Bàn tay Thánh Thượng càng run rẩy hơn.
Ông nhẹ nhàng chạm vào mặt ta, hỏi: "Con còn nhớ ta sao?"
Ta nói: "Dân nữ đã ngưỡng mộ Thánh Thượng từ lâu, hôm nay cuối cùng cũng được long nhan..."
Vệ Triệu ở xa nhìn chằm chằm vào khẩu hình của ta, sợ ta nói điều gì không nên nói.
Ta mặt không đổi sắc, tim không đập mạnh, tuôn ra một tràng những lời đã chuẩn bị sẵn.
"Dân nữ cảm thấy, bản thân chắc chắn không phải lần đầu tiên gặp Người."
Đương nhiên rồi, trước khi ta năm tuổi thì chúng ta thường xuyên gặp nhau mà.
"Không biết tại sao, vừa nhìn thấy Bệ hạ, trong lòng liền dâng lên một dòng nước ấm, phảng phất như cùng Bệ hạ có mối liên hệ định mệnh..."
Bởi vì ta và Bệ hạ là cha con mà.
"Nếu Bệ hạ không chê, xin hãy để dân nữ được hầu hạ bên cạnh Người mãi mãi, chỉ cần có thể để dân nữ thời thời khắc khắc được nhìn thấy Người!"
Cha ơi, cho con xin được tận hiếu.
Vệ Triệu hài lòng gật đầu, giơ ngón cái về phía ta.
Ta cũng nở nụ cười ngọt ngào với hắn.
Thánh Thượng đỡ ta đứng thẳng dậy, trầm ngâm giây lát.
"Đã là quan hệ như vậy, đương nhiên không thể để con làm cung nữ được."
Theo dự tính của Vệ Triệu, Bệ hạ ít nhất sẽ phong ta làm Quý nhân.
Sau đó ta sẽ thổi gió bên gối, truyền tin tức, trở thành nội ứng của hắn trong cung.
Đến lúc đó, mạng lưới bí mật của hắn coi như đã dệt xong.
Đại nghiệp sắp thành, vẻ mặt Vệ Triệu lộ ra chút cuồng nhiệt.
Nhưng xin lỗi nhé, ta ghét nhất là làm quân cờ cho kẻ khác.
Hơn nữa, ta đã nói rồi.
Chút tiền cược cỏn con đó, còn lâu mới đủ để ta giúp hắn.
Cái giá của ta đắt hơn hắn tưởng tượng nhiều.
"Vậy trẫm sắc phong con làm——"
Ta và Vệ Triệu nhìn nhau, hắn gật đầu.
Ta cũng gật đầu.
"Chiêu Minh Công Chúa!"
Vẻ mặt của Vệ Triệu, vỡ vụn.
9.
Thánh Thượng vung tay lên, ta liền được tấn phong làm Chiêu Minh Công Chúa.
Trong đôi mắt Vệ Triệu dường như đang phun ra lửa.
Ta vô tội vẫy vẫy tay với hắn, bày ra vẻ mặt thê lương "Thiếp muốn đem lòng ví với trăng sáng".
Tạm thời trấn an được hắn.
Nghĩ cũng phải, hắn chắc chắn đang rất suy sụp. Vốn định tặng cho cha mình một cô vợ lẽ để giúp mình truyền tin tình báo.
Ai mà ngờ được, cô vợ lẽ ấy thoắt cái đã biến hình, trở thành đối thủ cạnh tranh lớn nhất của hắn.
Tuyệt thay, tuyệt thay!
Phụ hoàng tốt của ta phái mấy trăm tinh binh, vây kín cung điện của ta tầng tầng lớp lớp.
Ta biết, ông ấy không phải đề phòng ta.
<
Ông ấy là đang đề phòng Vệ Triệu.
Hiển nhiên, vị Lão Hoàng đế tinh tường này biết rất rõ những đứa con của mình đã chết như thế nào.
Nhưng ta cảm thấy cầu người không bằng cầu mình.
Nếu cha ta thực sự hữu dụng, thì cũng chẳng đến mức chết nhiều hoàng tự như vậy.
Cho nên, khi Vệ Triệu mua chuộc tinh binh, lẻn vào cung điện của ta, ta một chút cũng không ngạc nhiên.
Hắn bạo ngược miết lên đôi môi ta, tựa như một con rắn âm độc.
"Diệp Dung Nguyệt, là ta đã coi thường nàng."
Ta thuận thế ngã vào lòng hắn, dùng nắm đấm đập vào ngực hắn, nức nở nói:
"Sao bây giờ chàng mới đến!"
Tay Vệ Triệu cứng đờ.
Hắn không thể tin nổi cúi đầu nhìn ta.
"Ý nàng là sao?"
Ta thút thít: "Không phải đã nói rõ là để ta làm Quý nhân sao, tại sao lại biến thành Công chúa. Hu hu hu ta không muốn làm Công chúa đâu, làm Công chúa rồi, có phải là sẽ không bao giờ được cùng chàng..."
Vệ Triệu phản ứng cực nhanh, thần sắc lập tức chuyển thành vừa dịu dàng vừa lo lắng, nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta.
Hắn dỗ dành: "Không được cùng ta làm sao? Nói ra xem nào."
"Không thể... không thể ở bên cạnh chàng nữa." Ta ngước mắt lén nhìn hắn.
Vệ Triệu lộ ra ý cười, ôm ta vào lòng, tỉ mỉ khai thông tư tưởng cho ta.
"Sao lại không thể chứ, chúng ta đâu có quan hệ huyết thống, đương nhiên có thể ở bên nhau."
"Nàng nghĩ mà xem, đây là chuyện tốt. Nàng không làm Quý nhân thì không cần phải thị tẩm. Nàng có biết không, trước đây mỗi khi nghĩ đến cảnh nàng sẽ cùng Thánh Thượng đêm đêm chung chăn gối, lòng ta đau như dao cắt."
Thật cảm động.
Mặc dù không biết chúng ta chỉ mới quen nhau vẻn vẹn một tuần, sao lại có tình cảm sâu đậm đến thế.
Ta ôm tim nhìn hắn: "Vậy tại sao ta lại biến thành Công chúa? Ta không cần biết, chàng phải cho ta một lời giải thích."
Vệ Triệu khẩn cấp vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cũng bịa ra được một lý do.
"Nhất định là do Thánh Thượng thấy nàng quá nhỏ tuổi, nhất thời nảy sinh lòng thương cảm, muốn nhận nàng làm nghĩa nữ."
Tuyệt vời lắm Vệ Triệu! Ta quyết định dùng cái lý do này!
Người trong Hoàng cung quả nhiên đầu óc nhanh nhạy!
Ta nũng nịu dựa vào lòng hắn, ép hắn thề non hẹn biển không biết bao nhiêu lần, mới lưu luyến không nỡ để hắn rời đi.
Mồ hôi lạnh sau lưng Vệ Triệu sắp tuôn ra như suối rồi.
Hết cách, chỉ cần hắn nói sai một câu, ta liền lộ ra vẻ mặt nghi ngờ và chực chờ khóc lóc.
Để ổn định ta, hắn bắt buộc phải dốc hết vốn liếng ra mà dỗ dành, sợ ta trở mặt.
Bóng lưng Vệ Triệu rời đi trông đặc biệt mệt mỏi.
Trái ngược với hắn, ta lại vô cùng phấn khích.
Bình Luận Chapter
0 bình luận