ĐỘ THỦY
Một trăm năm trước, đại hạn mất mùa, bọn họ đem ta d//ì/m xuống s/ô/ng t//ế Long Vương. Ta ở trong nước nín thở, gi/ã//y gi/ụ/a, cho đến khi bùn cát lấp đầy c/u/ố/n/g h/ọ/ng.
Một trăm năm sau, trên mặt Đại Giang lại trôi xuống một c/ỗ n//ữ th/i. Là Xuân Ni, cô dâu nuôi từ bé mười bảy tuổi trong thôn, trên người đầy rẫy v/ế//t r//o/i, bị tên s/ú//c s/i/nh trượng phu đ//á/nh đến ch//ế/t t/ư/ơ/i rồi n//é/m x/á//c xuống nước.
Trên bờ sông, muội muội bốn tuổi của Xuân Ni là Tiểu Thảo d/ậ//p đ/ầ/u đến ch/ả/y cả m/á//u: "Long Vương, cầu xin ngài, hãy thả tỷ tỷ của ta về đi..."
Tiếng khóc ấy xuyên qua dòng nước lạnh, đ/â//m vào trái tim đã ng/ừ/ng đ/ậ/p suốt trăm năm của ta khiến nó qu/ặ/n đ/a//u một trận. Ta nh//ổ mớ b/ù/n lầy trong miệng ra, mạnh mẽ chui vào trong bộ d/a th/ị//t cứng đờ của Xuân Ni.
Đạp lên dòng nước sông đóng băng lạnh ngắt, bò lên bờ. Tiểu Thảo sợ đến ngây người. Ta vuốt đi đám rong rêu trên mặt, nặn ra một nụ cười cứng nhắc.
Long Vương không cứu nổi nữ nhân, nhưng ...ta cứu được.
Bình Luận (0)