Nhân Ngư dung mạo tuyệt mỹ, tâm địa thiện lương, mỗi giọt lệ rơi đều hóa thành châu báu.
Sau năm 1949, xuất hiện một loài mới: tộc Ốc Nhân.
Ốc Nhân sống trong những con mương nhỏ ẩm thấp và tối tăm.
Một khi đã bước vào thành thị phồn hoa rực rỡ ánh đèn.
Hòa mình vào dòng người muôn hình vạn trạng.
Nhất định sẽ có chuyện lớn xảy ra.
1
Trong Sơn Hải Kinh không có ghi chép về chúng ta, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta không tồn tại.
Chắc chắn ngươi từng nghe qua truyện “Cô gái ốc”.
Nếu ta nói với ngươi rằng câu chuyện đó là thật, chỉ là, phiên bản ngươi nghe được dùng để dỗ trẻ con, ngươi nhất định sẽ không tin.
Thế nhưng, bên cạnh một con suối cạn khô, bừa bộn nhơ nhớp, m.á.u tươi đã nhuộm đỏ cả lòng sông.
Trong lớp bùn lầy lổm ngổm hố hốc, chen chúc đầy những cánh tay cụt và xác người tứ chi rời rạc.
Dưới cái nóng ba bốn mươi độ, t.h.i t.h.ể nửa người nửa ốc nhanh ch.óng sình trướng, thối rữa, cả thung lũng biến thành địa ngục nhân gian.
Mùi hôi tanh xộc thẳng lên trời, ruồi nhặng, dòi bọ bò lổm ngổm khắp nơi, không một ai có thể sống sót ở chốn này.
Chỉ có ta.
Ta chậm rãi ngọ nguậy thân thể, cố bò ra khỏi khe núi.
Bò được một đoạn, toàn thân ta bỗng co quắp, giãy giụa dữ dội.
Chiếc vỏ ốc giam hãm c.h.ặ.t lấy thân thể mềm yếu của ta, ta phải dốc toàn bộ sức lực, mới có thể từng chút, từng chút một kéo mình thoát ra.
Thứ chất nhầy trơn nhớt, hòa lẫn với m.á.u tươi của ta, từng giọt từng giọt rơi xuống lòng sông.
Nơi giọt m.á.u chạm vào, lũ dòi trắng béo ngậy liền cuộn trào lên.
Trước khi m.á.u trong cơ thể hoàn toàn cạn kiệt, ta cuối cùng cũng thoát được khỏi chiếc vỏ ốc, kiệt sức ngã lịm bên bờ.
2
“Các bảo bối, chuẩn bị xong chưa? Phạm gia và bạn sắp đến rồi.”
Quản lý Vương mạnh tay đẩy cửa kính, nửa thân trên lẫn m.ô.n.g uốn éo dựa vào khung cửa.
Những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên trán, sau đó tinh nghịch chỉ về phía vài người.
“Quan Lê, cả cậu nữa.
Tuy cậu là người mới, nhưng ngoại hình cũng khá ổn.
Cho cậu một cơ hội, nhớ mà biết trân trọng.”
“Vâng!”
Ta ngoan ngoãn đáp, giọng trong trẻo, sáng sủa.
Nhưng ánh mắt lại lóe lên một tia tinh khôn, đầy toan tính.
Hôm nay ta mặc một bộ đồ thể thao màu trắng, điểm vài đ
Vừa làm nổi bật vóc dáng cao gầy, vừa toát lên vẻ đơn giản, sạch sẽ.
Nhìn chẳng khác gì một nam sinh vừa mới tốt nghiệp đại học.
Thêm cặp kính gọng trong, tóc rẽ ba bảy chải chuốt từng sợi, làn da trắng trẻo, khỏe mạnh, đầy sức sống thanh xuân.
Đứng trước gương, nhìn người bên trong vừa thuần khiết vừa gợi cảm, khiến người ta khó lòng cưỡng lại.
“Các bảo bối, lên sân khấu thôi.”
Cánh cửa dẫn xuống tầng dưới mở ra, bọn ta lần lượt bước vào vị trí.
Nhạc nổi lên, điệu nhạc sôi động vang dội, bọn ta bắt đầu nhảy theo.
Vì căng thẳng, ta lỡ nhịp mấy động tác.
Trong lúc nhảy, ngẩng đầu nhìn tấm kính trên trần, lờ mờ thấy hai bóng người.
Không biết ai trong đó là Phạm gia.
Bản nhạc kết thúc, ta cùng một nam một nữ khác, mỗi người nhận được một bông hồng làm bằng vàng ròng.
Bông hồng hơn trăm gram này, chính là chìa khóa bước lên tầng trên.
Phòng VIP có hai tầng.
Khách ngồi tầng trên dựa mình trên ghế sofa sang trọng, bên dưới là sàn kính trong suốt, để chắc chắn họ có thể nhìn rõ từng động tác biểu diễn bên dưới.
Những kẻ giàu sang quyền thế, luôn thích có “góc nhìn thượng đế”, thích cái cảm giác đứng trên cao mà khinh miệt chúng sinh, nắm giữ vận mệnh người khác trong tay.
Ba người bọn ta là những “món quà” được chọn, theo thang nâng dần lên tầng trên.
Ngồi chính giữa là một người phụ nữ mặc bộ vest được cắt may vừa vặn.
Dù ăn mặc đã rất giản dị, vẫn toát ra khí chất uy nghiêm, không cần nổi giận cũng khiến người khác khiếp sợ.
Bà ta ngoắc tay với ta.
“Ồ, hóa ra Phạm gia lại thích kiểu này.”
Người đàn ông ngồi bên trái, cao lớn vạm vỡ, mặt mày chẳng chút thiện ý, lên tiếng trêu chọc.
Thì ra, bà ta chính là Phạm gia.
Cổ Lộ Hoa - Chủ tịch tập đoàn Cổ thị.
Người ta gọi bà bằng danh xưng “Phạm gia”.
Một người phụ nữ đẹp, trông chỉ ngoài ba mươi, nhưng địa vị khiến ai cũng phải nể.
Ta giống như một con ch.ó nhỏ ngoan ngoãn, quỳ ngồi bên t.h.ả.m, để mặc bà nhìn ta bằng ánh mắt của kẻ bề trên.
Trong khi đó, bạn của Phạm gia lại chọn một nam một nữ khác.
Trò chơi của ba người kia khiến mặt ta nóng bừng.
“Tôi đi trước.”
Không hề báo trước, Phạm gia đứng dậy.
Ánh mắt lướt qua ta, sau đó lạnh lùng xoay người, sải bước ra khỏi phòng.
Ta cũng hiểu chuyện, lập tức bước theo.
Bình Luận Chapter
0 bình luận