Hồ Yêu Truyện

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.

Mặt nạ mắt lạnh Lutein

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi tỷ tỷ qua đời, đại bá ca liền thanh tâm quả d ụ,c, không gần nữ s,ắ,c. Đã qua tuổi hai lăm mà huynh ấy vẫn chưa có con nối dõi.

Mẹ chồng nhìn thấy vậy, trong lòng nóng như lửa đốt.

Người quyết định dùng một nửa gia tài của Tạ phủ để đổi lấy việc ta gánh vác cả hai phòng, sinh cho đại bá ca một đứa con nối dõi.

Bảo Anh ta vốn dĩ chỉ là một nữ nhân an phận nhưng lại có chút tham tài.

Làm sao có thể c ư ỡ ng lại sức cám dỗ của núi vàng biển bạc kia chứ.

Thế là, ta e lệ mỉm cười.

Một hơi cạn sạch ly rượu t ì nh kia.

Chương 1

Dược hiệu của ly rượu t ì, nh phát tác rất nhanh, còn chưa đợi được đại bá ca Tạ Vệ Chương trở về, ta đã cảm thấy ng ứ a ng á y khó nhịn.

Ôi chao.

Cũng trách ta quá nhanh tay.

Ly rượu kia căn bản không phải chuẩn bị cho ta.

Mẹ chồng thấy ta một hơi uống cạn, gấp gáp đi đi lại lại trước mặt ta mấy vòng, liên miệng kêu lên:

"Hỏng rồi hỏng rồi, đây là rượu chuẩn bị cho Vệ Chương. Nó là một đứa cứng đầu, sao con lại uống trước rồi?"

Ta ngẫm nghĩ một lát: "Vừa hay hôm nay phu quân phải trực luân phiên trong cung, sự đã đến nước này——"

"Đâm lao thì phải theo lao thôi."

Thế là, ta trang điểm thành dáng vẻ của tỷ tỷ, mặc lại y phục cũ của tỷ ấy, dùng hương lê hoa mà tỷ ấy thích, nằm trên chiếc giường của tỷ ấy và Tạ Vệ Chương, đợi Tạ Vệ Chương trở về.

Câu d ẫ,n huynh ấy.

Còn về việc phải câu d ẫ,n như thế nào, trong lòng ta lại chẳng có chút tự tin nào.

Dù sao tỷ tỷ cũng đã qua đ ờ i năm năm, mẹ chồng đã sắp xếp cho Tạ Vệ Chương không biết bao nhiêu nữ nhân, thậm chí còn mời cả cô nương thanh l â u đến truyền thụ kỹ năng.

Kết quả là chẳng ai thành công.

Mà ta lại chỉ là một nữ nhân an phận, bình thường luôn cúi đầu thuận mắt. Ngoại trừ thấy tiền ra thì thấy ai ta cũng chẳng thèm để tâm, tuyệt đối là một người tuân thủ nghiêm ngặt phụ đạo.

Ngoại trừ dung mạo có bảy phần giống tỷ tỷ, nếu so với các cô nương khác, ta hoàn toàn không có chút phần thắng nào.

Ta thầm cân nhắc, nếu đã đóng giả tỷ tỷ rồi, vậy chi bằng diễn cho trót.

Đến lúc đó cứ nũng nịu gọi hai tiếng phu quân, hoặc gọi hai tiếng Vệ Chương ca ca, lừa huynh ấy rằng sau khi c h ế /c, Diêm Vương gia thấy ta đáng thương nên cho phép ta hoàn h ồ,n về cùng huynh ấy xuân ph,ong nh,ất độ——

Trong thoại bản đều viết như vậy cả.

Chắc là sẽ ổn thôi.

Chẳng hiểu sao, rõ ràng đây là lúc nên cảm thấy xấu hổ, nhưng ta lại h,ưn,g ph,ấ,n đến mức cả người khẽ r,u n r ẩ y.

Lẽ ra ta phải sợ hãi mới đúng. Nếu Tạ Vệ Chương mà tỉnh táo, chờ đợi ta chắc chắn sẽ là thân b ạ i danh li ệ t, ta sẽ có đến một vạn cách để c h ế ,c.

Nhưng nếu huynh ấy thần trí h/ỗ/n l/o/ạ/n, cũng say rượu thì sao?

Ta cứ cố tình muốn đánh cược vào cái khả năng một phần vạn ấy đấy.

Kẽo—— kẹt——

Cánh cửa chậm rãi bị đẩy ra, một thân ảnh cao lớn từ ngoài cửa từng bước tiến lại gần m/é/p giường.

Huynh ấy đã uống rượu, mùi rượu trên người rất nồng, dưới ánh trăng, sống mũi cao thẳng tắp.

Trưng ra dáng vẻ vô cùng s u /ng m /ã/n.

Ta nuốt nước bọt, é/p giọng nũng nịu:

"Phu quân..."

Lời còn chưa dứt, một bàn tay đã b/ó//p ch/ặ//t lấy c//ổ ta.

Lòng bàn tay huynh ấy nóng rực, có chút thô ráp, mang theo những vết chai dày cộm, cọ xát khiến d//a t/h//ị/t ta hơi nhói đau.

"Suỵt." Huynh ấy khẽ nói.

Chương 2

Tạ Vệ Chương không phải là người bình thường, theo lý mà nói, mối quan hệ giữa ta

Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!

và huynh ấy cũng chẳng hề bình thường——

Huynh ấy vừa là tỷ phu, lại vừa là đại bá ca của ta.

Nhưng ta ở nhà xếp thứ sáu, lại xuất thân là thứ nữ. Cũng giống như tất cả các thứ nữ trên thế gian này, ta luôn phải nơm nớp lo sợ, nhìn sắc mặt đích mẫu mà sống qua ngày.

Còn tỷ tỷ lại là đích nữ do đích mẫu sinh ra đầu lòng.

Tỷ ấy chưa bao giờ thèm để mắt đến ta, cũng sẽ chẳng bao giờ kể cho ta nghe chuyện về Tạ gia.

Ta chỉ biết Tạ Vệ Chương là huynh đệ kết nghĩa của Hoàng thượng, mười mấy tuổi đã làm việc bên cạnh ngài, hai mươi tuổi đã nắm quyền chỉ huy Cẩm y vệ.

Sau khi huynh ấy cưới tỷ tỷ, mỗi dịp lễ tết đến đưa quà cáp, ta cùng các tỷ muội khác mới được cùng nhau cách một tấm bình phong bái kiến tỷ phu.

Đến khi ta gả vào Tạ gia, trở thành thê tử của bào đệ huynh ấy là Tạ Hoài Ý, thì tỷ tỷ đã qua đ/ờ/i rồi.

Lần tiếp xúc gần nhất với Tạ Vệ Chương, chẳng qua là trên đường đi thỉnh an mẹ chồng về thì trời đổ mưa to. Ta sai người về lấy ô, bản thân lại nổi hứng trẻ con, đứng dưới mái hiên giẫm nước chơi đùa.

Chơi đến tận h/ứ//ng, ta lùi lại dưới mái hiên.

Vừa quay đầu lại.

Đã thấy huynh ấy vận một thân huyền y, khoanh tay đứng ở cuối hành lang, ánh mắt đen thẳm rơi thẳng xuống người ta.

Ta thấp thỏm hành lễ: "Đại bá ca."

Huynh ấy từ xa khẽ gật đầu: "Đệ muội."

……

Lực đạo nơi lòng bàn tay ngày càng s/i/ế/t c/h/ặ//t.

Lẽ nào Tạ Vệ Chương đã phát hiện ra rồi?

Ta dần dần thở không nổi, dùng tay bấu chặt lấy cánh tay Tạ Vệ Chương, nhìn sâu vào đôi mắt mang theo hơi men của huynh ấy, cả người nổi da gà. Sắp thất bại rồi sao?

Sẽ c h ế /c ở đây ư?

"Thiếp sai rồi." Ta vô cùng hèn nhát cất lời.

"Ồ?"

Tạ Vệ Chương theo bản năng hỏi vặn lại.

Thân hình huynh ấy hơi loạng choạng, chống tay xuống mép giường, nhờ vậy mà lực đạo trên c/ổ ta cũng được nới lỏng.

Ta đoán chắc chắn huynh ấy cũng đã uống ly rượu bị mẹ chồng bỏ thuốc kia rồi.

Người nóng ran thế này, lại say đến mức lợi hại như vậy, ngay cả ánh mắt cũng trở nên v/ẩ/n đ/ụ//c, ta không tin huynh ấy thực sự có thể phân biệt được ta là ai.

Thế là, nhân lúc huynh ấy không phòng bị, ta vòng hai tay ô//m lấy c//ổ huynh ấy.

Ta rướn người tới gần ng ử/i ng ử//i hệt như một chú cún con, muốn h//ô//n lên m/ô//i huynh ấy, nhưng không ngờ lại h ô//n trúng chiếc cằm lún phún râu.

"Phu quân, phu quân, đừng đ/ẩ//y thiếp ra mà. Mẹ muốn bế cháu nội rồi, thiếp muốn s/i//nh hài t//ử cho chàng."

"Chàng h/ô//n thiếp đi mà~"

Ta được nước lấn tới, khẽ c ắ//n lên môi huynh ấy.

Nếu giờ phút này Tạ Vệ Chương vẫn còn thần trí, chắc chắn huynh ấy sẽ h/ấ//t mạnh ta xuống đất, mắng ta là một ả tiện ph//ụ l ă/ng l/o//à/n.

Nhưng huynh ấy không hề kháng cự nữa, chỉ dùng ánh mắt say khướt nhìn ta, sau đó nhắm nghiền mắt lại, điên cuồng công thành đoạt đất chẳng theo một quy tắc nào.

Bàn tay phải của huynh ấy vốn đang giữ ch/ặ//t g á//y ta, tiếp đó chậm rãi tr ư//ợ t dần xuống d ư/ớ//i.

Cho đến khi chạm vào e//o ta, huynh ấy h u//ng h ă/ng kéo mạnh về phía trước, khoảng cách giữa hai chúng ta lập tức bị x/ó//a nh//ò//a.

Ta nhấc tay lên, đ/a//i lưng y p/h ụ//c r//ơ/i lả tả xuống bệ đỡ chân.

M à//n trướng lay đ/ộ//ng, chiếc giường k ê//u lên những tiếng k/ẽ/o kẹt.

……

Đến cuối cùng.

Ta mơ mơ màng màng thầm nghĩ: Lão thiên gia ở trên cao, các lộ B/ồ T/á/t hiển linh phù hộ, xin hãy cho tín nữ một phát tr/ú//ng đ/í/ch đi!

Chương Trước Chương Tiếp

Bình Luận Chapter (0)

Thảo luận về nội dung chương này

Bạn muốn bình luận chapter này?

Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.

Đăng Nhập Ngay
💬

Chưa có bình luận nào

Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!

Về Chúng Tôi

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Hồ Yêu miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này.

Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ trực tiếp thông qua fanpage chính thức của chúng tôi.

Liên hệ bản quyền
© 2026 Hồ Yêu Truyện. All rights reserved. Website thiết kế bởi HG DIGITAL

Chương trình tài trợ liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng từ việc giới thiệu sản phẩm.

Hộp cơm giữ nhiệt LocknLock có quai xách 700ml kèm muỗng gấp gọn

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ editor xin chân thành cảm ơn!