Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Tã quần Huggies Skincare Mega Jumbo
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Phò mã là một tên to x á /c b/á//m người, ngày ngày q u /ấ//n lấy ta.
Nhưng dạo gần đây, chàng lại cố tình xa lánh ta.
Lúc ta vừa ghé sát qua quấn lấy chàng, lại nhìn thấy đạn mạc hiện ra trước mắt chàng.
[Tên tướng quân phản diện tránh xa ra một chút được không? Công chúa thân thể kiều ngọc yếu ớt, làm sao có thể thích một kẻ tham lam vô độ giống như d//ã th//ú là ngươi chứ?]
[Nếu không phải ba năm trước ngươi m/ạ/o nh/ậ/n ân tình của nam chính, nàng ấy sẽ chọn ngươi làm phò mã sao?]
[Cứ chờ xem, một khi nàng ấy phát hiện ra người năm xưa cứu mình không phải là ngươi, mà là đứa em trai r/u/ộ//t làm du hiệp trẻ trung tuấn mỹ của ngươi, chắc chắn nàng ấy sẽ v/ứ//t b//ỏ ngươi!]
Giây tiếp theo.
Ta liền bị nam nhân khàn giọng đẩy ra.
"Công chúa, thần... đột nhiên cảm thấy hơi mệt."
Trong lòng ta hồ nghi, lẽ nào hành động bất thường dạo gần đây của Giang Hạnh, là vì những dòng đạn mạc kỳ lạ kia?
"Được, vậy nghỉ ngơi đi."
Chàng c/ứ//ng đờ người, không hiểu vì sao hôm nay ta lại vui vẻ chấp nhận như vậy, một chút cũng không hề tức giận.
Ta mặc nguyên y phục nằm xuống.
Qua một lát.
Ta quay lưng về phía chàng, mang tính thăm dò mà tự lẩm bẩm một mình:
"Không còn thích phò mã nhiều như vậy nữa, cứ có cảm giác... chàng không phải là người năm đó..."
Lời vừa dứt, nam nhân liền đột ngột mở bừng mắt.
"Cái gì?"
Ta giả vờ dụi dụi đôi mắt ngái ngủ.
"Sao vậy? Bản công chúa đang chuẩn bị đi ngủ, đâu có nói gì."
Quả nhiên.
Sự thay đổi của phò mã chính là vì đạn mạc!
Giang Hạnh nghe thấy lời này, tấm lưng đang căng cứng liền thả lỏng xuống.
"Có lẽ ...là thần nghe nhầm."
"Hai tháng nay th//ổ p/h//ỉ hoành hành ngang ngược, thần không lo liệu chu toàn cho công chúa, công chúa có t/ứ/c g/i/ậ/n không?"
Ta không giống như bình thường kiêu ngạo khó chịu mà trách mắng chàng bận rộn công vụ không màng đến ta, ngược lại còn rộng lượng lắc đầu.
"Chàng vì sự an ổn của Thịnh Quốc đã cống hiến rất nhiều, ta hiểu mà."
Chàng lại bất an đến mức đỏ hoe khóe mắt, không cam lòng mà gặng hỏi: "Công chúa, người thật sự không t/ứ/c g/i/ậ/n sao?"
Ta ừ một tiếng.
Đạn mạc:
[Câu nói vừa rồi của công chúa ta nghe rõ rồi, tại sao nàng ấy đột nhiên lại cảm thấy Giang Hạnh không giống người đã c//ứ//u mình? Giang Hạnh và em trai ruột giống nhau đến bảy phần, không nên như vậy chứ.]
[Có lẽ là hàng g//i/ả không mang lại cho nàng ấy cảm gi/á//c r/u//n/g đ//ộ/ng chăng!]
[Công chúa Chu Minh Kính tuy thân thể không tốt, nhưng tính tình lại k/i/ê/u ng//ạ/o b//á đ/ạ/o, một khi đã gh/é//t ai, thì sẽ không bao giờ thích lại nữa.]
[Nam nhân thất sủng còn không bằng ngọn cỏ ven đường.]
[Cải bắp nhỏ úa vàng ngoài đồng, không ai yêu thương thật là tuyệt vọng~]
Đ/ô/i m/ô//i Giang Hạnh run rẩy trắng bệch.
"Tại sao lại không t/ứ/c g/i/ậ/n... Có phải c/ả//m gi/á//c thần mang lại cho người đã thay đ//ổ/i rồi không? Trở nên khác biệt so với trước kia rồi..."
Ta b/ự//c b/ộ//i chặn đứng lời của chàng.
"Chàng không phải mệt rồi sao, đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, nghỉ ngơi đi."
Trong lòng lại không kìm được mà chùng xuống.
Lẽ nào, lang quân năm đó cứu ta ở Giang Nam thật sự không phải là chàng, mà là em trai chàng Giang Huyền Chi?
Ngày hôm sau.
Ta phái người đi tìm bức họa của Giang Huyền Chi.
Khoảnh khắc cầm được bức họa, ta đã xác định Giang Hạnh là kẻ m//ạ/o d/a//n/h thế chỗ.
Cùn
Sản phẩm tiếp thị liên kết tiktok. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Phía sau lưng đột nhiên vang lên giọng nói trầm thấp của nam nhân: "Công chúa đang xem cái gì vậy?"
…
Ta từ nhỏ th/â//n t/h//ể đã không tốt.
Lúc mẫu hoàng m/a//ng t /h//a/i từng tr/ú//ng đ//ộ/c, thiên y th/á//nh t/h//ủ đã tìm cách chuyển chất đ//ộ/c sang c//ơ t /h//ể t/h/a//i nhi.
Ta vì thế mà cơ th//ể ố//m y/ế//u, làn da tr/ắ//n/g hơn người thường, sẽ bị ánh nắng mặt trời làm b/ỏ/n//g r/á//t, không thể chạy nhảy, quanh năm gắn c/h/ặ/t với chiếc x//e l/ă//n.
Tất cả mọi người đều coi ta như một con b/ú//p b//ê s//ứ tinh xảo.
Nơm nớp lo sợ, chỉ e làm r/ơ//i v//ỡ.
Ta đã chán ngấy c/ự//c đ/ộ.
Ba năm trước.
Thiên y thánh thủ tìm được phương pháp d//ĩ đ//ộ/c t/r/ị đ/ộ//c, ta cuối cùng cũng có thể đứng lên.
Lần đầu tiên cảm nhận được một chút không khí tự do.
Ta muốn xuống Giang Nam dạo chơi giải khuây.
Mẫu hoàng tuy lo lắng, nhưng cũng đồng ý.
Người sắp xếp trưởng t//ử của đại tướng quân là Giang Hạnh đi bảo vệ ta.
Ta vốn không thích Giang Hạnh, chàng mang một khuôn mặt không chút biểu cảm, lại vụng về không biết ăn nói, ta liền n/é//m chàng đến nơi cách xa ta nhất.
Nhưng vào lúc ta s /ẩ//y c/h/â//n r//ơ/i xuống nước, chàng lại là người đầu tiên nh/ả//y xuống.
Lên đến bờ.
Ta mơ màng mở mắt, nhìn thấy một khuôn mặt vừa quen thuộc lại vừa có chút mơ hồ.
Sau khi hoàn toàn tỉnh táo, ta hỏi Giang Hạnh: "Là chàng đã cứu ta sao?"
Chàng trả lời: "... Phải."
Lúc này ta mới chú ý đến chàng.
Phát hiện chàng tuy cục mịch không giỏi ăn nói, nhưng lại làm việc vô cùng chân thật.
Chàng không giống như những người khác n h /ố//t ta lại, chàng coi ta như một người bình thường, ta nói muốn đi đâu chàng đều nghe theo, dùng sức l/ự//c c/ư/ờ//ng t r /á//n/g đó b/ả//o vệ ta bình an vững chãi.
Ta thích ở cùng một chỗ với chàng, rất tự do, rất phóng túng.
Ta dần dần yêu chàng, chiêu mộ chàng làm phò mã.
Thành thân ba năm.
Chàng cầm tay dạy ta luyện võ công, chế tạo tiễn tay cho ta phòng thân, lén lút gi /ấ/u g /i//ế/m tai mắt, để ta được sống những tháng ngày hoàn toàn khác biệt so với trước kia...
Ta từ nhỏ đã không thể s/ố//n/g bình thường, tính khí thực ra không hề tốt.
Hơi một tí là m/ắ//ng mỏ chàng.
Một chút khổ cực cũng không chịu nổi.
Nhưng chàng luôn mặc cho ta đ /á//n/h m/ắ//ng, còn phải xem tay ta có bị đỏ hay không: "Thần hành quân đ /á//n/h trận nhiều năm, da th//ô t/h/ị//t dày, không sợ đ /a//u."
Ta ỷ vào sự dung túng của chàng mà ra oai tác quái, không biết ngượng miệng nói muốn c ư /ỡ//i lên đ//ầ//u chàng.
Chàng luôn b//ế ta xuống.
"C ư //ỡ//i ở đâu cũng không sao, chỉ là đêm đã khuya công chúa cần phải nghỉ ngơi."
Ta thật sự đã làm theo.
Chàng lại giống như bị đ /á//n//h cho choáng váng, ánh mắt m//ê l//y, giọng nói khàn khàn.
"Công chúa, chỗ này... không được."
Ta mặc kệ, học theo trên tranh vẽ mà h /ô//n chàng: "Rất mới mẻ, ta cảm thấy được."
Chàng không nh /ị//n được.
N /h//u c/ầ//u của phò mã rất m /ã// /n/h l/i//ệ/ t, ta cảm thấy vô cùng s /ả/ng k/h/o//á/i, so với việc gi /ấ//u gi/ế//m những kẻ tr/ó//i bu/ộ//c ta để chơi đ/a//o t/h/ư/ơ/ng còn thú vị hơn.
Nhưng ...e ngại thân phận tôn quý của mình, cần phải r/ụ/t r//è, ta vẫn giả vờ giả vịt nói một câu "Không muốn".
Giang Hạnh ban đầu tưởng là thật, sau này hiểu ra rồi, liền chỉ dỗ d/à//nh không ngừng.
Trong lòng ta ...c /ự//c k//ỳ s /u//n/g s /ư/ớ///ng.
...
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!