Đêm, càng lúc càng khuya.
Đêm khuya thanh vắng, hầu hết đèn trong tòa nhà Tạ thị đã tắt, chỉ còn cửa sổ văn phòng phó tổng giám đốc ở tầng cao nhất vẫn hắt ra ánh sáng.
Tạ Mộc Tuyết day đôi mắt mỏi nhừ, sắp xếp lại bản phân tích cuối cùng về những điểm đáng ngờ của vụ lừa đảo khoáng sản, chuỗi bằng chứng ngày càng rõ ràng, đủ để chứng minh Giang Thần hoặc là ngu ngốc tột độ, hoặc là... có ý đồ khó lường.
Bất kể là loại nào cũng đủ để bố đuổi hắn ra khỏi vòng tròn quyền lực cốt lõi của Tạ thị.
Cô tắt máy tính, mệt mỏi dựa vào lưng ghế, công việc áp lực cao và những đấu đá trong những ngày qua khiến cô kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần. Nhưng vừa nghĩ đến việc lại tiến gần hơn một bước đến mục tiêu báo thù, trong lòng cô lại dâng lên một sức mạnh để tiếp tục.
Cầm lấy túi xách và áo khoác, cô một mình đi vào bãi đỗ xe dưới lòng đất vắng tanh.
Tiếng bước chân vang vọng trong không gian trống trải, nghe đặc biệt rõ ràng.
Không hiểu sao, trong lòng cô bỗng dâng lên một tia bất an, mí mắt phải lại giật nhẹ. Cô rảo bước nhanh hơn, đi về phía chỗ đậu xe của mình.
Ngay khoảnh khắc cô lấy chìa khóa xe ra, chuẩn bị mở khóa...
Phía sau đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập!
Cô còn chưa kịp quay đầu lại, một bàn tay thô ráp đã đột ngột bịt miệng và mũi cô từ phía sau! Một mùi hóa chất hăng nồng lập tức xộc vào mũi!
Là thuốc mê!
Tim Tạ Mộc Tuyết đập mạnh, cô cố sức giãy giụa nhưng sức của đối phương rất lớn, cánh tay còn lại như gọng kìm siết chặt lấy cơ thể cô.
Sự giãy giụa của cô nhanh chóng trở nên yếu ớt, tầm nhìn bắt đầu mờ đi, ý thức nhanh chóng tan biến như thủy triều rút.
Ý nghĩ cuối cùng là sự tuyệt vọng và phẫn nộ lạnh thấu xương - bọn họ lại dám dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy!
Bóng tối hoàn toàn nuốt chửng cô.
...
Không biết đã qua bao lâu, Tạ Mộc Tuyết khó khăn tỉnh lại một chút ý thức trong cơn xóc nảy.
Đầu óc nặng trịch, toàn thân rã rời, cô phát hiện hai tay mình bị trói quặt ra sau, mắt bị bịt bằng vải đen, miệng cũng bị dán băng keo, đang bị quẳng trên ghế sau của một chiếc xe.
Chiếc xe dường như đang chạy trên một con đường gập ghềnh, xóc nảy rất dữ dội.
Nỗi sợ hãi như một con rắn độc lạnh lẽo, quấn lấy trái tim cô.
Là Giang Thần? Hay Tô Tình? Bọn họ bắt cóc cô để làm gì? giếc người diệt khẩu? Hay là...
Cô không dám nghĩ tiếp, ép mình phải bình tĩnh. Cô phải tìm cách tự cứu mình!
Cô cẩn thận nhúc nhích cơ thể, cố gắng cảm nhận môi trường xung quanh.
Trong xe ngoài tài xế, ghế phụ dường như còn có một người nữa.
"Mẹ kiếp, đường này khó đi thật! Anh Cường tìm đâu ra cái chỗ nát này vậy?" Người đàn ông lái xe càu nhàu, giọng nói khàn khàn.
"Bớt nói nhảm đi, nhận tiền thì làm việc. Nhanh đến nơi giao người, lấy nốt tiền." Người đàn ông ở ghế phụ nói giọng âm trầm: “Con nhỏ này là cá lớn đấy, người thuê nói, phải để nó 'biến mất' hoàn toàn."
Biến mất hoàn toàn? Tim Tạ Mộc Tuyết chùng xuống đáy vực.
"He he, tiếc thật, trông ngon ra phết... Nếu không phải người thuê dặn không được đụng vào, thật muốn chơi trước một phen..." Gã tài xế cất lên tiếng cười tục tĩu.
Dạ dày Tạ Mộc Tuyết cuộn lên một cơn buồn nôn nhưng nhiều hơn là sát ý lạnh như băng. Cô đã nhớ kỹ hai giọng nói này!
Cô bị lôi xuống xe một cách thô bạo, bị đẩy vào một nơi đầy mùi ẩm mốc và bụi bặm, giống như một nhà kho hoặc nhà xưởng bỏ hoang.
"Người đến rồi." Giọng gã đàn ông âm trầm vang lên.
Một giọng nữ trong trẻo nhưng mang theo hận thù sâu sắc đáp lại: "Tốt lắm. Tiền đã chuyển vào tài khoản của các người rồi. Trói cô ta vào ghế đi."
Giọng nói này! Dù có méo mó, Tạ Mộc Tuyết cũng tuyệt đối không nghe nhầm!
Là Tô Tình! Quả nhiên là cô ta!
"Tô Tình..." Tạ Mộc Tuyết cố gắng lên tiếng nhưng chỉ có thể phát ra những tiếng ú ớ mơ hồ. Băng keo đã dán chặt miệng cô.
"Chà, xem ra hết thuốc rồi nhỉ?" Tô Tình đi đến trước mặt cô, giật mạnh miếng vải đen trên mắt và băng keo trên miệng cô xuống.
Ánh sáng đột ngột khiến Tạ Mộc Tuyết phải nheo mắt lại. Cô nhận ra mình đang ở trong một phân xưởng bỏ hoang, trước mặt là Tô Tình với vẻ mặt dữ tợn , bên cạnh là hai tên bắt cóc trông rất côn đồ.
"Tạ Mộc Tuyết, cô bạn thân của tôi, không ngờ tới phải không?" Tô Tình nở một nụ cười điên cuồng và đắc ý, ánh mắt như tẩm độc: “Mày cuối cùng cũng rơi vào tay tao rồi!"
"Cô muốn làm gì?" Tạ Mộc Tuyết ép mình bình tĩnh, lạnh lùng nhìn cô ta, âm thầm cố gắng giãy khỏi sợi dây thừng trên cổ tay.
"Làm gì ư?" Tô Tình đột nhiên giơ tay, hung hăng tát Tạ Mộc Tuyết một cái!
Chát! Tiếng vang giòn giã vọng lại trong phân xưởng trống trải.
Má Tạ Mộc Tuyết lập tức sưng đỏ, đau rát.
Cô nghiến chặt răng, nuốt xuống vị máu tanh trong miệng nhưng ánh mắt lại càng thêm lạnh lẽo, gắt gao nhìn chằm chằm Tô Tình.
"Tao muốn hủy hoại mày!" Tô Tình gào lên một cách cuồng loạn: “Tất cả là tại mày nên anh Thần mới không cần tao! Tất cả là tại mày nên tao mới không có được những gì mình muốn! Mày dựa vào cái gì?! Dựa vào cái gì mà sinh ra đã có tất cả?!"
Cô ta như muốn trút hết tất cả sự ghen tị và oán hận tích tụ bấy lâu: "Mày không phải lợi hại lắm sao? Không phải có thể lật ngược tình thế sao? Để tao xem lần này mày còn trốn thế nào!"
Cô ta nói với gã tài xế bắt cóc có ánh mắt dâm tà bên cạnh: "Mày, qua đó! Lột đồ nó ra cho tao! Chụp thêm nhiều ảnh và video 'đẹp' vào! Tao muốn nó thân bại danh liệt! Để tất cả mọi người xem đại tiểu thư nhà họ Tạ là thứ gì!"
Mắt gã bắt cóc kia sáng lên, xoa tay, cười dâm đãng bước về phía Tạ Mộc Tuyết.
Tim Tạ Mộc Tuyết gần như ngừng đập, nỗi sợ hãi và phẫn nộ tột cùng bao trùm lấy cô! Cô cố sức lùi về phía sau, cổ tay bị sợi dây thừng thô ráp cọ xát đến đau rát.
Ngay khoảnh khắc tay gã bắt cóc sắp chạm vào cổ áo cô...
"RẦM!!"
Cánh cửa sắt gỉ sét của phân xưởng đột ngột bị người bên ngoài đá tung! Tiếng động lớn khiến tất cả mọi người run bắn lên!
Luồng sáng chói mắt của đèn xe lập tức chiếu vào phân xưởng tối tăm, soi rõ từng hạt bụi bay trong không khí.
Giữa ánh sáng và bóng tối đan xen, một bóng người cao lớn sừng sững xuất hiện ở cửa như thiên thần giáng thế, ngược sáng, không nhìn rõ mặt nhưng sát khí lạnh như băng và cảm giác áp bức mạnh mẽ toát ra từ người đó khiến nhiệt độ trong xưởng đột ngột giảm xuống!
Phía sau anh, lờ mờ có thể thấy nhiều bóng người mặc vest đen hơn, lặng lẽ và nhanh chóng bao vây toàn bộ lối ra.
"Ai?!!" Gã bắt cóc âm trầm kinh hãi thất sắc, theo bản năng rút ra một con dao găm.
Tô Tình và gã tài xế bắt cóc kia cũng sợ đến hồn bay phách lạc, đứng chếc trân tại chỗ.
Tạ Mộc Tuyết không thể tin nổi nhìn về phía bóng người quen thuộc ở cửa, tim đập thình thịch, gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực...
Lục Vân Thâm?!
Bình Luận Chapter
0 bình luận