Ánh mắt Lục Vân Thâm ngay lập tức khóa chặt vào Tạ Mộc Tuyết đang bị trói trên ghế, má sưng đỏ, quần áo hơi xộc xệch.
Trong đôi mắt sâu thẳm phẳng lặng như mặt hồ ấy lập tức cuộn lên một cơn bão băng đáng sợ, lệ khí kinh người!
"Ra tay." Đôi môi mỏng của anh khẽ mở, thốt ra hai từ lạnh như băng, không mang một chút hơi ấm nào.
Lời còn chưa dứt, mấy vệ sĩ mặc vest đen phía sau anh đã lao ra như báo săn mồi! Động tác nhanh như chớp, chuyên nghiệp và tàn nhẫn tột cùng!
Gã bắt cóc âm trầm còn định chống cự, dao găm vừa giơ lên đã bị một cú chặt tay chính xác vào cổ tay, con dao rơi loảng xoảng xuống đất, ngay sau đó bị một đòn quật qua vai ném mạnh xuống đất, còn chưa kịp kêu lên đã bị trật khớp hàm, hoàn toàn bị khống chế!
Gã tài xế bắt cóc kia còn tệ hơn, sợ đến mức ôm đầu ngồi thụp xuống, bị còng tay một cách dễ dàng.
Toàn bộ quá trình chưa đến mười giây! Hai tên bắt cóc không có chút sức phản kháng nào!
Tô Tình sợ hãi hét lên một tiếng, mặt trắng bệch như giấy, quay người định chạy, lại bị một vệ sĩ không chút thương hoa tiếc ngọc đẩy ngã trở lại, loạng choạng ngã xuống đất, vô cùng thảm hại.
Lục Vân Thâm không thèm nhìn bọn họ, sải bước đi đến trước mặt Tạ Mộc Tuyết.
Anh cởi áo vest của mình, cẩn thận khoác lên đôi vai đang run rẩy của cô, che đi vẻ nhếch nhác của cô. Động tác hoàn toàn trái ngược với vẻ lạnh lùng khi ra lệnh lúc nãy, mang theo một sự dịu dàng khó tả.
"Không sao rồi." Anh nói khẽ, giọng vẫn trầm thấp nhưng dường như ẩn chứa một tia căng thẳng và... lo sợ khó nhận ra?
Anh ngồi xổm xuống, đích thân dùng con dao chiến thuật mang theo người, cẩn thận và nhanh chóng cắt đứt sợi dây thừng đã cọ xát đến rớm máu trên cổ tay cô.
Khoảnh khắc được tự do, sự kiên cường mà Tạ Mộc Tuyết cố gắng duy trì gần như sụp đổ, cơ thể cô mềm nhũn.
Lục Vân Thâm kịp thời đưa tay đỡ lấy cô, cánh tay rắn chắc và mạnh mẽ giữ vững cơ thể mềm yếu của cô.
"Cảm ơn..." Tạ Mộc Tuyết dựa vào lòng anh, giọng nói mang theo sự nghẹn ngào và khàn đặc của người vừa thoát chếc. Mùi hương thanh mát dễ chịu trên người anh hòa cùng mùi thuốc súng nhàn nhạt khiến cô cảm thấy an tâm kỳ lạ.
Lục Vân Thâm không nói gì, chỉ che chở cô trong lòng, ánh mắt lạnh lẽo quét về phía Tô Tình đang run rẩy trên mặt đất.
"Lục... Lục tổng... không liên quan đến tôi! Là... là bọn họ! Tất cả là bọn họ ép tôi!" Tô Tình sợ đến mức nói năng lộn xộn, nước mắt nước mũi giàn giụa cố gắng ngụy biện, chối bỏ trách nhiệm.
Ánh mắt Lục Vân Thâm đầy vẻ chán ghét như đang nhìn một con rệp bẩn thỉu.
"Đem đi." Anh lạnh lùng ra lệnh: “Báo cảnh sát. Giao bằng chứng và người cho cảnh sát."
"Vâng!" Vệ sĩ lập tức nhận lệnh, lôi Tô Tình và hai tên bắt cóc ra ngoài như chó chếc, tiếng khóc lóc tuyệt vọng của Tô Tình nhỏ dần rồi mất hẳn.
"Đi được không?" Lục Vân Thâm cúi đầu hỏi, giọng điệu đã dịu đi một chút. Tạ Mộc Tuyết gật đầu, cố gắng bước đi nhưng chân vẫn còn hơi run. Lục Vân Thâm không nói gì, trực tiếp bế bổng cô lên! "A!" Tạ Mộc Tuyết khẽ kêu lên, theo bản năng vòng tay qua cổ anh. Vòng tay anh rộng và ấm, cách lớp áo mỏng, cô có thể cảm nhận được nhịp tim trầm ổn dưới lồng ngực anh. Má cô hơi nóng lên, tim đập loạn nhịp. Lục Vân Thâm ôm cô, vững bước đi ra khỏi phân xưởng bỏ hoang. Ngoài trời, gió đêm mát rượi, sao trời lấp lánh. Ngồi vào xe, Lục Vân Thâm mới trầm giọng lên tiếng, giọng điệu mang theo một tia trách móc khó nhận ra: "Tại sao không mang theo vệ sĩ? Cô có biết bây giờ có bao nhiêu người đang nhắm vào cô không?" Tạ Mộc Tuyết cụp mắt xuống: "Tôi không ngờ bọn họ lại dám trắng trợn như vậy..." "Đừng bao giờ đánh giá thấp giới hạn của kẻ thù." Lục Vân Thâm nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm: “Nhất là khi cô sắp chạm đến lợi ích cốt lõi của chúng." Tạ Mộc Tuyết trong lòng rùng mình, gật đầu. Lần này là cô đã quá chủ quan. "Đúng rồi!" cô chợt nhớ ra: “Sao anh lại tìm được đến đây?" Ánh mắt Lục Vân Thâm khẽ động, thản nhiên nói: "Tôi cho người âm thầm bảo vệ cô, cô tan làm muộn, họ phát hiện cô mất liên lạc, lập tức truy theo vị trí cuối cùng mà tín hiệu điện thoại của cô biến mất, đồng thời trích xuất camera giám sát ở bãi đỗ xe." Tạ Mộc Tuyết sững sờ. Anh vẫn luôn... cho người bảo vệ cô? Tại sao? Cô nhìn anh, đường nét khuôn mặt người đàn ông lạnh lùng, dưới ánh sáng chập chờn bên ngoài xe trông càng thêm bí ẩn. Một góc nhỏ trong tim, dường như có thứ gì đó đang lặng lẽ tan ra. Tô Tình và bọn bắt cóc sa lưới, vụ án rõ ràng, bằng chứng không thể chối cãi. Dưới áp lực thẩm vấn của cảnh sát, phòng tuyến tâm lý của Tô Tình hoàn toàn sụp đổ, để bảo vệ bản thân và được giảm án, cô ta không chỉ nhận tội bắt cóc mà còn khai ra cả vụ sửa đổi dữ liệu trước đó - quả nhiên là do Giang Thần sai cô ta mua chuộc nhân viên nội bộ của công ty khảo sát! Thậm chí, rất nhiều chi tiết về việc Tạ Mộc Tuyết bị hãm hại ở kiếp trước, cô ta cũng khai ra tuồn tuột, mặc dù những chuyện đó ở kiếp này chưa xảy ra, không thể định tội nhưng cũng đủ để ông Tạ ngồi nghe mà tim đập chân run, lửa giận bừng bừng! Bằng chứng như núi! Ông Tạ vô cùng tức giận, không chút do dự đệ trình toàn bộ bằng chứng cho cảnh sát và hội đồng quản trị. Giang Thần vẫn còn đang giãy giụa lần cuối, cố gắng ngụy biện nhưng trước chuỗi bằng chứng không thể chối cãi, mọi sự phản kháng đều là vô ích.
Bình Luận Chapter
0 bình luận