TUÂN NHƯỢC Chương 9

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

Hộp 50 Gói Trà Kombucha Mix Vị Hoa Quả Hỗ Trợ Thâm Hụt Calo, Giàu Lợi Khuẩn,Tiêu Hoá Tốt

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

Đợi đã!


Câu này của chàng là ý gì?


Chàng cũng trọng sinh sao?


Chuyện gì thế này?


Ông trời ngủ quên rồi sao?


Một người, hai người, rồi ba người đều trọng sinh? Cái kinh thành này rốt cuộc còn bao nhiêu người trọng sinh nữa? Hay là dứt khoát lập cái hội đồng hương đi?


Đầu óc ta rối như tơ vò, bên cạnh truyền đến một giọng nói hân hoan.


"Tỷ tỷ, kiếp trước của muội..."


Ta nhìn gương mặt tràn đầy ham học hỏi của muội ấy, im lặng trong giây lát.


"Như muội mong muốn."


Thanh nhi reo lên "Yê" một tiếng, vui mừng khôn xiết.


Ta......


Trở về phủ, mẫu thân hỏi ta đã đi đâu, ta nói ra bờ sông hóng gió.


Bà không hỏi thêm nhiều, bận rộn lo liệu các hạng mục cho hôn sự. Mùa thu ngày càng gần, giá y đã sửa lại ba lần, cuối cùng cũng vừa vặn.


Còn về Tạ Bất Từ ——


Ta nghe Thanh nhi kể: "Tỷ tỷ, Tạ Thế tử hôm qua uống rất nhiều rượu, suýt chút nữa ngã xuống sông, may mà được người qua đường vớt lên."


Ta "ồ" một tiếng. Không quản.


Quản không nổi, quản không nổi. Có những con đường phải tự mình đi, có những cửa ải phải tự mình qua.


Trước ngày thành thân một hôm, Tạ Bất Từ tới.


Chàng không vào cửa, đứng ở trước cổng Thái phó phủ, trên tay bưng một chiếc tráp gỗ đỏ.


Tiểu Tang nói: "Thế tử nói là thay Tạ phu nhân mang quà chúc mừng tới."


Ta đi ra cổng.


Chàng so với lần trước gặp đã gầy đi một vòng, xương gò má nhô hẳn ra, cả người đầy vẻ bi thương.


"Chúc mừng."


Tạ Bất Từ đưa chiếc tráp cho ta, giọng nói khàn đặc.


Ta nhận lấy, nói lời cảm ơn.


Im lặng hồi lâu, chàng bỗng nhiên lên tiếng.


"Tuân Nhược, thực ra bên cạnh ta luôn có một hồn ma."


"Là phiên bản già của nàng."


Khóe miệng chàng khẽ nhếch, không biết là cười hay tự giễu: "Bà ấy ngày nào cũng đánh ta, mắng ta, bảo ta đừng làm lỡ dở nàng. Còn nói kiếp trước là do ta đáng đời."


Ta ngẩn người.


Phiên bản già của ta sao?


"Ta quả thực đáng đời, yêu mà không tự biết."


Nói xong câu này, Tạ Bất Từ bỗng nhìn sang bên cạnh một cái, trên mặt lộ ra vẻ mặt bất lực.


Chàng nói với khoảng không: "Ta sẽ không làm sai nữa đâu, nàng đừng đánh nữa."


"Ta bỗng thấy, cái thể chất này cũng không tệ lắm. Ít nhất vẫn còn một Tuân Nhược có thể ở bên cạnh ta."


Nói xong, chàng gật đầu với ta một cái rồi xoay người rời đi.


Bóng lưng xa dần.


Ta cúi đầu mở tráp.


Bên trong là một cây trâm bạch ngọc, nước ngọc cực tốt, dưới cây trâm đè lên một mảnh giấy, trên đó chỉ viết một dòng chữ:


"Nguyện nàng lai sinh lai thế, đều gặp được lương nhân."


21


Ngoại truyện của Lăng Vân Thâm:


Ta vừa tỉnh dậy, phát hiện mình lại sống lại, còn trẻ ra không ít.


Tin tốt là, ta có thể ra tay trước để chiếm ưu thế.


Kiếp trước ta đã "bắt cóc" Tuân Nhược lâu như vậy, từ năm hai mươi lăm tuổi gặp nàng, cho đến năm tám mươi tám tuổi lâm chung, trong suốt năm mươi n

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

SHOPEE
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

ăm quang âm đó, ta ngay cả một danh phận cũng không có được.


Hai người cứ sống không danh không phận quá nửa đời người.


Lúc nàng mất, ta ngay cả tư cách để khiêng linh cữu cho nàng cũng không có.


Tạ gia không nhận ta, Tuân gia cũng không nhận ta, ta đứng ở cuối đoàn đưa tang, nhìn linh cữu của nàng hạ huyệt.


Trên tấm bia mộ đó khắc là "Tạ môn Tuân thị".


Sau đó, ta lại canh giữ bên mộ nàng thêm mười ba năm, cho đến chết cũng không thể hợp táng.


Tin xấu là, Tuân Nhược vẫn còn đang ở Tạ gia.


Sắp sửa gả cho người ta rồi.


Ta mất ba ngày để nắm bắt tình hình. May mà Tuân Nhược vẫn chưa gả đi, nhưng nàng ở Tạ gia, sớm tối ở cùng Tạ Bất Từ - vị Thế tử có mệnh cách chiêu tà kia.


Kiếp trước ta đã ghét hắn, kiếp này lại càng ghét hơn.


Cho nên ta đã suy nghĩ rất lâu, làm sao để tiếp cận nàng một cách tự nhiên nhất.


Kiếp trước chúng ta quen nhau thế nào?


Thọ yến Thái hậu, ta trúng thuốc, mơ hồ mà... Không được, kiếp này không thể đi con đường đó, mất mặt lắm.


Ta phải đổi cách khác.


Vừa khéo nghe nói nàng thường xuyên đến một trà lâu nghe kể chuyện.


Đến ngày đó, ta cố tình đi nhầm nhã gian.


Quả nhiên, nàng ngẩng đầu lên, liền bị vẻ đẹp của ta thu phục.


"Xin lỗi, ta đi nhầm phòng."


Tuân Nhược vậy mà lại giữ ta lại.


Nàng nói: "Chàng không đi nhầm đâu, các gian phòng ở đây đều đã đầy rồi, nếu không ngại, ta mời chàng dùng bữa?"


Nàng còn nói: "Hoặc là chàng mời ta cũng được."


Ta suýt chút nữa thì không nhịn được cười.


Vốn dĩ ta chỉ muốn làm quen với nàng trước, không ngờ những món nàng gọi đều là những món ta thích ăn.


"Tiểu thư làm sao biết ta thích ăn những thứ này?"


"Bởi vì ta cũng thích mà."


Khoảnh khắc đó ta gần như chắc chắn, Tuân Nhược cũng trọng sinh.


Nhưng ta không dám đánh cược, vạn nhất nàng chỉ là tình cờ thì sao? Vạn nhất kiếp này khẩu vị nàng thay đổi thì sao?


Ta vừa mừng vừa sợ.


Mừng là vì, chúng ta từng ở bên nhau năm mươi năm, ta thấu hiểu mọi sở thích của nàng, có thể "gần quan được ban lộc".


Sợ là vì, nếu Tuân Nhược thực sự sống lại một đời, nàng kiếp trước đã ở bên ta năm mươi năm, liệu có thấy chán không? Liệu kiếp này nàng có muốn đổi người khác không? Dù sao nàng cũng là kẻ cuồng nhan sắc.


Trai đẹp trong kinh thành nhiều như hoa nở, vạn nhất nàng nhìn trúng người khác thì sao?


Ta phải nhanh chân lên mới được.


......


Tên Tạ Bất Từ kia kiếp trước đã làm lỡ dở Tuân Nhược cả một đời, kiếp này vậy mà còn muốn lặp lại lần nữa.


Ta có thể nhìn ra, hắn cũng là trọng sinh.


Ánh mắt hắn nhìn Tuân Nhược hoàn toàn khác với kiếp trước, hận không thể buộc chặt người ta vào thắt lưng mình.


Nhưng mà... muộn rồi.


Cơ hội là dành cho những người biết mở miệng.


Kiếp trước hắn không chịu mở miệng, viết thư hòa ly rồi khóa trong tủ, khiến Tuân Nhược hiểu lầm mấy chục năm.


Kiếp này ta tuyệt đối sẽ không phạm phải sai lầm đó.


-HOÀN-

Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!