Ta mới biết hắn tuấn mỹ vô song, ôn nhuận như ngọc. Thế là kiếp trước. Ta làm ầm ĩ một trận, công khai sự thật, hắn quả nhiên chuyển sang cầu thú ta. Nhưng sau khi thành thân, hắn tịnh không yêu thương trân trọng ta. Ngay cả khi phản quân công thành, người hắn cứu đầu tiên cũng là đích tỷ. Mở mắt ra lần nữa, trở lại ngày Vệ Diễn đến cầu thân. Ta che kín miệng mũi, ho khan.
"Ta đang nhiễm phong hàn, sẽ không ra tiền sảnh nữa."
Chương 1
Lời này vừa thốt ra, thị nữ bên cạnh mẫu thân có chút kinh ngạc nhìn ta một cái. "Cô nương nói là thật sao?"
Trên dưới trong phủ ai mà không biết tính tình ta kiêu ngạo ngang ngược, thích nhất là xem náo nhiệt của đích tỷ. Nghe tin Trấn Bắc tướng quân mặt như Diêm La đến cầu thân. Ta chắc chắn sẽ là người đầu tiên chạy ra tiền sảnh để hả hê cười nhạo. Kiếp trước quả thực là vậy. Suy cho cùng, để đích tỷ phải gả cho vị Vệ tướng quân khiến quý nữ kinh thành nghe danh đã biến sắc này, ta đã bày mưu tính kế trọn vẹn ba năm. Thư từ qua lại lên tới sáu mươi bức. Chữ trâm hoa tiểu khải vốn viết xiêu xiêu vẹo vẹo, cũng theo đó mà trở nên nắn nót chỉnh tề. Thường thường là ta vừa vắt óc nghĩ xong cách hồi âm một bức thư. Bức thư tiếp theo đã lại gửi tới. Bởi vậy, khi nghe tin Vệ Diễn đến cầu thân.
Ta vội vã chạy ra tiền sảnh chuẩn bị chế nhạo đích tỷ. Lại ngẩn người khi nhìn rõ khuôn mặt ôn nhuận như ngọc cùng phong thái nói năng bất phàm của Vệ Diễn. Trơ mắt nhìn đích tỷ cũng từ thái độ lạnh nhạt ban đầu, chuyển sang e ấp thẹn thùng. Ta hãm hại người không thành, ngược lại còn làm giá y cho kẻ khác. Nhất thời tức giận, ta bất chấp tất cả mà nói toạc ra sự thật. Ngày hôm đó, đích tỷ nước mắt lưng tròng, bày ra dáng vẻ bị ta ức hiếp thậm tệ. Khi Vệ Diễn vận hắc bào bước về phía ta. Ta mảy may không chú ý tới khoảnh khắc hắn khựng lại khi đi ngang qua đích tỷ. Cho đến khi kiếp trước thành phá. Lúc Vệ Diễn không chút do dự lựa chọn đích tỷ. Ta mới biết được. Hóa ra ngay từ ngày cầu thân đó.
Vệ Diễn đã nhất kiến chung tình với đích tỷ. Hắn oán hận ta, oán ta ép hắn lên đài cao trước mặt bao người. Không cho hắn thời gian suy nghĩ, đã vội vã chuyển sang cưới ta. Cho nên lần này. Ta sẽ không cản trở hắn nữa. Ta lùi lại một bước. "Ừm, sợ lây bệnh cho tỷ tỷ, ta sẽ không đi nữa."
Chương 2
Kiếp này không c
Những năm qua, ta đã chịu hàng trăm trận đòn roi của tỷ ta. Học hành quá kém làm mất mặt tỷ ta, bị đánh. Học hành quá giỏi lấn át thể diện của tỷ ta, bị đánh. Quá mức ngoan ngoãn an tĩnh cũng bị đánh.
Cho nên ta phải trở nên tầm thường và ngang ngược. Ngay cả ngày thường trước mặt hạ nhân, ta cũng phải giả vờ thành dáng vẻ ngang ngược vô lý.
Để cả Thượng Kinh bao gồm cả Giang phủ đều biết Nhị cô nương Giang gia là một nữ tử cực kỳ điêu ngoa. Cốt để làm nền cho Đại cô nương Giang gia đẹp đẽ tựa vầng trăng sáng. Cho dù đã sống hai kiếp, khi nhìn lại cây roi da đen bóng này.
Ta vẫn không khống chế được mà run rẩy. Ta chỉ vào bát thuốc đen ngòm bên cạnh, lên tiếng:
"Đây là thuốc hạ nhân vừa mang tới, muội không hề lừa tỷ."
"Ồ, ra vậy."
Đích tỷ gật đầu mỉm cười: "Vậy muội uống đi."
Bát thuốc kia nhìn thôi đã thấy đắng ngắt. Ta không chút do dự bưng lên uống cạn sạch. Có đắng đến mấy, so với việc bị đánh, vẫn tốt hơn rất nhiều. Đích tỷ lúc này mới hài lòng, thu hồi roi da. Lúc rời đi, tỷ ta để lại một câu đầy ẩn ý.
"Muội muội thường đến miếu tự cầu nguyện cho ta gặp quả báo, nay xem ra, ta là cát nhân thiên tướng."
Cửa phòng vừa đóng lại đã bị đẩy ra. Thị nữ Đào Hồng của ta lao vào, nhét một viên mứt mai vào miệng ta. Vị chua ngọt lan tỏa trong khoang miệng, áp chế đi vị đắng chát vô bờ. Hốc mắt Đào Hồng đỏ hoe vì tức giận. Lúc đi lấy thuốc ngang qua tiền sảnh, nàng ấy cũng đã nhìn thấy phong tư của Vệ Diễn.
"Một người tốt như vậy, sao lại nhìn trúng đại tiểu thư cơ chứ?"
Nàng ấy ôm lấy ta nức nở.
"Nô tỳ thật xấu xa, nô tỳ cứ nghĩ, giá như người Vệ tướng quân đến cầu thân là tiểu thư thì tốt biết mấy."
Ta mỉm cười. Tốt sao? Thực ra cũng không hẳn.
Bình Luận Chapter
0 bình luận