Hắc Đồng Thoại: Ốc Nhân Chương 2

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

Combo ưu đãi Bọt vệ sinh nam giới Oniiz, Dung dịch vệ sinh Masculine Foam - Tặng nước hoa cao cấp

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

3

Thang máy đi thẳng lên, dừng lại ở căn phòng trên tầng cao nhất.

Trên ô cửa kính sát đất, phản chiếu dòng xe cộ chảy dài bất tận ngoài kia.

Ta không khỏi cảm khái, nơi này quả thực tốt hơn gấp trăm lần so với con suối nhỏ ẩm thấp, tối tăm ngày trước.


Phạm gia rút ra một chai rượu, đặt lên quầy bar, lười nhác ngồi xuống sofa, đôi mắt dõi theo ta.

Ta lấy từ trong túi ra giấy khám sức khỏe cùng chứng nhận an toàn, đưa đến trước mặt bà.


“Cậu thú vị đấy.”

Khóe môi Phạm gia nhếch lên, lộ một nụ cười nhàn nhạt.


Ta rót hai ly rượu, ngửa đầu uống cạn một ly, làm ra vẻ đang lấy rượu để tăng thêm can đảm.

Ly còn lại, ta đưa đến môi bà.


Bà phất tay.

“Choang!”

Chiếc ly rơi xuống đất, chất lỏng đỏ sẫm văng tung tóe, tràn ra như m.á.u.


“Không uống rượu. Hôm nay ăn thứ gì đó… lành mạnh một chút.”

Áo khoác thể thao bị xé toạc.

Bên trong là cơ bụng tám múi gọn gàng, cùng chuỗi dây n.g.ự.c bằng kim loại mảnh.

Đầu sợi dây đính những hạt châu tỏa ánh sáng xanh nhạt, càng làm nổi bật làn da trắng lạnh và d.ụ.c vọng nguy hiểm lan tỏa trên người ta.


Phạm gia để mặc cho ta bế lên chiếc giường lớn.

Trong mắt bà bùng cháy ngọn lửa, hệt như ánh đèn rực rỡ bên ngoài cửa sổ.

Ta chắc chắn, đêm nay sẽ khiến bà kinh ngạc.

Nhưng chỉ kinh ngạc thôi thì chưa đủ.


Ôm lấy người phụ nữ dưới thân, ta bắt đầu từng bước chiếm lĩnh.

Làm bà kinh ngạc chỉ là món khai vị, ta còn phải hoàn toàn chinh phục, khiến bà nếm trải thứ khoái cảm chưa từng có, để rồi không thể nào buông bỏ.


Ngoài cửa kính, ánh sáng đô thị chập chờn nhấp nháy.

Trong phòng, bóng người quấn lấy nhau dữ dội.

Ta đã nắm trọn thế chủ động.


Ốc Nhân vốn là sinh vật nửa người nửa thú.

Một khi bản năng bùng nổ, thì cuồng phong mưa bão… là chuyện tất nhiên.


4

Khi tỉnh dậy, trên bàn ăn đã bày đầy đủ các loại bữa sáng.

Trên cổ và n.g.ự.c còn lưu lại không ít dấu vết mờ ám.

Ta&

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết tiktok.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

tiktok
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

nbsp;cố tình không mặc áo sơ mi, để trần nửa người trên.


Phạm gia ngồi ở ghế chủ vị, từng miếng từng miếng, thưởng thức món ốc trên đĩa.

Thấy ta bước đến, bà liếc nhìn, khóe môi thoáng cong:

“Tôi thích ăn các loài có vỏ… Ốc nướng kiểu Pháp, thử đi.”


“Tôi… tôi dị ứng… hải sản.”

Ta lắp bắp từ chối, lo sợ chọc giận người phụ nữ trước mặt.


Bà chẳng mấy bận tâm, tự nhiên kẹp một miếng thịt ốc, ăn ngon lành.

Bỗng...

"Bốp! Bốp!"

Hai tiếng động khiến ta giật mình ngẩng đầu.


Phạm gia vỗ hai xấp tiền xuống trước mặt ta.

Mỗi xấp mười vạn, tổng cộng hai mươi vạn, vừa rút từ ngân hàng ra, được đóng gói chỉnh tề.


“Tôi thích dùng tiền mặt. Nhất là khi đưa cho đàn ông.”

Bà vừa lau tay vừa thản nhiên nói.


Ăn xong, đưa tiền xong, tức là cuộc “giao dịch” của ta cũng xem như kết thúc.

Chẳng lẽ, bà định phủi tay bỏ đi sao?


“Tôi không cần tiền, tôi thích chị.

Tôi không có gia đình, cũng chẳng có bạn bè… tôi có thể theo chị về nhà không?”

Ta mím môi, vành mắt hơi đỏ, ánh mắt chân thành nhìn người phụ nữ quý khí ngút trời trước mặt.


Nhưng đối với Phạm gia, những chuyện thế này quá bình thường.

Ra ngoài chơi, bị kẻ khác bám riết, đâu phải lần đầu.

Thời buổi này, muốn “nằm mà kiếm tiền”, bất kể nam hay nữ đều có.


Chỉ thấy bà hơi nhíu mày, rõ ràng đã mất kiên nhẫn.

Theo kịch bản tổng tài bá đạo, câu kế tiếp hẳn phải là:

“Cậu, đã vượt quá giới hạn.”


Nhưng Phạm gia không nói thế.

Bà cầm con d.a.o ăn đặt bên cạnh, xoay một vòng trong tay, giây sau mũi d.a.o đã xuyên qua chiếc bàn dài, sượt qua vành tai ta, ghim thẳng vào gốc gỗ phía sau.


Áp lực khủng khiếp bao trùm lấy ta, mồ hôi lạnh túa ra khắp trán.

Kẻ có thể ngồi được vị trí cao kia, bất luận nam hay nữ, tuyệt đối đều là hạng người tàn độc.

Nhìn cách Phạm gia ra tay nhẹ nhàng, chắc g.i.ế.t ta với bà cũng đơn giản chẳng khác nào nướng một đĩa ốc muối.

Ta mở tủ, lấy một bộ quần áo mới mặc vào, rồi lặng lẽ rời đi.

Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!