Website có sử dụng link tiếp thị liên kết tiktok. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Bột Nghệ Gạo Lứt
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
"Phụ thân, mẫu thân, nữ nhi nguyện ý gả cho Lục Văn Tu."
Giọng nói của tỷ tỷ Thẩm Chiêu Dung vang lên trong sảnh hoa, trong trẻo lanh lảnh, tựa như hạt ngọc rơi trên viền chén sứ trắng.
Bàn tay đang siết chặt chiếc khăn tay của ta chợt căng lại.
Cơn mưa xuân ngoài cửa sổ vừa tạnh, dưới hiên vài con chim sẻ đạp lên vũng nước đọng nhảy nhót. Mẫu thân Tống thị ngồi ngay ngắn ở ghế trên, tiện tay đặt hai tấm canh thiếp. Phụ thân Thẩm Hoài Lễ nhíu mày, hiển nhiên không ngờ tỷ tỷ lại lên tiếng trước.
Lục gia đến cầu thân là nữ nhi Thẩm gia. Lục Văn Tu là tân khoa hương thí Giải nguyên, gia cảnh bần hàn, trong nhà có một quả mẫu nằm l/i/ệ/t g/i/ư//ờ/ng nhiều năm, còn có một đôi đệ muội nhỏ tuổi gửi nuôi ở nhà hắn. Tấm canh thiếp còn lại đến từ Tĩnh Vương phủ, Tĩnh Vương Tiêu Thừa Lạn góa vợ mười năm, dưới gối không con, người trong kinh thành nhắc đến ngài, đều nói tính tình ngài lạnh lùng, quy củ vương phủ nặng nề đến mức có thể đè c h ế /c người.
Kiếp trước, tỷ tỷ chọn Tĩnh Vương, ta bị đưa vào Lục gia.
Ta đem từng rương của hồi môn chuyển vào cái viện dột nát kia của Lục gia, thay Lục mẫu mời đại phu bốc thuốc, thay hai đứa trẻ khâu vá giặt giũ. Tiền Lục Văn Tu lên kinh ứng thí không đủ, ta cầm cố chiếc vòng tay vàng ròng mà mẫu thân cho ta. Sau khi hắn đỗ đạt đón ta lên kinh, ta còn tưởng rằng khổ tận cam lai.
Nhưng hắn đứng dưới gốc cây hải đường trong trạch viện mới, vạt áo bị gió thổi mà không hề rối loạn, nói với ta: "Uẩn Ninh, nàng sống quá mức vụn vặt, ta nhìn thấy nàng liền thở không nổi."
Nữ t/ử bên cạnh hắn mặc váy màu củ sen, mỉm cười thay hắn chỉnh lại ống tay áo. Đó là muội muội đồng song của hắn, Liễu Quán.
Ta ố//m ròng rã nửa tháng, c h ế /c trước trận tuyết đầu mùa năm ấy. Lúc l/âm c/h/u/ng mới biết, tỷ tỷ cũng không sống qua nổi một năm ở vương phủ.
Tin tức tỷ ấy qu//a đ/ờ/i truyền đến, Lục Văn Tu chỉ đóng chặt cửa sổ, nói chuyện của vương phủ không đến lượt ta bận tâm.
Sống lại một đời, điều ta muốn làm nhất, chính là tránh xa Lục gia.
Tỷ tỷ giờ phút này nhìn về phía ta, trong mắt không có nửa điểm khiêu khích, ngược lại mang theo một chút vội vã.
Tỷ ấy từ nhỏ đã thích mặc y phục tươi sáng, thích náo nhiệt, nhưng khi gặp chuyện lại bao che khuyết điểm hơn bất cứ ai.
Hồi nhỏ ta bị ma ma trong phủ bớt xén than củi, chính tỷ ấy đã đ/ạ/p tung cửa nhà kho, m/ắ/ng c/h/ử/i tên quản sự đến mức mặt mày tái mét.
Một người như vậy, sao có thể đột nhiên đến c/ư/ớ/p một mối h//ô/n sự nghèo túng?
Ta còn chưa kịp suy nghĩ
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Tỷ tỷ bước lên một bước: "Nữ nhi suy nghĩ rất rõ ràng. Lục công tử đọc sách có tiền đồ, Lục phu nhân lại là trưởng bối góa bụa, nữ nhi gả qua đó, hầu hạ cho tốt là được."
Mẫu thân nhìn ta một cái, trong ánh mắt có chút chần chừ. Bà không phải sinh mẫu của ta, nhưng đối xử với ta rất công bằng. Kiếp trước bà từng lén nhét cho ta một xấp ngân phiếu, nói Lục gia đông người, chi tiêu đừng quá eo hẹp. Xấp ngân phiếu đó sau này đều lấp vào cái hố sâu của Lục gia.
Ta đứng dậy hành lễ: "Phụ thân, mẫu thân, nữ nhi cũng có lời muốn nói."
Phụ thân đặt nắp trà xuống, mẫu thân cũng dừng tay gảy tràng hạt, ngay cả tiếng chim sẻ kêu dưới hiên cũng trở nên vô cùng rõ ràng.
"Lục công tử là người tỷ tỷ vừa mắt, nữ nhi tự nhiên không tranh giành. Hôn sự của Tĩnh Vương phủ, nữ nhi nguyện ý đi."
Nắp trà trong tay phụ thân khẽ va chạm. Ông nhìn chằm chằm ta, giống như lần đầu tiên phát hiện ra đứa thứ nữ ngày thường luôn an tĩnh này cũng biết chủ động đưa ra quyết định.
Tỷ tỷ lại chớp mắt với ta, bàn tay giấu dưới tay áo khẽ chạm vào m//u bàn tay ta.
Chút nhiệt độ quen thuộc ấy khiến l/ồ/ng n/g/ự//c ta chấn động.
Tỷ ấy cũng quay về rồi.
Mẫu thân cho hạ nhân lui xuống, chỉ để lại tỷ muội chúng ta và phụ thân.
Tỷ tỷ nhào tới bên gối mẫu thân trước, cười có chút lấy lòng: "Mẫu thân, người đừng nhìn con. Con quả thực đã suy nghĩ kỹ rồi."
Mẫu thân đưa tay điểm nhẹ lên trán tỷ ấy: "Mỗi lần con bày ra bộ dạng này, chính là trong lòng đang giấu giếm chuyện gì đó."
Tỷ tỷ bĩu môi, sau đó xoay người, trịnh trọng hành lễ với ta.
Ta vội vàng đỡ lấy tỷ ấy: "Tỷ tỷ làm gì vậy?"
"Uẩn Ninh, kiếp trước là ta hồ đồ."
Hốc mắt tỷ ấy lập tức đỏ hoe, "Sau khi ta vào vương phủ mới biết, vương gia coi ta như cô nương Thẩm gia mà kính trọng, cho đủ thể diện, nhưng ánh mắt ngài ấy nhìn ta, từ đầu đến cuối đều giống như cách một tầng sương mù. Ta tưởng là bản thân làm không tốt, l/i/ề/u m/ạ//ng học quy củ vương phủ, học thi họa ngài ấy thích, sau này th/â/n th//ể ngày một kém đi."
Tỷ ấy nắm chặt tay ta, giọng nói run rẩy: "Trước khi c h ế /c ta nhìn thấy chiếc túi thơm cũ trong thư phòng vương gia, bên trong bên trong còn cất một mảnh giấy có bài thơ do muội viết. Ta mới nhớ ra, ba năm trước ở vườn mai Từ Ân Tự, ngài ấy từng c//ứ/u một cô nương suýt r//ơ/i xuống hồ. Người đó là muội."
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!