MỘT ĐÊM DIỆT MÔN: TA SỐNG SÓT NHỜ KHÔNG CÓ TÊN TRONG GIA PHẢ
Nửa đêm, Trương gia bị x é t nh à.
Khi ấy, ta vẫn đang quỳ trong từ đường ở hậu viện chịu phạt. Hai đầu gối tê cứng đến mức không còn chút cảm giác.
Đúng lúc ấy, từ tiền viện bỗng vang lên tiếng b i n h k h í va chạm chát chúa.
Tiếp đó là tiếng g à o kh ó c th ê lương của đích mẫu, tiếng quát mắng đầy phẫn nộ của đại ca, xen lẫn tiếng cầu xin tha m ạ n g t u y ệ t vọng của nhị tỷ.
Ta chỉ sững người trong chốc lát.
Rồi lập tức đưa ra một quyết định.
Ta không chạy về phía tiền viện.
Mà xoay người, l a o thẳng xuống hồ sen.
Khoảnh khắc làn nước lạnh buốt tràn kín tai, cả thế giới bỗng chìm vào tĩnh lặng.
Ta mở to mắt dưới đáy hồ.
Qua làn nước, ánh lửa đỏ rực hắt xuống, chập chờn lay động, tựa như những tờ giấy tiền vàng mã đang c h á y suốt một đêm dài.
Đến khi trời sáng.
Ta từ dưới hồ chật vật bò lên.
Khắp Trương phủ... đã không còn một bóng người.
Một quyển danh sách bị ném chỏng chơ trên mặt đất.
Ta cúi xuống nhặt lên, lật từng trang một.
Tên của từng chủ tử.
Tên của từng hạ nhân.
Toàn bộ người trong Trương gia đều được ghi chép rõ ràng.
Chỉ duy nhất...
Không có tên ta.
Ta nhìn chằm chằm vào cuốn danh sách ấy thật lâu.
Rồi bất giác bật cười.
Trương gia đã hao tâm tổn sức xóa sạch mọi dấu vết về sự tồn tại của ta.
Nào ngờ...
Chính sự tuyệt tình ấy, cuối cùng lại trở thành con đường sống duy nhất dành cho ta.
Bình Luận (0)