ĐỘ THỦY Chương 1

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

Roborock F25 Ultra máy hút bụi lau nhà hơi nước nóng | Lực hút 22000pa | Bảo hành 24 tháng

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

Một trăm năm trước, đại hạn mất mùa, bọn họ đem ta d//ì/m xuống s/ô/ng t//ế Long Vương. Ta ở trong nước nín thở, gi/ã//y gi/ụ/a, cho đến khi bùn cát lấp đầy c/u/ố/n/g h/ọ/ng.

Một trăm năm sau, trên mặt Đại Giang lại trôi xuống một c/ỗ n//ữ th/i. Là Xuân Ni, cô dâu nuôi từ bé mười bảy tuổi trong thôn, trên người đầy rẫy v/ế//t r//o/i, bị tên s/ú//c s/i/nh trượng phu đ//á/nh đến ch//ế/t t/ư/ơ/i rồi n//é/m x/á//c xuống nước.

Trên bờ sông, muội muội bốn tuổi của Xuân Ni là Tiểu Thảo d/ậ//p đ/ầ/u đến ch/ả/y cả m/á//u: "Long Vương, cầu xin ngài, hãy thả tỷ tỷ của ta về đi..."

Tiếng khóc ấy xuyên qua dòng nước lạnh, đ/â//m vào trái tim đã ng/ừ/ng đ/ậ/p suốt trăm năm của ta khiến nó qu/ặ/n đ/a//u một trận. Ta nh//ổ mớ b/ù/n lầy trong miệng ra, mạnh mẽ chui vào trong bộ d/a th/ị//t cứng đờ của Xuân Ni.

Đạp lên dòng nước sông đóng băng lạnh ngắt, bò lên bờ. Tiểu Thảo sợ đến ngây người. Ta vuốt đi đám rong rêu trên mặt, nặn ra một nụ cười cứng nhắc.

Long Vương không cứu nổi nữ nhân, nhưng ...ta cứu được.

Chương 1

Tiểu Thảo không dám nhúc nhích, chỉ ngây ngốc nhìn ta. Ta cúi người xuống, dùng một tay xách Tiểu Thảo lên, kẹp gọn vào khuỷu tay. Trực tiếp sải bước đi về phía thôn làng.

Món nợ này, phải tính toán cho rõ.

Đến Vương gia viện, ta giáng một c/ư/ớ/c đ/ạ/p cánh cửa gỗ v/ỡ n/á//t thành từng mảnh. Vương Thiết Trụ bưng một bát rượu loạng choạng chạy ra, cả người nặc mùi rượu, mặt đỏ tía tai.

"Kẻ nào không có mắt nửa đêm muốn tìm ch/ế//t!"

Giọng nói của hắn đột ngột k/ẹ//t lại trong cổ họng, tròng mắt sắp l/ồ//i cả ra ngoài. Ta đứng sừng sững giữa sân viện, dưới chân là vũng nước sông chảy lênh láng. Thứ nước đen ngòm nhanh chóng lan rộng trên nền gạch xanh.

Tiểu Thảo rụt người lại trong vòng tay ta, gắt gao túm chặt lấy vạt áo. Vương Thiết Trụ chỉ thẳng vào mặt ta, bắp chân run lẩy bẩy: "Mày... không phải sáng nay mày vừa bị d//ì/m xuống sông rồi cơ mà?"

Ta không thèm để ý đến hắn, chậm rãi bước tới. Các khớp x/ư/ơng đã lệch vị trí phát ra tiếng m//a s/á/t làm người ta gh/ê răng.

Hắn sợ tới mức liên tục lùi về sau, trong cơn hoảng loạn liền vội vã vớ lấy thanh r//ì/u b/ổ củi dựng bên tường.

"Lão tử có thể đ//á/nh ch/ế//t mày một lần, thì cũng có thể ch/é//m ch//ế/t mày lần thứ hai!"

Hắn rống to để tự tăng thêm can đảm, v/u/n/g r/ì/u bổ thẳng xuống đ/ầ//u ta. L/ư/ỡ/i r/ì/u c//ắ/m ph//ậ/p vào vai một cách chắc nịch, ch//é/m đ/ứ//t luôn cả xư/ơ/ng quai xanh của th//â/n x/á//c Xuân Ni ngay tại chỗ.

Không có m/á//u, chỉ có dòng nước sông v/ẩ/n đ/ụ/c tuôn trào ra ngoài.

Ta nhấc cánh tay không bị thương lên, một móng vuốt b/ó//p ch//ặ/t lấy c/ổ h/ọ//ng hắn, xách c//ổ hắn lơ lửng lên khỏi mặt đất. Hai chân hắn đạp loạn xạ, hai tay liều mạng cạy những ngón tay của ta ra, khuôn mặt ngh/ẹ/n đến mức t/í//m tái.

"C/ứ/u... m/ạ/n/g..."

Ta lạnh lẽo nhìn hắn, trong cổ họng phát ra âm thanh trầm khàn như rò rỉ gió: "Là cánh tay này đ//á/nh sao?"

Không đợi hắn trả lời, bàn tay kia của ta nắm ch/ặ//t lấy cánh tay phải của hắn, hung hăng b//ẻ qu//ặ/t xuống. Vương Thiết Trụ bật ra tiếng kê

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

SHOPEE
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

u la th//ả/m th/i/ế/t. Ta vô cùng hài lòng n//é/m m//ạ/nh hắn xuống đất, tiện tay nh//ổ luôn cây r/ì/u trên vai ra, vứt sang một bên.

Sau đó, ta quay đầu nhìn về phía Tiểu Thảo.

"Đói không?"

Miệng Tiểu Thảo há hốc có thể nhét vừa cả một quả trứng gà, lắp bắp đáp lại: "Muội không đói, ngài... là Long Vương sao?"

Ta không nói gì. Ở dưới đáy nước một trăm năm, ta ngay cả mặt mũi Long Vương trông ra sao cũng chưa từng thấy qua.

Chương 2

Lão thái bà trong phòng từ sớm đã bị dọa đến mức ng/ã l/i/ệ/t trên bậu cửa. Đó chính là mẫu thân của Vương Thiết Trụ, ngày thường bà ta không ít lần hùa theo nhi tử để hành hạ Xuân Ni.

Ta chậm rãi bước qua đó. Bà ta thét lên chói tai rồi thu người rụt về phía sau. Ta ngoáy ngoáy lỗ tai, lạnh nhạt phun ra hai chữ: "Nấu cơm."

Bà ta sợ hãi đến hồn bay phách lạc, l/ộ/n nhào bò lết tiến vào nhà bếp, đôi bàn tay run rẩy châm lửa.

Ta kéo qua một chiếc ghế dài, để cho Tiểu Thảo ngồi xuống. Bản thân thì đứng ở một bên, gắt gao chằm chằm nhìn vào ngọn lửa trong bếp lò. Ánh lửa chẳng thể sưởi ấm được ta, ngược lại chỉ càng khiến ta cảm thấy bực dọc. Ở dưới đáy Đại Giang quá lâu, ta cực kỳ chán ghét sự khô nóng.

Chẳng tốn bao lâu, một bát cháo gạo lứt nóng hổi bốc khói nghi ngút đã được bưng lên. Tiểu Thảo đói lả, bưng lấy cái bát ăn cắm mặt cắm mũi. Ta lẳng lặng nhìn muội ấy ăn, đột nhiên cảm thấy cổ mình hơi ngứa.

Đưa tay sờ một cái, từ dưới cổ áo rút ra được một cọng rong biển đen ngòm tản ra mùi h/ô//i th/ố//i m/ụ/c n/á/t. Cỗ thân x/á//c này bị hao tổn quá mức nghiêm trọng rồi, tạp vật dưới đáy sông đều đi theo ta mà nh/ồ/i nh/é/t cả vào trong.

Ở ngoài sân viện, tên súc sinh Vương Thiết Trụ vẫn còn đang ôm cánh tay lăn lộn gào khóc đầy th/ả/m th/i/ế/t. Động tĩnh này rốt cuộc cũng thu hút sự chú ý của hàng xóm láng giềng. Bên ngoài bức tường viện thò ra mấy cái đ/ầ/u, có nam có nữ.

Quế Tẩu sống ngay ở nhà kế bên, tẩu ấy vốn là người thành thật nổi tiếng khắp cả thôn. Mượn ánh trăng sáng tỏ, tẩu ấy nhìn rõ ràng được tình hình trong sân, hai tay s//ợ h/ã/i b/ị/t ch/ặ/t lấy miệng. Chuyện Xuân Ni vừa bị mấy gã nam nhân trong thôn kéo đi d/ì//m xuống sông vào sáng nay, cả cái thôn này ai ai cũng đều rõ mười mươi.

Giờ phút này đây, một người ch/ế//t sũng nước đang đứng lù lù giữa sân, còn Vương Thiết Trụ thì bị b//ẻ g/ã//y cánh tay, nằm dưới đất không ngừng la hét ầm ĩ. Đám nam nhân thò đầu trên tường sợ h/ã/i rụt cổ lại, cấm có kẻ nào dám ho he lấy một lời.

Quế Tẩu vậy mà lại to gan lớn mật, nằm bò trên đầu tường nhìn thêm một lúc. Ánh mắt của tẩu ấy dừng lại trên vết thương nơi đầu vai ta, lại nhìn lướt qua Tiểu Thảo đã ăn no nê ở bên cạnh. Tẩu ấy chẳng nói năng gì, chỉ lặng lẽ rụt người quay trở lại trong viện của mình.

Một lát sau, một chiếc áo bông dày còn khá mới được ném qua bức tường thấp, rơi cực kỳ chuẩn xác xuống ngay bên chân Tiểu Thảo.

"Đêm hôm giá rét, đem khoác vào cho đứa nhỏ đi."

Phía sau bức tường truyền đến giọng nói đè nén đến mức cực thấp của Quế Tẩu.

Ta đi qua nhặt chiếc áo bông lên, đem Tiểu Thảo bọc lại cẩn thận, kín mít không kẽ hở.

Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!