"Ngươi muốn xin tha cho nghịch tử này?"
Lục Lẫm cười lạnh, "Bổn vương trị quân trị gia, ghét nhất là thói đàn bà nhân từ nhu nhược."
A nương lắc đầu: "Ta không hiểu cái gì là trị quân trị gia, ta chỉ biết đạo lý của người mổ heo."
Nàng chỉ tay về phía Lục Yến, giọng nói lanh lảnh: "Hai kẻ ban nãy là chồng trước và mẹ chồng trước của ta, là phường vô lại lưu manh. Bọn họ đến Vương phủ gây chuyện, nếu Thế tử không ra mặt, để bọn họ ăn vạ thành công, thì thanh danh Vương phủ coi như bỏ đi."
"Thế tử cầm roi, không phải để làm ác, mà là để bảo vệ nhà cửa."
"Cũng giống như ta mổ heo, nếu có chó hoang đến cướp thịt, ta không cầm dao đuổi nó đi, chẳng lẽ lại phải quỳ xuống cầu xin nó đừng ăn sao?"
A nương ngừng một chút, ánh mắt sáng quắc nhìn Lục Lẫm: "Vương gia ở bên ngoài đánh giặc là để bảo vệ đất nước, Thế tử ở nhà vung roi là để bảo vệ gia đình."
"Cha và con làm cùng một việc, tại sao Vương gia chỉ khen mình, lại đi phạt nhi tử?"
Cả sân viện rơi vào sự im lặng chết chóc.
Cằm của Phúc Tổng Quản suýt rớt xuống đất, Lục Yến cũng trợn tròn mắt, không thể tin nổi nhìn A nương.
Lục Lẫm nheo mắt lại, áp lực toát ra từ người hắn ngày càng nặng nề. Hắn nhìn chằm chằm A nương hồi lâu, bỗng nhiên sải bước tiến lên.
Hắn quá cao lớn, đứng trước mặt A nương như một tòa tháp đen trập trùng.
Ta sợ đến phát khóc, tưởng hắn sắp đánh A nương, vội vàng từ sau lưng người thò đầu ra, dùng giọng nói non nớt hét lên:
"Đừng đánh A nương! A nương làm thịt kho tàu ngon lắm!"
"Ngài mà đánh A nương là không có thịt ăn đâu!"
Lục Lẫm ngẩn ra. Hắn cúi đầu, nhìn thấy ta – một hạt đậu nhỏ đang co ro bên chân A nương.
Ta cố gắng mở to mắt trừng hắn, dù hai chân đang run lẩy bẩy, nhưng nhớ lời A nương dạy: thua người không được thua khí thế.
Trên khuôn mặt lạnh lùng cứng nhắc của Lục Lẫm bỗng nhiên giật giật, dường như đang cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.
"Thịt kho tàu?"
Hắn nhìn sang A nương, "Tối nay có thịt kho tàu?"
A nương gật đầu: "Có, vừa mới ra lò, còn nóng hổi."
Lục Lẫm trầm mặc một lát, quay đầu liếc nhìn Lục Yến vẫn đang ngây ngốc đứng đó.
"Đã là có công bảo vệ gia đình, vậy thì miễn phạt quỳ."
Hắn cởi áo choàng ném cho thị vệ sau lưng, sải bước đi thẳng vào trong phủ.
"Đều vào ăn cơm."
***
Bữa cơm này diễn ra trong sự im lặng lạ thường.
Trên chiếc bàn tròn to lớn bày đầy sơn hào hải vị, nhưng đặt chính giữa lại là chậu thịt kho tàu lớn do chính tay A nương nấu.
Lục Lẫm ngồi ở chủ vị, tốc độ ăn cơm nhanh đến kinh người. Hắn không nói chuyện, cũng không gắp thức ăn, chỉ lùa từng miếng cơm lớn vào miệng, thi thoảng gắp một
Lục Yến ngồi ở vị trí xa hắn nhất, bưng bát cơm, hận không thể úp cả mặt vào trong bát, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
A nương ngược lại rất tự nhiên, liên tục gắp thức ăn cho ta: "Tuế Tuế, ăn tôm này đi, cho mau lớn."
"Tuế Tuế, phải ăn cả rau xanh nữa, không được kén ăn."
Ta nhìn khuôn mặt lạnh tanh của Lục Lẫm, trong lòng vẫn còn sợ hãi, ghé vào tai A nương hỏi nhỏ:
"A nương, cái vị 'Đại Hắc Hùng thúc thúc' kia, có phải ngài ấy không thích ăn thịt không?"
"Khụ khụ khụ!"
Phúc Tổng Quản đang uống canh suýt chút nữa thì sặc chết.
Lục Yến cũng kinh hoàng ngẩng đầu lên, nhìn ta bằng ánh mắt như nhìn một dũng sĩ cảm tử.
Bàn tay đang cầm đũa của Lục Lẫm khựng lại giữa không trung. Hắn từ từ ngẩng đầu, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào ta:
"Đại Hắc Hùng?"
Ta rụt cổ lại, có chút tủi thân: "Tại thúc thúc rất to lớn, rất đen, lại còn không cười... giống hệt con gấu đen lớn trong núi."
A nương không nhịn được bật cười thành tiếng. Nàng xoa đầu ta, sau đó gắp một miếng thịt kho béo ngậy, mềm rục nhất, bỏ vào trong bát của Lục Lẫm.
Hành động này dọa cho hồn vía Phúc Tổng Quản bay lên chín tầng mây. Ai mà chẳng biết Vương gia mắc bệnh sạch sẽ, chưa bao giờ ăn đồ người khác gắp cho!
"Vương gia đừng trách, trẻ con không biết nói dối... à nhầm, không cố ý."
A nương cười nói, "Thịt này hầm hai canh giờ, mỡ đã tan hết rồi, vào miệng là tan ngay. Vương gia ở bên ngoài ăn gió nằm sương, dạ dày chắc chắn không tốt, ăn cái này là tẩm bổ nhất."
Lục Lẫm nhìn miếng thịt bóng lưỡng mỡ màng trong bát mình.
Hắn không nổi giận, cũng không sai người đem đổ đi.
Dưới cái nhìn căng thẳng của tất cả mọi người, hắn kẹp miếng thịt lên, đưa vào miệng.
Nhai, nuốt. Đôi lông mày đang nhíu chặt từ từ giãn ra.
"Thượng khả." (Cũng được).
Hắn thản nhiên buông lời đánh giá.Tuy chỉ vỏn vẹn hai chữ, nhưng đôi mắt của Lục Yến bỗng chốc sáng rực lên.
Hắn do dự một thoáng, cũng rụt rè vươn đũa ra, muốn gắp miếng thịt kho tàu đỏ au trong bát tô. Khổ nỗi tay hắn quá ngắn, với mãi không tới.
Hắn lại không dám đứng dậy, càng không dám sai bảo người hầu giúp đỡ, cuống đến mức mặt mũi đỏ bừng.
Lục Lẫm thu hết vào trong mắt, nhưng vẫn điềm nhiên ăn phần mình, hoàn toàn không có ý định ra tay tương trợ.
A nương nhìn không đành lòng. Nàng cầm đôi đũa sạch, gắp một bát đầy ắp thịt, đặt thẳng xuống trước mặt Lục Yến.
"Ăn đi, đang tuổi ăn tuổi lớn, phải ăn nhiều mới cao lớn như Phụ vương con được."
Lục Yến ngẩn người, lén lút liếc nhìn Lục Lẫm một cái.
Thấy Phụ vương không phản đối, hắn mới dám cúi đầu, từng miếng to từng miếng nhỏ ăn ngấu nghiến.
Đó là bữa cơm ngon miệng nhất mà hắn được ăn trong mấy ngày qua.
Bình Luận Chapter
0 bình luận