Thiên kim ngự xà Chương 8

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

Combo ưu đãi Bọt vệ sinh nam giới Oniiz, Dung dịch vệ sinh Masculine Foam - Tặng nước hoa cao cấp

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

Trong lúc mọi người đang vui vẻ nâng ly, Mộ Uyển Thanh – vẫn đang đóng vai một cô chị gái hiền thục, hiểu chuyện – đã lẳng lặng chuồn ra sân sau.


Cô ta đã tìm hiểu kỹ lịch trình sinh hoạt của Bé Na, biết rằng đây là lúc nó đang ngủ say sau bữa ăn no nê. Cô ta dùng chiếc chìa khóa dự phòng đã lén lút sao chép được từ trước, run rẩy mở cửa "cung điện" rắn.


Kế hoạch của cô ta rất đơn giản nhưng vô cùng thâm độc: Mở hết tất cả các cửa lồng để con quái vật khổng lồ đó xông vào bữa tiệc, gây ra sự hỗn loạn kinh hoàng. Khi đó, trước sự sợ hãi của quan khách, bố tôi sẽ không còn lý do gì để giữ nó lại trong nhà nữa.


Nhưng người tính không bằng trời tính.


Ngay khi Mộ Uyển Thanh vừa mở bung cửa lồng, chưa kịp làm gì tiếp theo thì một tiếng "rầm" lớn vang lên từ sảnh tiệc chính, theo sau đó là tiếng la hét thất thanh của đám đông.


Sự hỗn loạn không phải do Bé Na gây ra, mà là một chuyện kinh khủng khác.


Ông Vương – một đối tác làm ăn cực kỳ quan trọng của bố tôi, người đang nâng ly chúc mừng – đột nhiên ôm chặt lấy ngực, ngã lăn ra sàn nhà.


Toàn thân ông ta co giật dữ dội, mặt mày tím tái, hơi thở đứt quãng.


Cả sảnh tiệc náo loạn. Bác sĩ riêng của gia đình vội vàng chạy đến sơ cứu, nhưng sau khi kiểm tra mạch đập và đồng tử, sắc mặt ông ta trắng bệch, lắc đầu tuyệt vọng:


"Không xong rồi! Ông Vương... tim ngừng đập rồi!""Lão gia có dấu hiệu trúng độc cấp tính. Loại độc này tôi chưa từng thấy qua, độc tính phát tác quá nhanh!"


Bố mẹ tôi mặt mày biến sắc. Nếu ông Vương có mệnh hệ gì ngay tại đất của Mộ gia, đây sẽ là một đòn trí mạng, hủy hoại hoàn toàn danh dự và sự nghiệp mà gia tộc đã dày công xây dựng.


Trong lúc mọi người còn đang hoảng loạn như rắn mất đầu, tôi đã nhanh chóng chen vào đám đông. Tôi quỳ xuống bên cạnh ông Vương, đôi tay thành thục vạch mi mắt để kiểm tra đồng tử, ghé sát mũi ngửi hơi thở, rồi lại cẩn trọng quan sát màu sắc móng tay của ông ấy.


"Là nọc của loài nhện Góa Phụ Đen Nam Mỹ được pha chế cùng với nhựa cây Mã Tiền."


Tôi cất giọng bình tĩnh đến lạnh người, phá tan bầu không khí ồn ào.


"Kẻ ra tay là một chuyên gia dùng độc hàng đầu. Loại hỗn hợp độc dược này chỉ trong vòng mười phút sẽ làm tim ngừng đập vĩnh viễn, xe cấp cứu chắc chắn sẽ không đến kịp đâu."


"Vậy... vậy phải làm sao?" Mẹ tôi run rẩy hỏi, giọng bà lạc đi vì sợ hãi.


Tôi đứng bật dậy, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào bố tôi.


"Bố, con cần sự tin tưởng tuyệt đối của bố ngay bây giờ."


Mộ Trác Phong nhìn sâu vào đôi mắt trong veo nhưng đầy tự tin và khí phách của tôi, rồi ông gật đầu một cách dứt khoát, không chút do dự.


"Con cần gì? Bố đều đáp ứng."


"Con cần Bé Na."


Câu nói của tôi như một gáo nước lạnh tạt vào đám đông, khiến mọi người lại một lần nữa sững sờ.


"Con điên rồi à? Lại là con rắn đó sao?" Một vị khách nào đó thốt lên đầy kinh hãi.


Tôi không thèm để ý đến những lời bàn tán, quay người chạy nhanh ra sân sau.


Vừa đến nơi, tôi thấy Mộ Uyển Thanh đang đứng chết chân trước cửa "cung điện" rắn đã mở toang, mặt cắt không còn hột máu. Cô ta không ngờ kế hoạch thả rắn dọa người của mình lại bị một sự kiện động trời hơn xen ngang, biến cô ta thành kẻ thừa thãi.


Tôi không có thời gian để xử lý cô ta lúc này. Tôi lao thẳng vào trong, huýt một tiếng sáo đặc biệt.


Bé Na đang lười biếng cuộn mình trong góc, nghe thấy tín hiệu lập tức ngẩng đầu, trườn nhanh về phía tôi. Tôi không ngần ngại bế thốc cơ thể đồ sộ của nó lên, quay đầu chạy ngược trở lại sảnh tiệc.


Cảnh tượng một cô gái xinh đẹp trong bộ váy dạ hội lộng lẫy, trên tay ôm một con mãng xà bạch tạng khổng lồ chạy giữa sảnh tiệc sang trọng, chắc chắn sẽ trở thành huyền thoại chấn động giới thượng lưu Bắc Kinh trong nhiều năm tới.


"Tất cả mọi người tránh ra!"


Mộ Lăng Thần hét lớn, uy lực áp đảo đám đông.


"Dọn đường cho em ấy!"


Tôi đặt Bé Na xuống bên cạnh ông Vương. Những vị khách xung quanh sợ hãi lùi xa, tạo thành một vòng tròn rộng lớn. Tôi rút ra một con dao bạc nhỏ sắc lẹm, nhẹ giọng nói với "cậu em trai" của mình:


"Bé Na, cho chị xin một ít 'nước bọt' của em nhé."


Tôi rạch một đường cực nhỏ, chuẩn xác ngay dưới tuyến nọc của nó. Bé Na ngoan ngoãn nằm im, tin tưởng tuyệt đối để mặc cho tôi hứng lấy vài giọt nọc độc trắng đục vào một chiếc chén bạc đã chuẩn bị sẵn.


"Con làm gì vậy? Con định lấy độc trị độc à?" Bố tôi kinh hãi hỏi, giọng nói không giấu nổi sự lo lắng tột độ.


"Chính xác."


Tôi trả lời dứt khoát trong khi đôi tay vẫn thoăn thoắt thao tác.


"Nọc độc của Bé Na chứa một loại enzyme đặc biệt có khả năng phá vỡ cấu trúc protein của nọc nhện Góa Phụ Đen. Đây là phương pháp 'lấy độc

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

SHOPEE
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

trị độc' kinh điển trong y thuật cổ truyền. Tuy nhiên, liều lượng phải chính xác đến từng microgram. Nếu sai lệch dù chỉ một chút, bệnh nhân sẽ đi từ ngộ độc này sang ngộ độc khác, cái chết sẽ đến còn nhanh hơn."


Mộ Lăng Thần giờ đã trở thành trợ thủ đắc lực của tôi, anh nhanh chóng mang đến một bộ dụng cụ y tế chuyên dụng. Tôi tập trung cao độ, pha loãng nọc độc của Bé Na với nước cất theo một "tỉ lệ vàng" mà chỉ mình tôi nắm giữ, sau đó tiêm thẳng dung dịch vào tĩnh mạch của ông Vương.


Tất cả mọi người nín thở theo dõi, không gian im lặng đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.


Năm phút trôi qua đằng đẵng như cả thế kỷ. Bỗng nhiên, sắc mặt tím tái dọa người của ông Vương dần hồng hào trở lại, cơn co giật dữ dội cũng ngưng hẳn. Lồng ngực ông phập phồng, hít vào một hơi thật sâu rồi từ từ mở mắt, ánh nhìn đã bớt đi phần dại đi vì đau đớn.


"Tôi... tôi chưa chết sao?"


Cả sảnh tiệc vỡ òa trong tiếng vỗ tay rầm rộ và những lời thán phục không ngớt.


"Tôi đã thành công. Tôi đã cứu được một mạng người ngay trước cửa tử thần!"


Bố tôi kích động chạy đến ôm chầm lấy tôi, giọng nói nghẹn ngào xúc động:


"Con gái, con gái của bố... Con thật sự quá tuyệt vời!"


Mẹ tôi đứng bên cạnh cũng khóc nức nở. Nhưng lần này, nước mắt của bà không phải vì sợ hãi, mà là vì niềm tự hào khôn xiết.


Trong lúc mọi người đang tung hô tôi như một vị nữ thần tái thế, đội vệ sĩ tinh nhuệ của Mộ gia đã nhanh chóng điều tra và tóm gọn kẻ hạ độc. Đó là một tên phục vụ mới được tuyển vào làm, và kẻ đứng sau giật dây chính là Tô gia. Bọn họ muốn dùng mạng sống của ông Vương để trả thù cho sự sỉ nhục mà Tô Minh Triết phải chịu ở buổi đấu giá hôm trước.


Còn về phần Mộ Uyển Thanh, kế hoạch hèn hạ của cô ta tuy không thành, nhưng hành vi lén lút mở cửa chuồng rắn đã bị camera an ninh ghi lại toàn bộ.


Cô ta đứng đó, lạc lõng giữa niềm vui hân hoan của mọi người như một kẻ ngoài cuộc đáng thương và đáng khinh. Lần này, không cần ai phải nói nặng lời, cô ta cũng tự biết mình đã thua. Thua một cách triệt để, không còn đường gỡ.


Mộ Uyển Thanh nhìn tôi – người đang được bao quanh bởi gia đình ấm áp, được mọi người ngưỡng mộ, kính trọng. Ánh mắt cô ta dao động giữa ghen ghét và tuyệt vọng. Cuối cùng, cô ta lẳng lặng quay người, lủi thủi rời khỏi bữa tiệc, rời khỏi Mộ gia, bóng lưng cô độc dần biến mất vào màn đêm đen kịt mà không một ai thèm níu kéo.


Một tháng sau.Tập đoàn Mộ Thị đã chính thức thành lập một quỹ nghiên cứu chuyên sâu về độc dược học và huyết thanh học, lấy tên là "Phượng Cửu". Quỹ này do chính tôi đứng đầu, với tôn chỉ nghiên cứu và phát triển các loại huyết thanh kháng độc mới để cứu người.


Tôi không còn là một vị thiên kim tiểu thư vô dụng chỉ biết hưởng lạc, mà đã tìm thấy sứ mệnh thực sự của đời mình.


Một buổi chiều nọ, tôi đang miệt mài trong phòng thí nghiệm hiện đại bậc nhất của mình. Căn phòng này được thiết kế đặc biệt, thông thẳng với "cung điện" dành riêng cho loài bò sát. Bé Na đang nằm dài trên một tảng đá được lắp hệ thống sưởi ấm, đôi mắt lười biếng nheo lại nhìn tôi làm việc.


Cánh cửa phòng thí nghiệm khẽ mở, bố, mẹ, anh cả Mộ Lăng Thần và Mộ Tử Du cùng bước vào.


Mộ Tử Du khệ nệ ôm trên tay một thùng mì gói lớn, hớn hở nói:


"Chị hai, em nghe anh cả nói chị thích ăn vị này nhất. Em mua cho chị cả thùng luôn này!"


Mẹ tôi thì dịu dàng đặt xuống một cặp lồng giữ nhiệt, bên trong thơm nức mùi canh gà hầm:


"Con gái, làm việc thì làm nhưng cũng phải chú ý giữ gìn sức khỏe nhé."


Bố tôi lại chẳng nói chẳng rằng, chỉ lẳng lặng đặt lên bàn làm việc của tôi một tấm thẻ đen quyền lực. Ông hắng giọng, cố tỏ ra nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự quan tâm:


"Thích gì thì cứ quẹt, không cần phải tiết kiệm cho bố đâu."


Mộ Lăng Thần đứng bên cạnh mỉm cười ấm áp, ánh mắt tràn đầy sự cưng chiều:


"Phượng Cửu, em chính là niềm tự hào lớn nhất của cả gia đình chúng ta."


Tôi nhìn gương mặt rạng rỡ của từng người, rồi lại nhìn sang Bé Na đang cuộn tròn bên cạnh, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp chưa từng có.


Tôi đã từng nghĩ mình là một đứa trẻ bị bỏ rơi, cô độc giữa thế gian này, nhưng hóa ra bây giờ tôi đã có tất cả. Một gia đình yêu thương tôi vô điều kiện, một sự nghiệp mà tôi đam mê, và một "cậu em trai" nặng ký luôn trung thành ở bên cạnh.


Tôi mỉm cười nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng hoàng hôn rực rỡ đang nhuộm vàng cả một góc trời Bắc Kinh. Tôi cúi xuống, thì thầm với Bé Na:


"Xem ra, cuộc sống của một thiên kim hào môn cũng không tệ lắm nhỉ?"


Bé Na khẽ thè chiếc lưỡi chẻ đôi ra, xì xì hai tiếng như thể đang tán thành.


Câu chuyện của tôi – Mộ Phượng Cửu và "cậu em trai" Bé Na, có lẽ bây giờ mới thực sự bắt đầu.


(Toàn văn hoàn)

Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!