Thiên kim ngự xà Chương 7

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

Set 3 son bóng làm đầy môi Plumping Lip Glow Volumizer 5ml

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

Tôi dừng lại một chút, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xoáy vào cô ta:

"Nhưng về mặt logic, nước mắt không thể thay đổi được sự thật. Chị càng khóc to, chỉ càng chứng tỏ chị đang chột dạ mà thôi."

Mộ Uyển Thanh tức đến nghẹn họng, lồng ngực phập phồng kịch liệt, nhưng vẫn cố sống cố chết gào khóc to hơn để tìm kiếm sự thương hại. Tuy nhiên, bố tôi – người đứng đầu Mộ gia – lại không hề động lòng. Ông nhìn đứa con gái nuôi mà mình từng yêu thương, giọng nói lạnh lẽo như băng giá ngàn năm:

"Mộ Uyển Thanh, ta đã nuôi con hai mươi năm, ta không ngờ lại nuôi ra một con sói mắt trắng vong ân bội nghĩa như con. Con nghĩ mấy trò khổ nhục kế rẻ tiền này có thể qua mắt được ta sao?"

Dứt lời, ông ném mạnh một chiếc máy ghi âm nhỏ lên mặt bàn trà.

"Đây là toàn bộ cuộc nói chuyện của con và Tô Minh Triết trong xe trên đường đến buổi đấu giá. Ta đã cho người bí mật đặt nó trong xe con từ lâu rồi."

Mộ Uyển Thanh nhìn trân trối vào chiếc máy ghi âm, sắc mặt lập tức trắng bệch như tờ giấy. Mọi hy vọng cuối cùng, mọi con đường lui của cô ta đã tan thành mây khói trong tích tắc.

"Bố... con sai rồi! Bố tha cho con lần này đi!"

Cô ta bò lê lết trên sàn nhà, định lao đến ôm chân bố tôi cầu xin. Nhưng Mộ Trác Phong đã dứt khoát lùi lại một bước, ánh mắt đầy sự ghê tởm:

"Từ hôm nay, con không còn là con gái của Mộ gia nữa. Ta sẽ cho người làm thủ tục đưa con trở về với gia đình thật của con."

Trở về với gia đình thật? Một gia đình nghèo khó ở vùng quê hẻo lánh, quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời? Đối với một người đã quen sống trong nhung lụa, ăn sung mặc sướng như Mộ Uyển Thanh, đây là một bản án còn đáng sợ hơn cả cái chết.

"Không! Bố không thể làm vậy với con!"

Cô ta gào lên điên loạn, tay cào cấu xuống sàn gỗ:

"Con đã quen sống ở đây rồi! Con là tiểu thư Mộ gia! Con không thể về cái nơi nghèo nàn đó được!"

"Đó không phải là chuyện ta cần quan tâm."

Bố tôi lạnh lùng nói, sau đó quay sang nhìn tôi, ánh mắt dịu đi vài phần nhưng vẫn chờ đợi một quyết định:

"Phượng Cửu, con thấy xử lý như vậy có được không? Quyền quyết định nằm trong tay con."

Mọi ánh mắt trong phòng khách đều đổ dồn về phía tôi. Sinh mệnh của Mộ Uyển Thanh giờ đây phụ thuộc vào một cái gật đầu hay lắc đầu của tôi.

Tôi nhìn Mộ Uyển Thanh đang khóc lóc vật vã dưới sàn, trong lòng tuyệt nhiên không có một chút hả hê nào, chỉ thấy thật nhàm chán và rẻ tiền. Tôi chậm rãi bước đến trước mặt cô ta, ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm lệ nhưng vẫn hằn lên sự thù hận của cô ta.

"Đuổi chị đi... như vậy thì quá dễ dàng rồi."

Tôi thì thầm, giọng nói nhẹ bẫng nhưng lại khiến người nghe rợn tóc gáy:

"Như vậy... không vui chút nào."

Mộ Uyển Thanh ngẩng phắt đầu lên, ngơ ngác không hiểu tôi định làm gì. Tôi mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhưng khiến cô ta bất giác rùng mình ớn lạnh.

"Tôi quyết định rồi, chị sẽ không phải đi đâu cả."

Tôi đứng dậy, quay sang nói với bố tôi, giọng điệu nghiêm túc như đang trình bày một dự án khoa học:

"Bố, con nghĩ Mộ Uyển Thanh tiểu thư đây thiếu hụt kiến thức trầm trọng về thế giới tự nhiên và kỹ năng sinh tồn. Điều này rất nguy hiểm cho xã hội. Con đề nghị từ ngày mai, cô ấy sẽ trở thành học trò đặc biệt của con."

Cả nhà lại được một phen chấn động. Mộ Uyển Thanh ở lại làm học trò của tôi?

"Con sẽ dạy dỗ cô ấy thật cẩn thận."

Tôi nói tiếp, ánh mắt lấp lánh một tia tinh quái đầy nguy hiểm. Tôi nhìn Mộ Uyển Thanh, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ:

"Và bài học đầu tiên cũng rất đơn giản thôi. Chào mừng chị đến với khóa học nhập môn 'Chăm sóc bò sát'. Bài thực hành đầu tiên: Dọn dẹp cung điện cho Bé Na."

***

Khóa học nhập môn chăm sóc bò sát của tôi khai giảng vào một buổi sáng đẹp trời ngay ngày hôm sau.

Học viên duy nhất – Mộ Uyển Thanh – đang đứng run rẩy trong một bộ đồ bảo hộ y tế màu trắng kín mít từ đầu đến chân, trông chẳng khác nào một phi hành gia sắp du hành vào vũ trụ đầy virus.

Đây là bộ đồ tôi đặc biệt yêu cầu bố chuẩn bị, với lý do rất nhân văn: "Đảm bảo an toàn tuyệt đối cho học viên và tránh lây nhiễm chéo vi khuẩn từ thế giới bên ngoài vào môi trường sống trong sạch của Bé Na".

Nhưng lý do thật sự thì ai cũng ngầm hiểu. Tôi chỉ đơn giản là thấy bộ dạng cô ta mặc nó trông rất vui mắt mà thôi.

Tôi đứng khoanh tay trước cửa "cung điện" nguy nga của Bé Na, tay cầm một cây que chỉ bảng, ra dáng một giảng viên đại học khó tính và nghiêm khắc.

"Chào mừng học viên Mộ Uyển Thanh đến với buổi học đầu tiên. Trước khi vào việc, tôi xin phổ biến một vài quy tắc."

Mộ Uyển Thanh nhìn tôi qua lớp kính bảo hộ dày cộm, ánh mắt rực lửa cam hờn nhưng không dám ho he nửa lời.

"Quy tắc thứ nhất.

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

SHOPEE
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

"

Tôi giơ một ngón tay lên, giọng đanh thép:

"Trong lãnh địa này, Bé Na là vua. Lời của nó là thánh chỉ."

"Nó là rắn! Nó có biết nói đâu mà thánh với chả chỉ!"

Mộ Uyển Thanh không nhịn được mà gắt lên, tiếng nói ồm ồm vọng ra từ trong bộ đồ bảo hộ.

"Đó là do trình độ giác ngộ của chị chưa đủ để nghe thấy tiếng lòng của nó thôi."

Tôi thản nhiên đáp trả, không thèm chấp nhặt sự ngu dốt của cô ta.

"Quy tắc thứ hai...""Quy tắc thứ hai: Nếu chị có thắc mắc gì về quy tắc thứ nhất, vui lòng xem lại quy tắc thứ nhất. Rõ chưa?"

Không đợi cô ta kịp phản ứng hay trả lời, tôi dứt khoát đẩy cánh cửa kính cường lực dày nặng ra.

"Hôm nay chúng ta sẽ học bài vỡ lòng: Vệ sinh môi trường sống. Dụng cụ của chị bao gồm một chiếc kẹp dài, một cái xô và một tinh thần thép. Nhiệm vụ của chị là thu dọn... ừm, sản phẩm bài tiết của Bé Na. Chúc may mắn!"

Nói xong, tôi đẩy mạnh Mộ Uyển Thanh vào trong rồi đóng sầm cửa lại, khóa trái cẩn thận, chỉ chừa lại một khe hở nhỏ đủ để quan sát tình hình bên trong.

Ở một góc sân sau, Mộ Tử Du và anh cả Mộ Lăng Thần đã yên vị hóng chuyện từ bao giờ. Trên tay hai người còn cầm sẵn bỏng ngô, bộ dạng nhàn nhã như đang ngồi xem kịch vui trong rạp chiếu phim hạng sang.

Bên trong "cung điện", Mộ Uyển Thanh loạng choạng bước đi như phi hành gia đang tập đi bộ trên mặt trăng vì bộ đồ bảo hộ quá khổ.

Bé Na đang nằm vắt vẻo trên một cành cây cao, đôi mắt lười biếng hé mở, nhìn sinh vật lạ lẫm màu trắng đang xâm phạm lãnh thổ của mình bằng ánh mắt đầy tính triết lý và khinh bỉ.

Mộ Uyển Thanh run rẩy cầm chiếc kẹp dò dẫm từng bước, cố gắng tìm kiếm mục tiêu. Cuối cùng, khi nhìn thấy hiện trường "bãi mìn" mà Bé Na để lại, khuôn mặt xinh đẹp của cô ta méo xệch đi, dù qua lớp kính bảo hộ vẫn có thể thấy rõ sự ghê tởm.

Và rồi, màn tấu hài chính thức bắt đầu.

Cô ta la hét om xòm, nhảy dựng lên chỉ vì một chiếc lá khô vô tình rơi xuống vai. Cô ta giật bắn mình, hét toáng lên khi hệ thống phun sương tạo ẩm tự động bật lên. Đỉnh điểm là khi hoảng loạn lùi lại, cô ta trượt chân suýt chút nữa ngã nhào vào hồ nước nhân tạo.

Cả quá trình "dọn dẹp" kéo dài lê thê suốt hai tiếng đồng hồ. Thành quả thu được là hiện trường không những không sạch sẽ hơn mà còn trông như vừa trải qua một trận cuồng phong quét qua.

Cuối buổi học, Mộ Uyển Thanh lê lết bước ra khỏi lồng kính. Bộ đồ bảo hộ lấm lem bùn đất, tinh thần cô ta dường như đã suy sụp hoàn toàn.

Tôi vỗ vai cô ta, ra vẻ ân cần an ủi:

"Không sao, buổi đầu tiên ai cũng bỡ ngỡ vậy thôi. Ngày mai chúng ta sẽ học bài nâng cao hơn: Tắm và mát-xa cho Bé Na. Cố lên nhé, học viên gương mẫu."

Mộ Uyển Thanh trợn mắt nhìn tôi trân trối, uất ức đến mức không nói nên lời. Cô ta vùng chạy thẳng về phòng, đóng sầm cửa lại.

Ngay sau đó, tôi nghe loáng thoáng tiếng đồ đạc bị ném vỡ loảng xoảng và tiếng gào thét đầy uất hận vọng ra. Sự sỉ nhục này rõ ràng đã vượt quá giới hạn chịu đựng của nàng "Bạch Liên Hoa" cao quý.

Cô ta hiểu rõ, chỉ cần tôi còn ở đây, cuộc sống của cô ta sẽ mãi mãi là địa ngục trần gian. Một kế hoạch điên rồ và tàn độc cuối cùng đã nảy ra trong đầu cô ta. Nếu không thể trực tiếp loại bỏ tôi, vậy thì phải loại bỏ nguồn gốc sức mạnh, chỗ dựa tinh thần của tôi.

Đó chính là Bé Na.

***

Một tuần sau.

Mộ gia tổ chức một bữa tiệc cực kỳ hoành tráng để chính thức ra mắt tôi với toàn bộ giới thượng lưu Bắc Kinh. Đây là cơ hội để bố tôi khẳng định lại vị thế của gia tộc sau những biến cố vừa qua, đồng thời cũng là để xóa tan những lời đồn đại không hay về cô con gái thất lạc.

Sau vụ đấu giá chấn động, tôi được mẹ và một đội ngũ stylist chuyên nghiệp "đại tu" lại từ đầu đến chân.

Họ biến tôi từ một cô gái bị gán mác "nhà quê" thành một nàng thiên nga đen lộng lẫy và kiêu sa. Tôi khoác lên mình chiếc váy dạ hội màu đen tuyền huyền bí, mái tóc dài được búi cao sang trọng, để lộ chiếc cổ thon dài trắng ngần.

Mẹ nhìn tôi, đôi mắt bà rưng rưng xúc động:

"Con gái, con đẹp lắm."

Tôi nhìn mình trong gương, cảm thấy hơi không quen với hình ảnh xa lạ này, bèn đùa:

"Mẹ à, mặc cái này con không thể leo cây hái thuốc được đâu."

Mẹ tôi bật cười, ánh mắt tràn đầy yêu thương:

"Ngốc ạ, sau này con không cần phải leo cây nữa. Con là tiểu thư của Mộ gia rồi."

Bữa tiệc diễn ra vô cùng thành công. Sau cú "lật kèo" chấn động ở buổi đấu giá hôm trước, không một ai dám coi thường tôi nữa. Bọn họ lần lượt đến chào hỏi, ánh mắt nhìn tôi vừa tò mò lại vừa có phần kính nể, dè chừng.

Tôi chỉ mỉm cười xã giao, đáp lại bằng những cái gật đầu lịch thiệp, nhưng trong lòng thì đang tính toán xem loại rượu vang trên tay này có nồng độ cồn đủ để gây mê một con tê giác hay không.

Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!