Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Khăn giấy vệ sinh treo tường Tiểu Hạ 1000 tờ làm từ bột gỗ thiên nhiên, an toàn, 6 bịch hoặc 10 bịch
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Cho đến hai tháng trước, chàng đột nhiên trở nên lạnh nhạt.
Phớt lờ sự trêu chọc của ta, hết lần này đến lần khác đ/ẩ/y ta ra.
"Công chúa, cần phải tu tâm dưỡng tính."
"Th/â//n t/h//ể người không tốt, không thể ph /ó/ng t/ú//n/g."
Ta tưởng chàng đã ch /á//n n /g/ấ//y rồi, vô cùng tức giận.
Đều nói dưa hái xanh không ngọt.
Ta cứ cố tình muốn hái.
Ngay lúc đang định đợi chàng ngủ say sẽ ch/u/ố//c th/u//ố/c chàng, thì lại nhìn thấy đạn mạc trước mắt chàng.
Giang Hạnh vậy mà vẫn luôn l/ừ//a g/ạ//t ta!
Ta gh//é/t nhất là bị l//ừ/a g /ạ//t!
Bắt buộc phải cho chàng nếm chút đ/a//u k/h//ổ mới được.
...
Nghe thấy giọng nói của Giang Hạnh từ phía sau truyền đến.
Ta giả vờ như bị dọa sợ.
Bức họa trong tay lạch cạch một tiếng rơi xuống bàn.
Chàng cúi người định nhặt: "Đây là cái gì?"
Ta nhanh hơn chàng, lập tức nhặt lên gi/ấ//u ra sau lưng: "Không có gì, phò mã hôm nay sao lại về sớm như vậy?"
Nam nhân nhìn ánh mắt lảng tránh của ta, ánh mắt hơi thâm trầm.
"Nghĩ đến việc đã lâu không hầu cờ công chúa, nên thần về sớm một chút."
Ta từ chối chàng: "Đêm nay ta phải tham gia thi yến."
Chàng nói: "Thần sẽ đi cùng công chúa."
"Không cần đâu."
Ta gạt phắt bàn tay đang khoác áo choàng cho ta của chàng ra, cất bức họa vào trong tủ, rồi rời khỏi thư phòng.
Bàn tay lơ lửng giữa không trung của chàng cứng đờ.
Thật lâu sau.
Mới nhớ ra phải xem bức họa kia.
Run rẩy mở ra, trong khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt người trên bức họa, sắc mặt chàng trắng bệch.
Đạn mạc không ngừng lướt qua:
[Xong rồi xong rồi phen này hỏng bét rồi! Muội bảo tìm bức họa em trai ngươi, chỉ có hai khả năng, một là đã thích hắn, hai là đã biết sự thật ngươi m /ạ/o d/a//nh hắn!]
[Thảo nào hai ngày nay nàng ấy lại lạnh nhạt với ngươi như vậy, dù sao thì cũng là h//ứ/ng th//ú với ngươi đã gi/ả//m sút rồi.]
[Hàng g /i//ả rốt cuộc vẫn là hàng g /i//ả, cho dù dựa vào khuôn mặt giống nam chính đến bảy phần để t//hế c/h//ỗ người ta, thì sớm muộn gì cũng bị phát hiện.]
[Nói thật ta đu cặp nữ chính với nam chính hơn, công chúa ốm yếu kiêu ngạo vs hiệp khách tiêu sái phóng khoáng, niên hạ ngon nghẻ biết bao!]
Ngón tay Giang Hạnh run lẩy bẩy.
Bức họa bịch một tiếng rơi xuống đất.
"Tuyệt đối không thể nào!"
Đạn mạc đảo mắt trắng dã:
[Ngươi nổi giận với bọn ta thì có ích gì? Trong cốt truyện gốc ngươi chỉ là một tên võ tướng thô lỗ y/ê/u th/ầ//m công chúa, được nhìn một cái thôi cũng s ư //ớ/n//g r/ơ//n rồi, bây giờ â//m sai dương th/á//c trở thành phò mã, hầu hạ công chúa ba năm, nên biết t h /ỏ//a m /ã//n đi.]
[Ai bảo ngươi không có số làm nam chính chứ?]
[Nhưng mà, truyện nữ tần xưa nay nữ chính thích ai thì người đó mới là nam chính. Chỉ cần công chúa không v/ứ//t b//ỏ ngươi, ngươi vẫn có thể tiếp tục ở bên cạnh nàng ấy.]
[Nếu công chúa đã biết sự thật, đã chán ghét ngươi rồi. Vậy thì ngươi chẳng còn sót lại nửa điểm cơ hội nào đâu.]
Giang Hạnh giống như người c h /ế//c đ u /ố//i v//ớ được cọc, gắt gao bám chặt lấy mặt bàn.
"Công chúa sẽ không v ứ/t b//ỏ ta đâu..."
"Tuyệt đối sẽ không!"
…
Ta tham gia thi yến rất muộn mới về.
Vẫn ngâm m//ộ/c d//ụ/c bằng thảo dượ
Sản phẩm tiếp thị liên kết tiktok. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Giang Hạnh thức trắng đến tận bây giờ không ngủ, thành thạo h/ầ//u h//ạ ta, đầu ngón tay vương vấn trên mái tóc ta.
Ta giả vờ như không biết sự trêu chọc vô tình hay cố ý của chàng, hất tay chàng ra: "Hơi ngứa."
Tinh thần chàng căng thẳng.
"Công chúa dạo này… rất lạnh nhạt với thần, có phải ...đã biết chuyện gì rồi không?"
Thần sắc ta bình thản.
"Chàng có chuyện gì g i ấ u g i /ế//m ta sao?"
Chàng c//ắ/n c/h//ặ/t m//ô/i dưới.
"Có, thần đã l/ừ//a g/ạ//t công chúa..."
Ta ngắt lời chàng một cách vô cùng đúng lúc, ý cười nhạt nhòa.
"Ý chàng là chuyện chàng lừa bản công chúa rằng công vụ bận rộn sao? Ta đã sớm biết rồi. Mệt thì cứ nói là mệt, ta có thể hiểu mà."
"Dù sao thì... cũng chẳng có ai t i /n//h l ự//c luôn luôn s /u//n/g m/ã//n cả."
[Trời đất, công chúa sẽ không nghĩ rằng ...phản diện đã trở thành anh trai y /ế//u s/i//n/h lý rồi chứ?]
[Hiểu lầm này lớn rồi, phản diện ngày nào cũng ô//m ấ//p y /ế//m nh//ỏ của công chúa để g /i//ả/i t /ỏ//a căng thẳng, căn bản là không thể nào m//ệ/t được.]
Giang Hạnh trước tiên là s/ử//ng s/ố//t, sau đó đỏ bừng mặt lắc đầu.
"Không, không phải chuyện này..."
Nụ cười của ta tắt ngấm: "Lẽ nào chàng còn gi /ấ//u g /i/ế//m bản công chúa chuyện gì sao?"
"Nghe nói... công chúa đã tìm bức họa của bào đệ thần, đệ ấy từ nhỏ đã không chịu sự tr//ó/i b/u//ộ/c, quanh năm không ở kinh thành, công chúa hẳn là vẫn chưa từng gặp đệ ấy..."
Trong lòng ta cười lạnh, ngoài mặt lại không để lộ.
"Ta mới biết đệ đệ chàng dung mạo giống chàng, nên tò mò chút thôi."
[Nói cách khác, muội bảo vẫn chưa biết người c /ứ//u nàng ấy là Giang Huyền Chi, chỉ là nảy sinh sự tò mò với nam nhân trẻ tuổi thôi sao?]
[Nàng ấy ...tưởng phản diện không được nữa, thế nên mới cân nhắc đến người em trai ruột giống hắn bảy phần kia.]
Giang Hạnh thở phào nhẹ nhõm.
Ngay sau đó sắc mặt lại trở nên khó coi.
Ngẩng đầu nhìn về phía ta.
"Công chúa, thần không hề t i//n/h l/ự//c s//a s/ú//t, thần có thể chứng minh cho người thấy... không cần nam nhân tr//ẻ tuổi hơn h//ầ/u h//ạ người đâu!"
Nói rồi.
Chàng nắm lấy tay ta, áp lên.
Trong lúc hỗn loạn.
Giang Hạnh cố gắng thuyết phục ta, thì th/ầ//m bên t/a//i ta: "Công chúa, đừng giữ lại bức họa đó nữa, được không?"
Ta gật đầu.
...
Trời sáng, Giang Hạnh liền nhìn thấy đạn mạc:
[Công chúa ngoài mặt đồng ý v/ứ/t đi, thực tế chỉ là đổi chỗ khác g /i/ấ//u đi thôi, là đã hết c//ả/m g/i/á//c với phản diện rồi sao?]
[Nam nhân qua 25 tuổi thì cũng như 75 tuổi, phò mã năm nay 27 rồi, đã nhan sắc tàn phai, d//a m/ặ/t bắt đầu ch /ả//y x //ệ rồi nhỉ?]
[Muội bảo nhìn thấy bức họa của nam chính vẫn đang ở độ tuổi nhược quán, làm sao có thể không rung động chứ? Chẳng qua là chưa có cơ hội gặp mặt mà thôi.]
Chàng lạnh lùng nói với phó tướng:
"Phi câu truyền thư, mau chóng liên lạc với Giang Huyền Chi."
"Bảo đệ ấy đừng về kinh, thiếu bạc thì cứ nói trong thư, ta sẽ gửi qua."
Phó tướng gãi đầu gãi tai không hiểu ra sao.
"Nhưng thưa tướng quân, ngài chẳng phải đã nói mùa đông năm nay muốn nhị thiếu gia trở về đoàn tụ sao?"
"Đoàn tụ cái gì, ít gặp một lần cũng có m/ấ//t miếng th/ ị/t nào đâu!"
...
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!