Ta thì khá bận rộn. Bản cung đang mải mê chăm sóc cho mấy chậu tỏi vừa nhú mầm, đồng thời tăng cường công sự phòng thủ, ngăn con mèo mập nhà bên cạnh lân la qua tiến hành phá hoại sinh hóa.
"Công chúa, không ổn rồi! Tiểu Hồng cô nương ngất xỉu rồi!"
"Ngất thì đưa đến phòng cấp cứu. Tìm ta làm gì? Ta đâu phải thầy thuốc chuyên xốc điện, chẳng lẽ ta đến nhảy nhót trước mặt nàng ta thì nàng ta sẽ tỉnh?"
Thái y vội vã được mời đến, bắt mạch xong liền vuốt râu bẩm báo: "Bẩm Công chúa, Vương cô nương là... có thai rồi."
"Có thai? Ngươi chẳng phải đang trong lệnh kiêng dục sao? Trần Kim Thủy, ngươi đây là làm trái quy định, hay là thân thể ngươi tự có kho lưu trữ hàng tồn chờ sẵn lâu dài?"
"Đó... đó là chuyện từ trước khi có lệnh kiêng dục."
"Công chúa, đây là mầm non duy nhất của họ Trần, Điện hạ không thể khoanh tay đứng nhìn không quản được đâu."
"Nghe Phò mã nói thế, phủ ta sắp phải gánh thêm một nhân viên ngoài biên chế rồi sao?"
Nhân sự ngoài biên chế này, rõ ràng là chưa qua phê duyệt rồi. Nghĩ đoạn, ta liền sải những bước dài, hùng hổ hướng thẳng về phía sân viện của Vương Tiểu Hồng.
"A... Đích tỷ, tỷ tỷ muốn làm gì?"
"Đừng căng thẳng, bản cung chỉ đến kiểm tra chất lượng công trình một chút thôi."
Ta lạnh nhạt liếc nhìn vòng eo của nàng ta, cười khẩy:
"Mới có mấy tháng mà đã bắt đầu chiếm đất trái phép rồi sao? Phò mã, tiến độ dự án của ngươi quả nhiên đủ nhanh đấy."
"Công chúa, đại phu đã dặn rồi, ba tháng đầu là lúc nguy hiểm nhất, tuyệt đối không chịu được kích động."
"Kích động?"
Ta nhướng mày, giọng điệu sắc lạnh:
"Bản cung là chính thất còn chưa kích động, nàng ta kích động cái nỗi gì? Đã mang thai, tức là đã bước vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu cấp cao nhất. Xuân Lan, truyền lệnh của ta!"
"Dạ, Công chúa!"
"Từ hôm nay trở đi, sân viện của Vương Tiểu Hồng chính thức tiến vào trạng thái phong tỏa cấp một. Trong phạm vi trăm bước, tuyệt đối cấm ồn ào huyên náo. Toàn bộ đồ ăn thức uống của nàng ta đều phải do đích thân bản cung phê duyệt. Mỗi ngày phải đảm bảo cung cấp đủ ngũ cốc thô và rau củ, phòng ngừa dinh dưỡng quá độ. Thai nhi mà quá to, đến lúc khó sinh thì lại phiền phức lắm."
"Tỷ tỷ, muội muốn ăn yến sào..."
"Yến sào?"
Ta hừ lạnh một ti
"Thứ đó chẳng qua chỉ là nước dãi của chim yến, bẩn thỉu không sạch sẽ. Cứ cho nàng ta ăn nhiều cải thảo, bổ sung rau xanh giàu chất xơ, rất có lợi cho nhu động ruột. Vì sức khỏe của hài tử, Vương Tiểu Hồng cô nương, ngươi cứ cố gắng mà chịu đựng chút đi."
11
Hừ, muốn mẫu bằng tử quý, mẹ nhờ con vinh sao? Trước hết hãy nếm thử thực đơn giảm cân hữu cơ xanh sạch của bản cung đã.
Thời gian gần đây, Trần Kim Thủy có biểu hiện rất không ổn. Hắn bắt đầu ra vào thư phòng liên tục, lại còn thường xuyên lén lút gặp gỡ với những kẻ lai lịch bất minh. Bản cung thầm nghĩ, tên này có lẽ đang ngấm ngầm tiến hành khởi nghĩa vũ trang, hoặc là đang mưu đồ làm một cuộc chính biến nhằm đoạt lại đại quyền tài chính trong phủ.
Quả nhiên, tối hôm đó, hắn ân cần bưng đến một bát sâm thang vẫn còn bốc khói nghi ngút.
"Công chúa, đây là canh bổ do thần tự tay ninh cho Điện hạ. Điện hạ gần đây vì chuyện của Tiểu Hồng mà lao tâm khổ tứ quá nhiều, rất cần được bồi bổ."
Bản cung rũ mắt nhìn bát canh. Dưới ánh đèn leo lét, những sợi rễ nhân sâm lềnh bềnh bên trong trông chẳng khác nào mấy con giun đất đang giãy giụa. Mùi vị bốc lên cũng vô cùng kỳ lạ, thoang thoảng một thứ mùi quái ác, tựa như sự pha trộn giữa món ăn vặt cay xé lưỡi đã quá hạn sử dụng và nước tẩy rửa nhà xí.
"Trần Kim Thủy, ngươi xác định thứ này là canh bổ sao?"
Ta ngước lên, ánh mắt sắc lẹm:
"Chẳng phải là vũ khí hóa học bị ngươi vớt lên từ hầm phân ở vườn sau đấy chứ?"
"Ha ha, Công chúa thật biết đùa."
Hắn gượng cười, trán rịn chút mồ hôi lạnh:
"Đây là nhân sâm Trường Bạch Sơn thượng hạng, mùi vị tuy có hơi hăng một chút, nhưng công hiệu lại cực kỳ tốt."
Bản cung thản nhiên đưa tay tiếp nhận bát canh. Vừa ngẩng mắt liếc nhìn Trần Kim Thủy, ta liền phát hiện ánh mắt của hắn đang dán chặt vào cổ họng ta, mang theo sự chờ đợi đầy căng thẳng.
"Thôi được, dù sao đây cũng là tấm lòng của ngươi."
Ta bưng bát lên kề sát miệng, rồi đột nhiên thốt lên:
"Ái chà! Trần Kim Thủy, ngươi xem góc kia là cái gì thế?"
"Cái gì? Ở đâu cơ?"
Nhân lúc hắn hoảng hốt quay đầu đi, ta nhanh tay hắt sạch bát canh vào chậu cây xương rồng bên cạnh, rồi chép miệng một cái thật to:
"Ngon thật! Quả nhiên là thấm vào tận tâm can. Uống xong, cảm giác cả người đều được tẩy rửa sạch sẽ."
"Công chúa thích là tốt rồi. Vậy... thần xin phép cáo lui."
"Đi đi, đi đi."
Bình Luận Chapter
0 bình luận