TRÂN BẢO Chương 8

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết TIKTOK.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

Dầu gội Nguyên Xuân

TIKTOK

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

A tỷ đầy thâm ý liếc nhìn ta một cái.

"Tỷ liền biết muội tỉnh lại sẽ hỏi cái này, tỷ đã nói với Cố Nhất rồi, nếu chủ tử nhà hắn tỉnh lại sẽ lập tức thông báo cho muội."

Ta cúi đầu, khẽ mỉm cười một cách kín đáo.

Trong thời gian chăm sóc ta dưỡng bệnh, A tỷ đã kể lại ngọn nguồn sự việc.

A tỷ vừa thay y phục từ hành cung ra, trước mặt chạy tới một nha hoàn.

"Cao tiểu thư, Lý tiểu thư nhờ nô tỳ truyền đạt cho ngài một câu."

"Ngài ấy phát hiện ra quả dại ở khu rừng phía Tây, bảo ngài đến đó tìm ngài ấy."

Tiếp đó, nha hoàn còn đưa tới một cái hà bao làm tín vật.

A tỷ cẩn thận nhìn hà bao, quả thực là đường kim mũi chỉ của Trân Bảo. Hơn nữa, Trân Bảo cũng từng nhắc tới chuyện dẫn tỷ ấy đi tìm quả dại.

Đợi tỷ ấy đến khu rừng, người chạm mặt lại là Thôi Hoài Cẩn.

"Cao tiểu thư, muội muội kia của tiểu thư không nghe lời, vậy thì do tiểu thư thay thế đi."

Cao Uyển Ngọc bừng tỉnh, tất cả những chuyện này đều là âm mưu của Thôi Hoài Cẩn. Tỷ ấy muốn gọi người, sau gáy truyền đến một cơn đau nhức kịch liệt rồi bị đánh ngất.

Đợi tỷ ấy lần nữa tỉnh lại, vẫn là Cố Nhất nói cho tỷ ấy biết Trân Bảo và Cố Thời đã rơi xuống đáy vực.

"Trân Bảo, đều tại tỷ quá ngu ngốc. Trước kia muội cùng Thôi Hoài Cẩn chung sống, hắn nhất định có hà bao do muội may."

A tỷ ủ rũ cúi đầu, không ngừng vặn xoắn khăn tay.

Ta vuốt ve lọn tóc xõa của tỷ ấy.

"A tỷ, sao tỷ lại gánh tội thay Thôi Hoài Cẩn chứ?"

"Chẳng lẽ, hắn là phu quân của tỷ?"

A tỷ dĩ nhiên biết ta đang trêu chọc, hờn dỗi mở miệng.

"Phu quân của muội thì có!"

Chương 20

Sau một hồi tỷ muội trêu đùa, ta hướng A tỷ dò hỏi kết cục của Thôi Hoài Cẩn.

Cao Uyển Ngọc một tay chống cằm, mang theo vài phần khinh miệt.

"Hoàng đế đã biết những việc hắn làm, tức giận đến mức ném thẳng con mồi săn được lên người Thôi Hoài Cẩn."

"Lập tức hạ chỉ tước đoạt thân phận đích tử Quốc công phủ của hắn, biếm thành thứ dân."

Ta nhẹ nhàng thở dài một hơi.

Ây, thật là đáng tiếc. Đáng lẽ phải nhổ cỏ tận gốc mới có thể tránh đêm dài lắm mộng.

"Cao tiểu thư, Lý tiểu thư, đại nhân nhà ta tỉnh rồi."

Ta vội vàng thay y phục đi đến phòng ngủ của Cố Thời.

Băng gạc trên trán chàng vẫn còn dính vết máu nhạt, ánh mắt sắc bén. Sau khi nhìn thấy người bước vào là ta, chàng cong khóe môi.

Ta ngồi xuống mép giường, đưa tay muốn giúp Cố Thời ém lại góc chăn. Đầu ngón tay sượt qua cánh tay phải của chàng, trong cổ họng chàng tràn ra một tiếng rên rỉ cực nhẹ.

"Ưm... hừ"

Ta thả nhẹ động tác.

"Là ta làm chàng đau sao?"

Cố Thời không đáp lời, chỉ chậm rãi nâng mắt nhìn ta. Đôi mắt sắc bén ngày thường, giờ phút này nhuốm vài phần suy nhược.

"Chỗ này bị thương nặng hơn một chút, khó tránh khỏi sẽ bị đụng trúng."

Cố Nhất gãi gãi đầu, chen lời:

"Đại nhân, thuộc hạ vừa nãy bôi thuốc cho ngài đâu có phát hiện cánh tay phải có vết thương a?"

Lời vừa dứt, trong phòng nháy mắt an tĩnh lại.

Ta nâng mắt nhìn Cố Thời, vành tai chàng nhanh chóng phiếm hồng. Hóa ra là cố ý giả vờ đau, chỉ chờ ta đau lòng.

Ta quay đầu nhìn Cố Nhất.

"Cố Nhất, ngươi vẫn chưa thành thân đúng không

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

SHOPEE
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

?"

Cố Nhất lắc lắc đầu.

Cố Thời đúng lúc mở miệng, phẩy phẩy tay.

"Vậy ngươi lui xuống trước đi, tự mình ngẫm nghĩ cho kỹ vấn đề này."

Sau khi cuộc đi săn kết thúc, phụ thân mẫu thân đích thân đến đón ta và A tỷ hồi phủ.

Xảy ra chuyện này, Quốc công phủ khiêng đến vài rương lễ vật bồi thường.

Quản gia của Quốc công phủ nhìn ta sai hạ nhân dọn lễ vật bồi thường vào trong phủ, ngược lại sửng sốt.

Ta nhịn không được bật cười mỉa mai.

Chẳng lẽ người khác đến thương tổn ta, ta liền phải chịu đựng. Mà lễ vật tạ lỗi, ta lại không thể nhận sao?

Đợi người của Quốc công phủ rời đi, Cố Thời xách theo một con nhạn lớn đi tới.

Chim nhạn tượng trưng cho sự chung thủy, một vợ một chồng.

"Lý nhị tiểu thư, như nàng mong muốn."

Chương 21

Trước khi thành hôn theo tập tục, nam nữ hai bên là không thể gặp mặt. Bất quá phụ thân mẫu thân hai người đều rất cởi mở. Mắt nhắm mắt mở cho qua.

Một ngày trước khi thành hôn, Cố Thời thần thần bí bí đưa ta đến một ngôi miếu hoang ngoài kinh thành.

"Trân Bảo, nàng xem đây là ai?"

Ta thuận theo tay Cố Thời, nhìn về phía nam nhân tóc tai bù xù trong góc.

Thôi Hoài Cẩn đã sớm không còn phong cốt thanh nhã như ngày xưa, giống như một tên ăn mày.

Hắn chật vật giương mắt, trong mắt lại ngấn lệ, vui mừng kinh ngạc.

"Bảo muội muội, ta liền biết muội không quên được ta."

Thôi Hoài Cẩn dùng cả tay chân, dập đầu dưới chân ta.

Cố Thời một cước đá văng bàn tay đang muốn kéo vạt váy ta của Thôi Hoài Cẩn.

"Trân Bảo, Cố Nhất nói gần đây nàng đang ngầm điều tra tung tích của hắn."

"Hiện tại, ta giao người cho nàng."

Nói xong, chàng đưa tới một thanh chủy thủ sắc bén.

Không sai, Thôi Hoài Cẩn không chết, ta thủy chung không yên lòng. Cho dù ta có Tể tướng phủ chống lưng, nhưng ta không nắm chắc Thôi Hoài Cẩn có ra tay với những người vô tội ở Lý Gia thôn hay không.

Môi Thôi Hoài Cẩn run rẩy, theo bản năng lùi về phía sau.

"Thôi Hoài Cẩn, nếu có thể làm lại từ đầu, ta sẽ không bao giờ đưa ngươi về nhà nữa."

Không đợi hắn nói thêm một chữ nào, cổ tay ta đột nhiên dùng sức, chủy thủ hung hăng đâm vào ngực hắn.

Cổ họng Thôi Hoài Cẩn phát ra âm thanh "khục khục", thẳng tắp ngã xuống.

Cố Thời cầm khăn tay lau sạch vết máu trên tay cho ta.

"Lần này, liền có thể không còn vướng bận mà gả cho ta rồi chứ?"

Ngày đại hôn cực kỳ long trọng, tiếng nhạc lễ chấn động cả con phố dài.

Trong động phòng, nến đỏ chập chờn, khăn trùm đầu nhẹ nhàng được vén lên.

Ngũ quan Cố Thời vốn đã sắc sảo, dưới hỉ phục màu đỏ thẫm càng là diễm lệ giống như một yêu nghiệt.

Hai người đều là lần đầu tiên, lúc động phòng căn bản không đơn giản như trong thoại bản.

Cố Thời loay hoay mãi không đúng chỗ, để trần thân thể tìm ra Xuân cung đồ. Khoảnh khắc chàng tiến vào, quai hàm căng chặt đến cực điểm.

Ta đồng dạng cũng không dễ chịu, giống như bèo dạt không rễ, đành phải hai tay quấn lấy cổ chàng.

Rèm đỏ buông rủ, cả phòng ngập tràn sắc xuân quyến luyến.

Tình ý trao nhầm chung quy cũng thành dĩ vãng, không đáng nhắc lại.

Nhưng bỏ lỡ người sai, là để gặp được đúng người.


-HOÀN-

Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!