CON ĐƯỜNG SỐNG CỦA TIỂU CUNG NỮ Chương 1

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

[MỚI] Máy triệt lông IPL cao cấp URMINE - Công nghệ ánh sáng kép × Làm lạnh cực sâu 2°C

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

Nhắc mới nhớ, ta quả thực là một kẻ xui xẻo.

Ta từ nhỏ đã lớn lên trong cung, luôn được phân phó ở lại Phật đường. Thân là một tiểu cung nữ vô danh, con đường nhân sinh sau này của ta đáng lẽ ra là tích cóp chút bạc lẻ, đợi đến năm hai mươi lăm tuổi được xuất cung, tìm một gia đình tử tế gả đi, an phận sống qua ngày.

Không sóng không gió, bình đạm như nước.

Ai ngờ đâu, vài ngày trước thọ yến, cẩu hoàng đế tính tình hỉ nộ vô thường, chẳng biết vì cớ gì lại đem toàn bộ cung nữ, thị vệ ngự tiền ra c h é m đ ầ u. C h ế c một lúc bao nhiêu người, yến tiệc thiếu hụt nhân thủ, đành phải gấp rút điều động tạm thời từ các cung khác.

Phật đường nơi ta ở, ngày thường chỉ có hai cung nữ phụ trách quét dọn, vậy mà cũng bị ép phải cử ra một người đi hỗ trợ. Ta tên là Tuế Lạc, cung nữ còn lại tên là Hồng Dược. Tỷ ấy vừa hay đến kỳ nguyệt sự, sợ xui xẻo xông phải hỉ khí nên không thể đi, thế là đành để ta qua đó phụ giúp.

Đám người được điều động tạm thời như chúng ta vốn không qua huấn luyện nghiêm ngặt, tự nhiên không thể đến hầu hạ trước mặt quý nhân, chỉ có thể làm chút việc vặt. Ta được phân đến Ngự thiện phòng, phụ trách dâng thức ăn.

Trên yến tiệc có biết bao nhiêu món ăn, cung nhân dâng thiện cũng nhiều vô kể, thế mà kẻ xui xẻo là ta đây — vừa vặn lúc ta bưng thức ăn đến cạnh yến tiệc, vừa vặn mỹ nhân đang múa tay áo tung bay bên dưới bỗng vung ra một thanh phi đao, vừa vặn lúc đám thích khách vùng lên c h é m g i ế c loạn xạ thì ta lại đang ở ngay cạnh bạo quân, và vừa vặn có một thanh trường kiếm từ hướng của ta đ â m thẳng về phía bạo quân.

Nếu ta né tránh, quay đầu lại bị gán cho tội danh cứu giá không tích cực, chắc chắn là m ấ t m ạ n g.

Nếu ta không né, bị thanh kiếm vừa dài vừa sáng kia đ â m cho một n há t, phỏng chừng cũng đi chầu diêm vương.

Một đằng là chắc chắn c h ế c, một đằng là có khả năng c h ế c.

Chỉ trong chớp mắt, ta đã đưa ra quyết định. Không những không né, ta còn nhào tới đỡ thay bạo quân một kiếm.

Chời đất quỷ thần thiên địa ơi!

Đ a u quá.

Lớn chừng này, ta đến cả vết thương do kim đ â m trúng tay còn chưa từng bị, vừa bị thương đã dính ngay vố lớn, ta cực kỳ không có tiền đồ mà ngất lịm đi.

Không hôn mê quá lâu, khi ta khôi phục ý thức, sự hỗn loạn trong điện đã kết thúc. Trong cơn mơ màng, ta nghe thấy giọng nói trầm thấp, đầy từ tính của bạo quân: "Giữ lại hai tên người sống." Tiếp đó là một trận âm thanh đao kiếm c h é m g i ế c vang lên.

"Hoàng thượng, cung nữ này xử lý thế nào?" Thái giám lên tiếng hỏi.

Ta lập tức căng thẳng, cố gắng mở to hai mắt, nhưn

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

SHOPEE
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

g chỉ vừa mở được một nửa đã chạm phải một đôi mắt phượng sâu thẳm.

Bạo quân ngồi trên long kỷ, một tay chống cằm, tao nhã nhàn nhã hệt như một con hắc miêu. Trước khi vụ ám sát xảy ra hắn giữ tư thế này, ám sát kết thúc rồi hắn vẫn giữ nguyên tư thế ấy, đao quang kiếm ảnh chẳng mảy may ảnh hưởng đến hắn.

Hắn đầy hứng thú đánh giá ta, mặc kệ đôi mắt ta vừa mới mở ra, tiếp tục chậm rãi phân phó: "Đúng là một nô tài tốt trung tâm hộ chủ, đem đi h ậ u t á n g đi."

Ta đang trong cơn hấp hối chợt bừng tỉnh vì kinh hãi, tiện tay vớ lấy, hình như túm được vạt áo của hắn, yếu ớt thốt lên: "Khoan..."

Vẫn chưa c h ế c đâu, cẩu hoàng đế mắt mù rồi sao.

À không, phi phi phi, điều ta muốn nói không phải cái này.

Ta cảm thấy mình vẫn còn có thể c ứ u chữa thêm chút nữa, bây giờ mà c h ô n ta thì ta không phục.

Ta gắng gượng chống người dậy, đ a u đến mức nước mắt lưng tròng, túm chặt vạt áo của hắn, thâm tình nói: "Hoàng thượng, ngài không sao thì ... nô tỳ yên tâm rồi."

"Hoàng thượng, nô tỳ ái mộ ngài đã nhiều năm. Tâm nguyện của nô tỳ chính là được trường bạn bên cạnh Bệ hạ, nếu hôm nay nô tỳ bất hạnh b ỏ mạng, dù hóa thành h ồ n p h á c h, nô tỳ cũng sẽ mãi mãi... bồi tiếp Hoàng thượng."

Cẩu hoàng đế, nếu ta mà bị c h ô n s ố ng thì làm m///a ta cũng phải á//m lấy ngươi.

Bạo quân rũ mắt nhìn vạt áo đang bị ta túm chặt.

Bạo quân khoác trên mình bộ long bào màu huyền, thêu kim long nhe nanh múa vuốt, hoa quý ung dung. Trải qua một trận á//m s/á//t, trên áo hắn chẳng dính lấy một giọt m á u nào, thế mà ta vừa cào một cái, vạt áo kia đã dính đầy m á u t/ư/ơ/i.

Ta cũng nhìn theo, lúc này mới muộn màng nhận ra trên tay mình toàn là m á u.

Xong đời rồi.

Nghe đồn bạo quân tàn bạo ngang ngược, hỉ nộ vô thường, tóm lại là có bệnh nặng trong người. Từng có một phi tần lúc dâng trà vô tình làm bẩn ống tay áo của hắn, hắn liền sai người c h é m đ/ầ/u ả ngay tại chỗ.

Với khao khát sống sót mãnh liệt, ta vội vàng vò lấy ống tay áo lau đi vết m á u, nhưng càng lau càng lem luốc. Nước mắt trên mặt ta cũng tuôn rơi ngày một nhiều, một phần là vì đ//a//u, phần khác là ta cảm thấy chuyện này đã không còn là vấn đề có được h/ậ/u t/á/n/g hay không nữa, mà là vấn đề có giữ được toàn t/h â//y hay không.

Người sắp c h ế c, gan to bằng trời.

Ta buông vạt áo hắn ra, lật mặt nhanh như lật sách, nức nở thút thít:

"Nô tỳ nghĩ thông suốt rồi. Hoàng thượng như vầng trăng sáng trên cao, nô tỳ chỉ là ngọn cỏ hèn mọn, không xứng được trường bạn bên quân vương, ngài vẫn là nên ...đem nô tỳ đi h ậ u t á ng đi."

Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!