Chị gái của Bạch liên hoa Chương 1

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

Combo ưu đãi Bọt vệ sinh nam giới Oniiz, Dung dịch vệ sinh Masculine Foam - Tặng nước hoa cao cấp

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

Em gái "trà xanh" luôn đối đầu với tôi hóa ra lại là thiên kim giả bị trao nhầm từ nhỏ. Khoảnh khắc cô ta chạm mặt cô em gái ruột thật sự, tôi biết ngay "trà xanh" nhỏ bé kia đã gặp phải kỳ phùng địch thủ rồi. Cứ để mặc bọn họ đấu đá nội bộ, ngư ông đắc lợi, mọi thứ trong gia đình này cuối cùng sẽ thuộc về tôi mà thôi.

 

Khi đang làm việc ở công ty, tôi nhận được cuộc gọi từ quản gia. Thật không ngờ, đứa em gái lúc nào cũng công khai lẫn ngấm ngầm tranh giành tình cảm với tôi, hóa ra lại là một kẻ giả mạo, bị trao nhầm ngay từ lúc mới lọt lòng.

 

Hôm nay, em gái ruột của tôi đã mang theo kết quả giám định ADN đến tìm tận cửa. Vậy có nghĩa là cô em gái giả này sẽ phải cuốn gói quay về nhà ruột của mình sao? Tôi phấn khích đến mức bỏ dở cả công việc, vội vàng lao về nhà để... chuẩn bị hành lý tiễn cô em gái "ngoan" này một đoạn.

 

Vừa tới cổng biệt thự, tôi đã thấy quản gia đứng đó chờ sẵn.

 

"Đại tiểu thư, cô về rồi à?"

 

Vẻ mặt của cả hai chúng tôi đều không giấu nổi sự hả hê. Em gái tôi - Kỳ Linh, cô bé "trà xanh" ấy, từ nhỏ đã luôn kèn cựa, tranh giành tình cảm với tôi. Có lần, cô ta trốn học đi xem concert, đến tận nửa đêm mới mò về nhà. Kết quả, cô ta đổ hết trách nhiệm lên đầu quản gia, bịa đặt rằng ông ấy không đến trường đón khiến cô ta phải đi bộ rất lâu mới về được.

 

Hôm đó, cô ta khóc lóc sướt mướt thảm thiết. Dù quản gia có giải thích thế nào, mẹ tôi - người luôn bênh vực con gái một cách mù quáng - cũng không tin, thậm chí bà còn định đuổi việc người quản gia đã tận tụy bao năm. Cuối cùng, tôi phải đứng ra xin xỏ hết lời mới giữ được ông ấy lại.

 

Từ đó, quản gia ôm mối hận trong lòng với cô em gái quý hóa của tôi. Mỗi khi chị em tôi xảy ra tranh chấp, ông ấy luôn đứng về phía tôi mà không chút do dự, thậm chí còn sẵn sàng tranh luận thay cho tôi.

 

"Bên trong tình hình chiến sự thế nào rồi?"

 

Quản gia thần bí ghé sát tai tôi thì thầm: "Cô về đúng lúc lắm, kịch hay vừa mới bắt đầu thôi."

 

Tôi gật đầu, dứt khoát đẩy cửa bước vào.

 

Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt tôi là cô em gái giả - Kỳ Linh - đang khóc lóc đến mức lê hoa đái vũ, nước mắt như mưa, chẳng khác nào cái lần cô ta trở về sau buổi xem concert năm ấy.

 

"Mẹ à... Giờ con gái ruột của mẹ đã quay lại rồi, vậy con sẽ rời đi trước để không làm phiền gia đình mình đoàn tụ..."

 

Còn chưa đợi mẹ tôi kịp lên tiếng, cô em gái ruột của tôi đã nhanh nhảu mở lời cướp diễn đàn:

 

"Mẹ ơi, có phải con không nên đến đây không? Chị... có phải đang giận con không? Sau khi cha mẹ nuôi của con qua đời, con mới biết mình bị trao nhầm. Con chỉ muốn gặp mẹ một lần thôi. Nếu chị không thích, con sẽ đi ngay."

 

Trời ơi! Tôi đứng chết trân ngay cửa, ngơ ngác đến mức không thốt nên lời.

 

Em gái ruột của tôi mặc một chiếc váy trắng tinh khiết, đôi mắt hơi ửng đỏ nhưng lại cố gắng kiềm chế không để nước mắt rơi xuống. Trông cô bé chẳng khác nào một đóa Bạch Liên hoa đang nở rộ giữa đời thực.

 

Đây là tình huống quái quỷ gì vậy? Một trận chiến kinh điển giữa "Trà Xanh" và "Bạch Liên Hoa" sao? Nhưng nhìn tình hình hiện tại, dường như cán cân trong lòng mẹ tôi lại đang nghiêng hẳn về phía đóa Bạch Liên kia nhiều hơn.

 

Mẹ ôm chầm lấy em gái ruột của tôi - Tiểu Dư, vừa khóc vừa đau lòng không dứt:

 

"Tiểu Dư, con gái bảo bối của mẹ! Những năm qua con đã vất vả quá rồi. Cha mẹ nuôi của con đều mất rồi, con còn định đi đâu nữa? Con còn nhỏ thế này, làm sao tự nuôi sống bản thân được chứ?"

 

"Không sao đâu mẹ. Giờ con vừa học vừa làm, sau giờ học con đi làm thêm ở căng tin, rửa bát để kiếm tiền. Con có thể tự nuôi sống mình mà..."

 

Mẹ tôi nghe xong thì đau lòng không chịu nổi, bà nhất quyết nắm chặt tay Tiểu Dư, sống chết cũng phải giữ cô ấy ở lại.

 

Tôi quay sang, bắt gặp sắc mặt tái mét của Kỳ Linh. Ánh mắt cô ta lạnh lùng nhìn cảnh "mẹ hiền con thảo" đang diễn ra trước mặt.

 

Ngay lúc tôi suýt chút nữa bật cười thành tiếng, tôi vội ho khẽ một cái để kéo sự chú ý của mọi người về phía mình - người vừa mới bước chân vào cửa.

 

Mẹ tôi nghe tiếng động liền lập tức quay lại nhìn. Bà vui mừng đứng dậy, kéo tay tôi rồi giới thiệu với cô em gái mới:

 

"Tiểu Dư, đây là chị cả của con, Kỳ Hướng Vi."

 

Rồi bà quay sang tôi: "Hướng Vi, đây là em gái ruột của con, Kỳ Tiểu Dư."

 

Tôi khẽ gật đầu, nở một nụ cười lịch sự nhưng đầy vẻ xa cách:

 

"Đã nghe nói qua rồi. Chào em, Tiểu Dư."

 

Kỳ Tiểu Dư thoáng chút sững sờ, có lẽ không ngờ nhà họ Kỳ lại còn có một người chị cả. Thật ra điều này cũng dễ hiểu. Vì từ nhỏ tôi đã được định hướng trở thành người thừa kế, lại thường xuyên đi du học nước ngoài, cả năm ở nhà chẳng được mấ

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết AMAZON.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

AMAZON
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

y ngày.

 

Cũng chính vì tôi được ấn định làm người thừa kế nên Kỳ Linh từ bé đã không phục. Cô ta luôn nghĩ tôi cướp mất mọi thứ đáng lẽ thuộc về cô ta. Thế nên mỗi lần tôi về...Mỗi lần về nhà, cô ta lại bày ra những chiêu trò chẳng mấy hay ho để gây rắc rối. Kỳ Tiểu Dư nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nở một nụ cười vô hại rồi nhìn tôi với ánh mắt đầy mong đợi:

 

"Chị ơi! Em chào chị."

 

Nếu không tình cờ nghe được đoạn đối thoại gay gắt vừa rồi, có lẽ tôi đã thực sự tin rằng cô bé này chỉ là một đóa "Bạch Liên Hoa" thuần khiết, ngây thơ. Nhưng ngẫm lại cũng dễ hiểu thôi. Danh phận cao quý vốn dĩ thuộc về mình, lại bị kẻ khác chiếm đoạt và hưởng thụ suốt mười tám năm ròng. Đến khi chuẩn bị lấy lại, kẻ mạo danh kia lại giở thói "trà xanh" hòng tranh giành những thứ vốn không thuộc về mình.

 

Nếu đặt vào vị trí của em ấy, có lẽ tôi cũng sẽ dùng "ma pháp" để đánh bại "ma pháp".

 

Cuối cùng, mẹ tôi vì không nỡ rời xa đứa con nào nên quyết định giữ cả hai ở lại nhà họ Kỳ. Dù sao thì gia sản nhà họ Kỳ cũng thừa sức nuôi thêm một miệng ăn, thêm một cô con gái cũng chẳng phải vấn đề gì to tát. Phòng của Kỳ Tiểu Dư được sắp xếp ngay cạnh phòng của Kỳ Linh.

 

Mặc dù từ nhỏ tôi đã được giáo dục rằng không nên chấp nhặt với trẻ con, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt tức tối đến tím tái của Kỳ Linh, trong lòng tôi không khỏi cảm thấy vô cùng sảng khoái. Thú thật, tôi thực sự rất ghét Kỳ Linh. Chính cô ta đã khiến tôi nhận ra một chân lý tàn khốc: có những kẻ sinh ra đã mang trong mình bản chất xấu xa.

 

Năm đó cô ta sáu tuổi, còn tôi mười hai tuổi. Khi ấy, tôi đã đi du học ở nước ngoài, chỉ tranh thủ về nhà vào những kỳ nghỉ Đông và Hè. Không ngờ rằng vừa đặt chân về đến nhà, tôi đã bắt gặp cảnh Kỳ Linh đang hành hạ chú mèo nhỏ mà tôi nuôi. Bị phát hiện, cô ta lu loa với bố mẹ rằng chú mèo đã cào cô ta trước nên mới ra tay đánh nó.

 

Tôi liếc nhìn vết cào trên tay cô ta, chỉ là một vết hằn nhạt thếch, thậm chí còn chẳng rỉ máu. Hơn nữa, chú mèo nhỏ của tôi vốn tính tình rất hiền lành, làm sao có thể vô cớ cào người được? Sau khi trích xuất camera giám sát, mọi chuyện mới vỡ lở: chính Kỳ Linh đã hành hạ chú mèo tàn nhẫn khiến nó hoảng sợ, trong lúc giãy giụa mới vô tình cào trúng cô ta.

 

Tôi vô cùng tức giận, nhưng mẹ tôi lại bao biện rằng con bé còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, rồi ép tôi phải nhường nhịn em. Cô ta rất giỏi làm nũng, mà mẹ tôi thì lại luôn mềm lòng bênh vực. "Đứa trẻ biết khóc mới có kẹo ăn" - đạo lý này tôi đã hiểu từ tấm bé. Nhưng người thừa kế tương lai của nhà họ Kỳ không cần phải là một kẻ chỉ biết ỉ ôi làm nũng.

 

Vậy nên, tôi dồn hết tâm sức vào việc học hành, nỗ lực không ngừng nghỉ để khẳng định bản thân.

 

Ông trời không phụ lòng người. Khi tôi trưởng thành, bố đã đích thân giao quyền quản lý công ty cho tôi. Còn Kỳ Linh, cô ta lớn lên thành một tiểu thư vô dụng, chỉ giỏi đấu đá nội bộ và cậy quyền hống hách. Ngay cả ngôi trường cấp ba tư thục hiện tại cũng là do gia đình dùng tiền để "mua" suất vào. Giờ đã sắp đến kỳ thi đại học, với cái đà này, e rằng thành tích của cô ta còn chẳng chạm nổi mức điểm sàn.

 

Còn về phần Kỳ Tiểu Dư, thú thật tôi chẳng có cảm giác gì đặc biệt. Ngoài mối quan hệ huyết thống ra, dường như giữa chúng tôi không tồn tại bất cứ sợi dây liên kết nào khác. Tuy nhiên, dùng cô ấy để dập bớt nhuệ khí của Kỳ Linh thì cũng là một ý kiến không tồi. Thoạt nhìn, Tiểu Dư có vẻ trầm ổn, không rắc rối như cô em gái nuôi kia.

 

Nhưng thực tế đã chứng minh, tôi lại suy nghĩ quá đơn giản rồi.

 

Vừa xử lý xong công việc, còn chưa kịp uống ngụm nước nào, tôi đã nhận được cuộc gọi từ mẹ:

 

"Hướng Vi, mẹ đây. Em gái Tiểu Dư của con gặp chuyện ở trường rồi, con có thể giúp mẹ qua đó xem sao được không?"

 

Tôi day day trán, mệt mỏi hỏi:

 

"Mẹ, sao mẹ không tự đi?"

 

Mẹ tôi ngập ngừng, giọng đầy vẻ khó xử:

 

"Hôm qua mẹ vừa bay ra nước ngoài tìm bố con, giờ không kịp quay về."

 

Tôi thật sự cạn lời. Mẹ tôi là điển hình của kiểu người "cuồng chồng", lúc nào đầu óc cũng bay bổng trong những giấc mơ tình yêu màu hồng, chẳng thể rời xa bố tôi dù chỉ một phút. Ngay cả khi bố đi công tác nước ngoài, bà cũng phải lặn lội bay theo cho bằng được. Tôi đành miễn cưỡng đồng ý:

 

"Được rồi, con sẽ đến xem thử."

 

"Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy mẹ?"

 

"Chắc cũng không có chuyện gì lớn đâu. Nghe giáo viên nói hình như là xích mích với bạn học thôi."

 

Thôi được rồi, nhà này lại vừa rước thêm một vị "Đại Phật" thích gây chuyện về nữa rồi.

 

Tôi cúp điện thoại, không kìm được bực dọc mà nhắn một tin cho bố - người đang đi công tác xa:

 

"Bố à, ngoài con ra, nhà mình thật sự không thể sinh nổi một người có não sao?

Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!