Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Nồi Áp Suất Inox Hare Cao Cấp 2 Size Đa Năng, Inox 304 Dày Dặn Giữ Nhiệt Tốt An Toàn Khi Nấu - Pretty Kitchen
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Phu quân ta là tú tài có tiếng khắp thập lý bát hương, khổ luyện ba năm, rốt cuộc cũng gom đủ lộ phí, lên kinh ứng thí.
Trước khi đi chàng dặn đi dặn lại ta, chớ có trêu chọc nam nhân khác, phải an phận thủ thường, phải tuân thủ nghiêm ngặt phụ đạo.
Ta ngoan ngoãn nghe lời, không nói với nam nhân trong thôn một câu nào.
Ngay cả nam nhân bị th/ư/ơ//ng ven đường ta cũng không n/h/ặ//t, vốn tưởng rằng ông trời sẽ trách tội, không ngờ ngày hôm sau ta liền nh/ặ//t được hai quả trứng thật to.
Một quả trứng đen, một quả trứng trắng.
Ta đứng ven đường chằm chằm nhìn hai quả trứng hồi lâu.
"Lâu như vậy đều không có ai tới lấy, chắc là vô chủ đi."
Ta lặng lẽ tự cổ vũ chính mình, nay là năm đói kém, nhà nhà đều sống không tốt, nếu có hai quả trứng này thì ngon rồi, ta suy nghĩ miên man, gian nan nuốt nước bọt, vì phu quân đi thi đã lấy đi toàn bộ lộ phí trong nhà, ta đã từ rất lâu không được ăn no.
Ta nhìn quanh bốn phía, xác định không có người, liền nhanh tay lẹ mắt n/h/é/t hai quả trứng vào trong ng/ự//c áo, trong nháy mắt trước n/g//ự//c phồng lên, vô cùng đồ sộ.
Ta c/h/ộ//t dạ khom lưng đi về nhà, không ngờ nửa đường lại bị tên l/ư//u manh ở đầu phía tây thôn là Vương Nhị Cẩu chặn lại.
"Tú tài nương t//ử, đây là đi đâu vậy? Phu quân nàng không có nhà, buổi tối n/g//ủ một mình có sợ h/ã//i không, không bằng để ca ca b/ồ//i nàng a."
Vương Nhị Cẩu trong lúc nói chuyện liền vươn bàn tay b/ẩ//n thỉu của hắn ra muốn c/h/ạ//m vào ta, ta b//ố//p một tiếng, h/ấ//t văng cái tay b/ẩ//n của hắn.
Vương Nhị Cẩu gấp gáp, hắn ỷ vào ta th/â//n cô thế cô, phu quân lại không có ở đây, muốn ứ///c h/i/ế/p ta.
Phu quân tuy rằng luôn nói ta không thông minh, nhưng ta cũng không phải dạng dễ chọc.
Ta bày xong tư thế, chuẩn bị cùng hắn so chiêu một chút, nhưng không biết có phải ảo giác hay không, lúc Vương Nhị Cẩu vươn tay ch/ạ//m vào trước n/g//ự//c ta, trong nháy mắt liền bị b//ắ//n v/ă/ng ra, nhanh đến mức ta còn chưa nhìn rõ, hắn đã r//ơ//i xuống chỗ cách ta xa mười trượng.
"Hứa Phục Linh, y/ê//u n///ữ nhà ngươi, học được y/ê//u t/h/u/ậ/t từ đâu!"
Vương Nhị Cẩu nằm trên mặt đất nh/e r/ă/ng t/r/ợ/n mắt ch/ử//i r/ủ//a.
Tiếng ch/ử//i r/ủ/a của hắn thu hút vô số thôn dân, bọn họ chỉ trỏ ta bàn tán xôn xao.
Ta xưa nay da mặt mỏng, chịu không nổi những lời đồn đại nhảm nhí này, ô///m trứng rảo bước chạy về nhà.
Tiếng ch/ử//i r/ủ//a của Vương Nhị Cẩu cũng ngày càng yếu đi, cho đến cuối cùng không nghe thấy nữa.
Ở trong cái thôn này, phu quân là người duy nhất bảo vệ ta, nhưng hiện tại chàng không có ở đây, chỉ còn lại một mình ta trơ trọi.
Ta đem hai quả trứng đặt trên bàn, vươn tay chọc chọc.
"Cũng không biết các ngươi là trứng gì?"
Hai
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Ta chớp chớp mắt, xác định không nhìn lầm, chẳng lẽ hai quả trứng này có linh khí?
Nghe người già trong thôn nói, Tây Sơn có t/i//nh qu/á//i, nhận biết tiếng người, hiểu được tiếng người, nếu b//ắ//t được chúng, liền có thể gi//ữ lại cho mình s//ử dụng.
Trong thôn có không ít người đi Tây Sơn b/ắ//t t/i/n/h q/u/á//i, chỉ là đa số đều xôi hỏng bỏng không.
Ta lại cẩn thận tỉ mỉ nhìn trứng trên bàn, cũng không có gì đặc biệt, chỉ là to hơn trứng gà một chút mà thôi, chắc chắn là ta nghĩ nhiều rồi.
Trước kia phu quân ở đây, luôn cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh, hiện tại, ta lại cảm thấy qua thật lâu mới đến buổi tối.
Từ sau khi phu quân rời đi, ta cảm thấy ban đêm đều trở nên đáng sợ.
Buổi tối nằm trên giường đất, ta luôn có thể nghe thấy đủ loại âm thanh kỳ quái.
Ta sợ tới mức trùm kín chăn, nhưng âm thanh kia lại càng d/ọ//a n/g/ư//ờ/i hơn.
Ta muốn trốn vào trong tủ, thình lình ánh mắt liếc thấy hai quả trứng trên bàn.
Tuy rằng là trứng, nhưng m/i/ễ/n c/ư//ỡ/ng cũng coi như một s/i/nh m/ệ//nh đi.
Ta nhảy xuống đất, đem hai quả trứng nh/é//t vào trong chăn, một trái một phải b/ồ//i tiếp ta, thần kỳ chính là, những âm thanh kỳ quái kia tựa hồ đã biến mất.
Ánh trăng chiếu lên hai quả trứng, ánh vàng lấp lánh.
Ta vươn tay sờ sờ hai quả trứng, lẩm bẩm nói.
"Các ngươi phải ngoan ngoãn b/ồ//i ta đợi phu quân trở về nha."
...
Hiếm khi ngủ được một giấc ngon lành, ngày thứ hai ta bị tiếng gọi cửa làm ồn tỉnh.
Vương Nhị Cẩu dẫn theo rất nhiều thôn dân tới cửa.
"Hứa Phục Linh, ngươi là bị tên tú tài nghèo kia nhặt về, hôm nay chúng ta phải nghiệm chứng th/â//n p/h/ậ//n của ngươi một chút, nếu không ngày nào đó gây họa cho chúng ta cũng không biết."
Nam nữ già trẻ trong thôn đem ta vây quanh, nhao nhao hùa theo.
Vương Nhị Cẩu thấy gi/a/n k//ế đắc ý, k/é//o ta liền đi vào trong nhà.
"Các vị hương thân bá tánh, Vương Nhị Cẩu ta tuy rằng l/ư/u m/a//nh, nhưng l/á g//a/n lớn, hôm nay ta liền thay các vị hương thân ng/h/i/ệ/m c/h/ứ/ng một chút."
S//ứ/c l//ự/c của ta rốt cuộc không bằng nam t//ử, bị c/ư//ỡ/n/g é///p l/ô/i vào nhà, thôn dân bên ngoài không một ai nói đỡ cho ta.
Vương Nhị Cẩu vừa vào nhà liền đóng sầm cửa lại.
"Tú tài nương t///ử, nếu nàng ngoan ngoãn nghe lời, chuyện hôm nay, cứ như vậy bỏ qua, nếu nàng cố chấp phản kháng, lát nữa đi ra ngoài nói cái gì thì ...khó mà nói được."
Ta t/ứ//c giận trừng mắt nhìn hắn, hắn rõ ràng chính là muốn ch/i/ế//m tiện nghi của ta, lúc phu quân ở đây, hắn đã không an phận, nhưng vẫn còn vài phần thu liễm.
Ta tức giận há to miệng c//ắ/n m//ạ/nh lên bàn tay đang k/é//o ta của hắn.
"A a a!"
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!