MỘT GIẤC CHIÊM BAO Chương 1

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

Bông tai Bạc đính đá STYLE By PNJ

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

01

Ta vốn ngỡ rằng mình mệnh tốt, tìm được đấng lang quân như ý, thành thân ba năm tuy không nói là gắn bó như keo như sơn, nhưng cũng tương kính như tân.

Đến tận hôm nay ta mới hiểu ra bản thân nực cười đến mức nào.

Hóa ra hắn đối với ta chỉ là diễn kịch, thứ hắn mưu cầu chính là quyền thế của Định Viễn Hầu phủ để giúp hắn bình bộ thanh vân, quan vận hanh thông.

Vì tiền đồ, hắn thề thốt sẽ cùng ta "nhất sinh nhất thế nhất song nhân" nên đành để thanh mai trúc mã tâm đầu ý hợp chịu ủy khuất, làm một ngoại thất không danh không phận.

Bản thân hắn bạc tình bạc nghĩa, lại đem mối thù này ghi lên đầu ta, ba năm qua hắn không biết đã lén cho ta uống bao nhiêu bát thuốc tránh thai cứ thế âm thầm nuôi dưỡng ngoại thất và đứa nghiệt chủng kia.

Đáng hận nhất là… chúng ta mới thành hôn ba năm mà nghiệt chủng của hắn và ả ngoại thất kia đã năm tuổi rồi.

"Phu nhân, nàng có đang nghe ta nói không?"

Bùi Tướng Húc cắt đứt dòng suy nghĩ của ta, ôn tồn hỏi han.

Ồ phải rồi, Bùi Tướng Húc nói ta ba năm không có tin vui, mẫu thân hắn lại mong mỏi bế cháu trai nên muốn từ quê nhà tìm một đứa trẻ quá kế cho ta nuôi dưỡng.

Hắn liên tục cho ta uống thuốc tránh thai chính là vì ngày hôm nay, tâm cơ thâm trầm nhường này e là từ trước khi thành thân hắn đã tính toán kỹ lưỡng cả rồi.

"Phu nhân nàng cũng biết đấy, mẫu thân tuổi tác đã cao nay chỉ có tâm nguyện này, ta thật không nỡ nhìn bà ngày ngày rơi lệ đành dày mặt đến cầu xin nàng."

"Dân gian có câu phu thê nếu không con, có thể quá kế một đứa trẻ có phúc khí về nuôi trước, Bồ Tát thấy chúng ta thành tâm thì sẽ ban con đến thôi."

Bùi Tướng Húc cẩn thận quan sát thần sắc của ta: "Dĩ nhiên chuyện này vẫn phải chờ phu nhân gật đầu, nếu nàng cảm thấy miễn cưỡng thì thôi vậy, con cái sao quan trọng bằng sự thoải mái của phu nhân được?"

Ta nhịn không được mà bật cười, lời này nói ra thật dễ nghe làm sao.

Hắn ở trước mặt ta từ trước đến nay nói năng luôn lọt tai như thế, dỗ dành ta đến mức đầu óc mê muội cam tâm tình nguyện làm mọi chuyện vì hắn.

"Quá kế hài tử, cũng không phải là không được."

Ta chậm rãi lên tiếng, Bùi Tướng Húc lộ vẻ mừng rỡ nhưng lại nghe ta nói tiếp: "Chỉ là chuyện này không phải nhỏ, nếu thật sự quá kế về đây thì chính là đích trưởng tử của Bùi phủ, không thể không cẩn trọng."

"Nếu phu quân đã chọn định rồi có thể đưa vào phủ trước, ta nuôi thử vài ngày xem đứa trẻ đó có duyên với ta không, cũng là để xem xét phẩm tính tư chất của nó thế nào."

Bùi Tướng Húc không ngờ ta lại đưa ra yêu cầu này, sắc mặt thoáng chút do dự: "Đứa trẻ đó ta và mẫu thân đều biết rõ, gia thế thanh bạch, thiên tư thông minh lại ngoan ngoãn hiểu chuyện, nghĩ lại chắc chắn sẽ có duyên với nàng nên cần gì phải tốn công thêm nữa?"

Ta nhấp một ngụm trà, đạm mạc nói: "Nếu chàng thấy phiền phức vậy thì thôi đi, nếu đã định sẵn mệnh ta không con cái thì cưỡng cầu làm gì?"

Bùi Tướng Húc hoảng hốt, vội vàng bước tới định nắm lấy tay ta: "Phu nhân ta biết nàng khó xử, ta cũng không muốn phu nhân không vui, chỉ là mẫu thân chấp niệm quá sâu chúng ta coi như làm tròn chữ hiếu vậy, chuyện quá kế đứa trẻ này thế nào tất cả đều nghe theo phu nhân sắp xếp."

Ta né tránh bàn tay của Bùi Tướng Húc.

Giờ đây bộ mặt lang tâm cẩu phế của hắn đã bị ta nhìn thấu, ta chỉ hận không thể nghiền xương lấp tro hắn, sao có thể để hắn chạm vào người mình thêm lần nữa?

Bị hắn khinh khi lừa gạt đến mức này, vừa là kỳ sỉ đại nhục vừa là thâm thù đại hận, ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho hắn.

Nhưng ta cũng sẽ không cho hắn được chết thống khoái.

Những năm qua hắn đã lấy đi của ta những gì, ta sẽ đòi lại gấp bội, đồng thời hủy diệt tất cả những gì hắn đang có.

Ả thanh mai trúc mã kia cũng được hay là đứa nghiệt chủng kia cũng thế, một kẻ cũng đừng hòng chạy thoát.

02

Bùi Tướng Húc như sợ ta sẽ đổi ý, rất nhanh đã đưa đứa trẻ kia về nhà.

Ta chỉ cười không nói, cừu vào miệng cọp càng thuận tiện cho ta ra tay, sao ta có thể từ chối được?

Đứa trẻ đó có đôi mắt và hàng chân mày rất giống Bùi Tướng Húc, chỉ là ánh mắt không giống…nó tràn đầy vẻ ngạo mạn, đặc biệt là khi nhìn ta còn ẩn chứa sự địch ý không che giấu nổi.

Mẫu thân hắn thân thiết ôm lấy nó, hiền từ lên tiếng: "Đứa nhỏ này trông giống Húc nhi thật đấy, nghĩ lại đúng là duyên trời định, nhất định phải đến nhà chúng ta làm con rồi."

"Để tổ mẫu nhìn kỹ nào, ôi chao thật là đáng thương, ta cuối cùng cũng mong được cháu trai, ông trời có mắt mà."

Bùi Tướng Húc phối hợp cười nói, ánh mắt nhìn đứa trẻ tràn đầy sự yêu chiều mà chính hắn cũng không nhận ra.

Ta lạnh lùng chứng kiến cảnh tượng buồn nôn này, cúi đầu nhấp trà.

Trà ở chỗ mẫu thân hắn không đủ tốt, trong miệng vương lại vị chát đắng.

Vị bà bà này của ta rốt cuộc nhãn quang vẫn hạn hẹp, ngay cả hưởng phúc cũng không biết đường, phú quý ngập trời đã cầm chắc trong tay mà không lo tận hưởng, cứ nhất định phải vương vấn mấy thứ hạ đẳng không lên nổi mặt bàn.

Cũng giống như con trai bà ta đều là hạng người tự tìm đường chết.

"Đã về nhà rồi cũng nên đặt một cái tên, cứ gọi là Bùi Hoài Chương đi."

Mẫu thân xoa đầu đứa tôn tử bảo bối của bà ta, quay sang nhìn ta: "Ngọc Hành, đứa nhỏ này ngoan ngoãn khả ái ta nhìn là thấy thích rồi, con mang về chăm sóc dạy bảo cho tốt, chắc chắn nó sẽ có duyên với con thôi, tình cảm mẫu tử là phải dày công vun đắp mà."

Ta mỉm cười ứng thuận: "Nhi túc tuân theo lời dạy của mẫu thân."

Không đợi mẫu thân và Bùi Tướng Húc kịp vui mừng, ta xoay chuyển ngữ khí nói tiếp: "Nhi túc còn có một việc, muốn xin mẫu thân và phu quân chấp thuận."

"Ta gả vào Bùi phủ cũng đã ba năm, lại không thể vì phu quân mà khai chi tán diệp, nay phải quá kế con người khác điều này khiến lòng ta thật không yên.

Tuy không ai trách phạt nhưng khiến phu quân không có con nối dõi tông đường, khiến mẫu thân không có cháu đích tôn để vui vầy, đó là lỗi của ta sao có

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

SHOPEE
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

thể ngó lơ được nữa?"

Bùi Tướng Húc ngơ ngác, mẫu thân cũng ôm Bùi Hoài Chương nhíu mày nhìn ta.

Ta tiếp tục tỏ vẻ hiền huệ: "Vì thế ta đã đặc biệt tìm cho phu quân mấy cô nương dung mạo xinh đẹp, thân thể khỏe mạnh, muốn nạp làm thiếp thất, không biết có thỏa đáng không?"

Mẫu thân sững người, theo bản năng nhìn về phía Bùi Tướng Húc.

Bùi Tướng Húc không cần suy nghĩ mà từ chối ngay: "Chuyện này vạn lần không thể, ta đã lập thề sẽ cùng phu nhân nhất sinh nhất thế nhất song nhân, nay nạp thiếp chẳng phải là bội tín nghĩa hay sao? Về phần con cái nay đã có Chương nhi, ta đã mãn nguyện rồi, nàng không cần phải bận tâm nữa."

Mấy nữ tử đó là ta đích thân chọn lựa, làm sao có thể để hắn từ chối.

"Phu quân nói gì vậy, ta đã là dâu nhà họ Bùi, phải biết lo liệu cho Bùi gia.

Chủ mẫu không thể sinh con mà còn giữ phu quân không cho nạp thiếp, đó là chuyên quyền bá đạo không xứng làm chủ mẫu.

Phu quân làm quan trong triều, nếu đồng liêu biết phu quân thà quá kế chứ không chịu nạp thiếp họ sẽ bàn tán thế nào?

Lại nhìn Định Viễn Hầu phủ ra sao?"

"Phu thê ân ái là cần phải thấu hiểu cho nhau.

Phu quân thương ta, ta cũng nên rộng lượng một chút làm thêm vài việc để báo đáp thâm tình của phu quân."

Một tràng lý lẽ của ta tuôn ra khiến Bùi Tướng Húc nhất thời nghẹn lời, chỉ đành ngây ngô gật đầu.

03

Ngày hôm sau, bốn phòng mỹ thiếp ta tinh tuyển đã đồng loạt vào phủ.

Dưới sự sắp đặt của ta, đêm đó Bùi Tướng Húc "bất đắc dĩ" phải lưu lại phòng Ninh di nương.

Ninh di nương dung mạo như hoa, da dẻ mịn màng như mỡ đông, là tuyệt sắc giai nhân được Nhã Lâu huấn luyện ra, am tường thuật phòng trung, giỏi nhất là hầu hạ nam nhân.

Ta không tin, nằm cạnh một vưu vật như thế mà Bùi Tướng Húc còn có thể giữ mình thanh khiết.

Quả nhiên, nghe nói viện Phù Dung cả đêm tiếng rên rỉ mị hoặc không dứt, tuy không thanh tao nhưng lại cực kỳ lọt tai, tựa như tiếng hạt ngọc rơi xuống mâm bạc khiến lòng người xao động.

Sáng hôm sau, Bùi Tướng Húc thần sắc thỏa mãn, hớn hở đi thượng triều.

Bùi Hoài Chương từ sớm đã bị mẫu thân gọi qua chỗ bà ta, cứ như sợ ở chỗ ta sẽ bị hành hạ không bằng.

Bà bà xót cháu trai, coi như bảo bối trong lòng bàn tay muốn gì cho nấy.

Ta cũng chiều theo ý bà, phối cho Bùi Hoài Chương mấy nha hoàn sai vặt, bà tử cũng có hai người.

Đối với việc hầu hạ tiểu thiếu gia, ta chỉ có một yêu cầu duy nhất: đó là nhất định phải làm cho nó vui vẻ, cứ nuôi dưỡng theo kiểu kim chi ngọc diệp không cần gò bó.

Hạ nhân hầu hạ Bùi Hoài Chương cũng lấy làm thảnh thơi.

Muốn nuôi dạy một đứa trẻ thành tài thì khó, chứ dung túng chiều chuộng chẳng phải là việc dễ nhất trần đời sao?

Bùi Hoài Chương vốn đã nghịch ngợm, thời gian này lại được tổ mẫu nịch ái, hạ nhân xu nịnh, thoắt cái đã trở nên vô pháp vô thiên.

Cũng chỉ ở trước mặt Bùi Tướng Húc nó mới thu liễm lại đôi chút.

Mà Bùi Tướng Húc dạo này cũng không còn thời gian đến chỗ ngoại thất Chu Dao Nương nữa.

Ta cố ý sai người đến chỗ Chu Dao Nương khua môi múa mép, nói rằng Bùi Tướng Húc đã nạp mấy phòng mỹ thiếp đêm đêm hoan lạc, chắc chẳng bao lâu nữa sẽ sinh được mụn con, đến lúc đó đứa con nuôi danh không chính ngôn không thuận kia sẽ phải cuốn gói xéo đi thôi.

Lại nói Bùi Hoài Chương sống không tốt, cảnh ngộ gian nan, chuyện bẩn thỉu trong đại hộ nhân gia rất nhiều, hài tử nuôi không sống cũng là chuyện thường tình.

Chu Dao Nương sốt ruột như lửa đốt, đáng tiếc ả không tìm được Bùi Tướng Húc cũng không nghe ngóng được tin tức chi tiết, chỉ đành tự dọa bản thân mình.

Vừa sợ Bùi Tướng Húc có mỹ nhân trong lòng thì sẽ không còn yêu ả nữa, vừa sợ con trai mình lẻ loi độc mã bị người ta bắt nạt, thậm chí bắt đầu hối hận vì đã đưa con vào Bùi phủ quá sớm.

Trong sự giày vò ngày qua ngày Chu Dao Nương rốt cuộc không nhịn nổi nữa, trực tiếp tìm đến tận cửa.

Nghe tin ả đã được đưa đến Thọ An đường của mẫu thân, ta dẫn theo Nhạn Đan vội vàng đi tới.

Ta cũng rất muốn đích thân hội kiến người nữ nhân này.

Trong sân Thọ An đường không một bóng người, ước chừng đã bị mẫu thân đuổi đi hết rồi, dù sao thì tai mắt nhiều vạn nhất nhìn ra điều gì rồi truyền ra ngoài thì không tốt.

Đi đến trước cửa phòng, ta đã nghe thấy tiếng cãi vã bên trong.

"Dao Nương, sao ngươi lại không biết nặng nhẹ như thế?

Húc nhi chẳng phải đã nói rồi sao, đợi Chương nhi ngồi vững cái ghế đích tử thì sẽ đón ngươi vào phủ, giờ ngươi chạy đến đây đại náo một trận nếu để Lâm Ngọc Hành phát hiện ra thì phải làm sao?"

"Nhưng mà... nhưng mà con tiện nhân Lâm Ngọc Hành kia nạp cho Húc lang nhiều thiếp như thế, vạn nhất thật sự sinh ra hài tử thì Chương nhi phải làm sao đây?"

"Đồ hồ đồ, Chương nhi là thân phận gì, mấy thứ làm ấm giường kia dù có sinh ra thì cũng là giống hạ đẳng không lên nổi mặt bàn, đích tử Bùi gia chúng ta chỉ có một mình Chương nhi mà thôi!"

Bùi Hoài Chương cũng tranh lời: "Tổ mẫu, trước đây người nói giữ lại mụ già đó vì mụ có giá trị lợi dụng, nhưng giờ mụ lại sai người tranh giành phụ thân với nương, còn muốn sinh một đống thứ tử thứ nữ tranh đoạt gia sản với con, con ghét chết mụ ta rồi, tổ mẫu người bảo phụ thân giết mụ ta ngay bây giờ có được không?"

"Phải đấy mẫu thân Chương nhi nói có lý, nến tiện nhân Lâm Ngọc Hành kia đã định sẵn là phải chết, sao không thể chết sớm một chút?

Nay Húc lang đã tiền đồ rộng mở, cần gì phải khép nép trước tiện nhân đó nữa? Những năm qua mẫu thân và Húc lang vì ả mà chịu bao nhiêu nhục nhã rồi?"

Sau một hồi im lặng, mẫu thân chậm rãi lên tiếng: "Phải đấy, nay nhà ta chẳng cần phải nhìn sắc mặt Định Viễn Hầu phủ mà sống nữa rồi, thể diện mà Bùi gia chúng ta đánh mất ở chỗ Lâm Ngọc Hành, đã đến lúc đòi lại rồi."

Ta nghe mà không nhịn được cười, trực tiếp đẩy cửa bước vào.

"Mẫu thân đang làm gì vậy?

Trong sân vắng vẻ không một bóng người, nhi túc đành phải tự mình vào thôi."


Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!