Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
[COMBO ƯU ĐÃI] 10 Quần Lót Nữ VERA Cotton thoáng khí
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
"Đi, chúng ta qua xem thử."
Giang Du Du thích hóng chuyện, trước tiên chôn giấu vàng thỏi, rồi dẫn theo Giang Miểu Miểu còn dắt cả đồng chí trâu Thân Thân, cả nhà kéo nhau đi tới.
Khi ba người một trâu đến nơi, đã có mấy người đứng xem náo nhiệt rồi.
"Sao không cứu hỏa vậy?"
Giang Du Du kỳ lạ hỏi.
"Ôi dào, chỉ có ngần này lửa, cứu cái gì chứ?"
Có người đáp lại bằng giọng điệu kỳ quặc.
? Lửa này gọi là nhỏ ư? Căn nhà cháy mất một nửa rồi còn gì? Bên trong hình như còn có người?
"Du Du, cháu còn nhỏ không biết đâu, chuyện này các cháu đừng có can thiệp nhé."
Vương đại nương cũng đang ở đó, kéo mấy tỷ đệ ra xa một chút, tránh cho khói hun phải.
"Vương đại nương, chẳng lẽ trong này có ẩn tình gì?"
Giang Du Du chớp chớp mắt, tò mò nhìn bà ấy, lông mày hơi nhướng lên vẻ ngây thơ, trông càng thêm xinh đẹp.
"Suỵt, hồi các cháu còn bé, Dư gia từng cháy một lần, lần đó lửa cũng không to, mọi người xách nước đến cứu hỏa, cứu đến nỗi trong ngoài chẳng ra sao, bảo là nhà họ có thứ gì đó không thể ngâm nước được.
Dù sao mấy người đi cứu hỏa lần đó chẳng được gì tốt, ngược lại còn phải bồi thường tiền cho Dư gia, xui xẻo! Nên bây giờ mọi người chỉ đứng xem náo nhiệt thôi, ai cũng đừng nhúng tay vào, đợi lửa cháy to hơn mới tốt chứ."
Vương đại nương bĩu môi, hiếm khi có vẻ hả hê.
Ồ, đây chẳng phải là tống tiền sao, bảo sao, Giang Du Du ngộ ra.
"Cứu mạng!
Cháy rồi! Cứu hỏa đi các ngươi!"
Dư Niên bị hun đến suýt c.h.ế.t trong đó, khó khăn lắm mới lê bàn chân nhỏ chạy ra được, nhưng phát hiện bên ngoài toàn là người đứng xem náo nhiệt, lập tức vừa ngơ ngác vừa tức giận, quả thực là nổi trận lôi đình.
"Các ngươi c.h.ế.t rồi sao!"
"Ai dám cứu hỏa nhà các ngươi chứ, ngươi thích cứu thì tự đi mà cứu."
Mọi người mới chẳng chiều cái tính tiểu thư của nàng ta.
"Ngươi!"
Dư Ni
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
"Sao ngươi độc ác thế! Thấy c.h.ế.t mà không cứu, loại như ngươi, sau này ai dám cưới! Đợi đến lúc cưới về nhà, nói không chừng còn là loại người đầu độc cả nhà! Thật là mất hết lương tâm!!!"
Giang Du Du còn ngơ ngác hơn lúc nãy, nàng nhìn trái nhìn phải, nhìn lên nhìn xuống, phát hiện Dư Niên nói chính là mình?
"Cô đang nói ta à?"
Nàng chỉ vào mình hỏi.
"Không phải ngươi thì còn ai nữa! Tâm địa ngươi còn nhỏ mọn hơn cả đầu kim! Có phải ngươi là ghen tị, ghen tị ta bó chân nhỏ không!"
Dư Niên vô lý mắng một tràng.
"Ta thấy là người khác bó chân nhỏ, còn ngươi bó cái não! Nhiều người thế này, sao lại cứ mắng ta? Ngươi có bệnh hay là gây sự đây?
Lại nói nhà ngươi có đức hạnh gì, trong lòng ngươi không biết sao? Cứ như nhà các ngươi vậy, ai đi cứu mới là xui xẻo ấy! Nhìn là biết ngươi và cha ngươi chẳng phải người tốt lành gì!
Ta thấy loại như ngươi, chưa cần gả chồng đã muốn đầu độc mọi người rồi, sao thế, ngươi nhìn ai cũng không vừa mắt à? Vậy sao ngươi không đi đổ độc xuống biển đi, đầu độc c.h.ế.t hết mọi người cho rồi!"
Giang Du Du lập tức phản công, hai người lời qua tiếng lại một hồi, tia lửa còn mạnh hơn cả nhà Dư Niên đang cháy.
"Còn rảnh mắng người, nhìn nhà ngươi nhiều hơn đi, không thì ta thấy tối nay nhà các ngươi phải ngủ đường, đi ăn xin mất thôi!"
"Đồ tiện nhân, nếu không phải ngươi!"
"Giữ mồm giữ miệng cho ta, ai cho phép ngươi mắng Du Du, một cô nương cứ động một tí là tiện nhân tiện nhân, ngươi có giáo dục không vậy."
Không biết Thẩm Dã Vọng xuất hiện từ lúc nào, mỗi lần đều thần kỳ khó lường, hắn trực tiếp chắn trước mặt Giang Du Du, lạnh lùng trừng mắt nhìn Dư Niên, miệng mím chặt.
Nếu không phải nhìn nàng ta là con gái, hắn đã xông lên đánh rồi, hừ, ai cũng không được mắng Du Du!
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!