phức lắm."
Từ nhỏ tôi đã có đôi mắt nhìn thấy cõi âm, là di truyền từ mẹ tôi.
Bà ấy có bản lĩnh sâu rộng hơn tôi, có t h /ể trực tiếp nhìn thấu hình dáng thực sự của linh hồn.
Nhưng tôi thì không t h /ể.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!