Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Nước Giặt OMO Matic Cho Quần Áo Bé Yêu 4,1kg/túi
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Trong nhà có q u ỷ là chuyện rất đỗi bình thường, ở đâu mà chẳng có hung trạch.
Nhưng điều bất thường ở đây là, chủ nhân của căn hung trạch này lại là một Ngô Hanh có dương khí cực thịnh.
Những căn hung trạch thông thường, cho dù có m /a q u ỷ quấy phá, thì đáng lẽ ra cũng phải bị dương khí trên người Ngô Hanh d ọ a cho bỏ chạy mất dép mới đúng.
Ả nữ q u ỷ này rốt cuộc là có lai lịch thế nào, tại sao lại có t h /ể bám trụ mãi trong căn nhà đó?
Ba người chúng tôi hẹn gặp mặt tại một quán cà phê gần khu chung cư.
Vừa nhìn thấy Trần Giác, ánh mắt Ngô Hanh lập tức sáng bừng lên:
"Tiểu Giác, em đã đi đâu vậy? Sao lại không liên lạc với anh?"
Xem ra mấy ngày nay hai người họ không hề ở cạnh nhau.
Chương 4: Đề tài
Trần Giác sắc mặt tiều tụy, đã chẳng còn chút sức lực nào để trả lời câu hỏi của anh ta.
Tôi đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp hỏi cậu ta:
"Căn nhà tân hôn này của cậu trước đây từng xảy ra chuyện gì đúng không? Có người c h ế //c sao?"
Ngô Hanh bị tôi hỏi cho ngớ người:
"Tại sao cô lại hỏi như vậy?"
"Cậu chỉ cần trả lời tôi là được." Tôi ngắt lời cậu ta, "Những chuyện khác không cần hỏi nhiều."
Vẻ mặt cậu ta lộ rõ sự khó xử:
"Chuyện này tôi thực sự không biết."
"Tại sao lại không biết?" Tôi và Trần Giác đồng thanh thốt lên.
"Căn nhà này từ đâu mà có, chẳng lẽ cậu lại không biết sao?" Tôi cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Lúc này Ngô Hanh mới lên tiếng giải thích, trước đây cậu ta luôn làm việc ở tỉnh khác, nên căn nhà này vẫn luôn bị bỏ trống.
Bởi vì bố mẹ đều đã qua đời, cậu ta đành phải nhờ người cô ruột - cũng là người thân duy nhất còn giữ liên lạc - giúp đỡ cho thuê căn nhà.
Khách thuê đã đổi qua mấy đời, nhưng cậu ta chưa từng gặp mặt ai, tiền thuê nhà cũng luôn thông qua người cô để thu nhận.
Hai năm trở lại đây cậu ta mới quay về thành phố này định cư, thế nên mới vừa thu hồi lại căn nhà, tiến hành sửa sang lại để làm nhà tân hôn.
"Hai người hỏi những chuyện này, là vì cảm thấy căn nhà đó có m /a sao?" Ngô Hanh cuối cùng cũng lờ mờ hiểu ra vấn đề, hỏi ngược lại.
Trần Giác nghe xong, dường như vô cùng tức giận:
"Chẳng phải em đã nói với anh rất nhiều lần rồi sao, căn nhà đó có vấn đề mà?!"
"Lẽ nào anh chưa từng để tâm đến lời em nói dù chỉ một lần sao?"
Ngô Hanh luống cuống giải thích:
"Anh có nghe mà, nhưng đó không phải là vấn đề của căn nhà."
"Là do em..." Cậu ta ngập ngừng muốn nói lại thôi, sau đó lén nhìn tôi vài lần.
Tôi nhận ra có điều bất thường, lập tức nắm lấy cơ h
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Ngô Hanh vẫn tỏ vẻ do dự, không chịu nói ra.
"Nếu bây giờ cậu còn không chịu nói, cậu có t h /ể sẽ bị đá đấy." Tôi lên tiếng cảnh cáo.
Ngô Hanh triệt để hoảng loạn, cậu ta nuốt nước bọt cái ực, cuối cùng giống như đã hạ quyết tâm, mở điện thoại lôi ra mấy đoạn video.
"Không phải trong nhà có m /a, mà là vấn đề của Tiểu Giác." Cậu ta thở dài thườn thượt.
Trong đoạn video đầu tiên, Trần Giác đi chân trần đứng trước tủ lạnh, khuôn mặt vô hồn liên tục nhét bánh kem vào miệng.
Ngô Hanh lo lắng gọi tên cô ấy, nhưng Trần Giác hoàn toàn không nghe thấy, chỉ cắm cúi ăn lấy ăn để.
Đoạn video thứ hai còn q u ỷ dị hơn, Trần Giác cầm một cây kéo, lôi toàn bộ quần áo trong tủ ra ngoài, một hơi cắt nát bươm tất cả.
Đột nhiên, cô ấy lại đứng bất động, chuyển sang chằm chằm nhìn vào chính mình trong gương, sau đó giơ kéo lên định cắt phăng mái tóc của mình.
Ngô Hanh sợ hãi tột độ, lao vội tới giật lấy cây kéo.
Mấy đoạn video phía sau cũng có nội dung tương tự.
Những việc mà Trần Giác kể với tôi là do nữ q u ỷ làm, hóa ra đều do chính tay cô ấy tự làm.
"Là do em ấy bị mộng du." Giọng Ngô Hanh vô cùng khổ não, "Có mấy ngày tôi thực sự sợ em ấy sẽ tự làm hại bản thân, nên đành phải khóa em ấy trong phòng ngủ phụ."
Trần Giác sợ hãi biến sắc:
"Vậy tại sao anh không nói cho em biết?"
"Em cứ luôn miệng nói trong nhà có m /a," Cậu ta thở dài, "Anh sợ nói ra sự thật, những đoạn video này sẽ kích động đến em, khiến tình trạng của em càng trở nên tồi tệ hơn."
Ngô Hanh dò xét sắc mặt của Trần Giác, dè dặt nói tiếp:
"Hai ngày trước anh đã đi tìm bác sĩ tâm lý để tư vấn, ông ấy bảo anh dẫn em đến đó, nhưng anh vẫn luôn không biết phải mở lời với em như thế nào..."
"Không phải mộng du đâu," Tôi xem đi xem lại mấy đoạn video đó không biết bao nhiêu lần, lên tiếng ngắt lời cuộc đối thoại của hai người họ, "Cô ấy không hề mộng du."
Cả hai người đều kinh ngạc quay sang nhìn tôi.
Tôi phóng to hình ảnh chiếc gương trên bàn trang điểm trong video lên, chỉ vào khuôn mặt của ả nữ q u ỷ đang phản chiếu trong gương, rành rọt nói:
"Cô ấy bị q u ỷ nhập rồi."
"Nhà của hai người thực sự đang có m /a."
"Vậy phải làm sao bây giờ?!" Hai người họ đồng thanh hỏi tôi.
"Bấy lâu nay tôi vẫn luôn sống chung với m /a sao?" Ngô Hanh lúc này mới bàng hoàng nhận ra, chiếc áo sơ mi trên lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Tôi gật đầu, sau đó quay sang nhìn Trần Giác:
"Với tình hình hiện tại, em còn muốn chia tay nữa không?"
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!