TRỜI CAO MÂY RỘNG VẠN DẶM HÀNH Chương 5

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

Tinh chất Retinol 1.0% Hỗ Trợ Cải Thiện Nền Da CANDID 1.0% Retinol Treatment 30ml

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

Trăng lên hoàng hôn, ta một mình lên trà thất lầu hai.

 

Bước qua bình phong, nam nhân đem ta ép vào trong ng/ự//c, nuốt xuống tiếng kinh hô của ta.

 

N//ụ/ h/ô/n m//ã/nh l/i/ệt cuồn cuộn, nhiệt độ cơ th//ể nóng r/ự//c làm ta nóng đến mức ngay cả ngón tay cũng đang run rẩy.

 

Bởi vì đ//ầ/u l//ư//ỡ/i đa/u nh/ứ//c, ta không kịp phòng bị nhẹ hừ ra tiếng.

 

Trâu Hoằng khựng lại, xao động rốt cuộc không cách nào áp chế.

 

Chàng mãnh liệt b//ế b/ổ//ng ta lên, lúc ng/ã xuống giường nệm lần nữa h//ô/n sâu hơn.

 

Trúc ảnh như mực nhạt, dưới ánh trăng vươn qua bức tường sâu.

 

Trâu Hoằng nửa đêm đứng dậy, đem ta ô//m trong khuỷu tay đút nước trà.

 

Nam nhân tựa đầu vào h/õ/m c//ổ ướt đẫm mồ hôi của ta nhẹ cọ, chợt nói: "Chiêu nương, trong lòng ta không thoải mái."

 

"Hôm trước là ngày giỗ của trưởng tẩu ta, chính là Trung thu, nàng ấy mất năm năm, ta lần đầu tiên cùng huynh trưởng cùng nhau tế bái."

 

Ta không nói chuyện, bàn tay v/u/ố/t v//e tóc chàng dừng lại, Trâu Hoằng chìm vào trong hồi ức, cũng không để ý.

 

"Nàng ấy cùng nàng giống nhau, là một nữ nhân cực kỳ có đảm thức, lại vì huynh trưởng ta, tuổi còn trẻ liền hương tiêu ngọc vẫn."

 

Ta vẫn là không nói chuyện, chỉ là v/u/ố/t v//e vết sẹo ở hổ khẩu của chàng.

 

Trâu Hoằng thở dài một hơi, hạ một n/ụ h/ô//n ở trán ta.

 

"Thôi, không nên cùng nàng nói những thứ này, bình bạch thêm không vui cho nàng."

 

Ta lắc đầu, dựa vào l//ồ/ng ng/ự/c chàng, khinh ngôn tế ngữ: "Sao có thể? Có thể vì chàng phân ưu một hai, trong lòng ta cũng hoan hỉ."

 

Ngoài cửa sổ tiếng chuông canh ba vang lên, trầm trầm rơi vào trong nhà, vòng chuông cuối cùng dư âm, Trâu Hoằng nói: "Chiêu nương, chúng ta làm phu thê thật sự đi."

 

Bàn tay ta vuốt ve trên lồng ngực chàng khẽ run lên, không nhịn được nói: "Vậy thê tử trong nhà chàng nên tự xử thế nào?"

 

Trâu Hoằng ngẩn ngơ, thần tình phức tạp, giống như là không phản ứng kịp mình có thê thất, lại giống như là kinh ngạc ta làm sao biết được chàng đã thành hôn.

 

"Ngôn đàm cử chỉ của chàng vốn dĩ nhìn ra được gia cảnh ân thực, lại ở độ tuổi này."

 

Ta rũ mắt: "Hẳn là đã cưới vợ rồi, nói không chừng hài tử đều có rồi, chẳng qua là ta đê tiện..."

 

"Ta cũng không có hài tử." Trâu Hoằng ngắt lời ta, "Nhưng xác thực đã thành gia."

 

"Nàng ta chẳng qua là đại gia khuê tú tiêu chuẩn, vô thú vô cùng." Trâu Hoằng trần thuật nói, "Ta đối với nàng ta cũng không có cảm tình."

 

"Cho dù như thế, chàng cưới ta gả." Ta hỏi, "Chúng ta làm sao có thể làm phu thê thật sự?"

 

"Hòa ly là đư

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

SHOPEE
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

ợc." Trâu Hoằng ngữ khí đạm nhiên, "Ta cưới nàng qua cửa."

 

Chương 11

 

Chu Vương tới Phù Vân viện.

 

Thành hôn bốn năm, cách bình phong, ta và hắn có cuộc đối thoại đầu tiên.

 

"Thiếp thân hôm trước ra ngoài Tĩnh An tự kỳ phúc, không cẩn thận nhiễm phong hàn." Lời nói của ta kiều nhu, "Sợ lây bệnh khí cho Vương gia."

 

"Không sao." Chu Vương nói, "Hôm qua bản vương tiến cung, nàng hẳn là biết được."

 

Bình phong thêu bức mỹ nhân phiếm chu đồ, xảo đoạt thiên công.

 

Ta đoan tọa trên tú đôn, chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng thon dài của Chu Vương.

 

Ngân quan buộc tóc, chắp tay sau lưng mà đứng trước cửa sổ, hắn xác thực đối với ta không có gì tò mò và kiên nhẫn.

 

Giọng ta càng thêm mềm mại, mang theo ai oán: "Thiếp thân biết."

 

Chu Vương hôm qua tiến cung, ở trước Tử Thần điện quỳ dài.

 

Đế vương chấn nộ, phía sau là Thái hậu vội vã chạy tới, mới có thể bình tức trận phong ba này.

 

Chu Vương xoay người, ngữ khí bình tĩnh đến lãnh mạc: "Bản vương hôm qua hướng Thánh thượng đề xuất hòa ly."

 

"Hôn duyên của ta và nàng, vốn chính là Hoàng huynh ban cho, nói cho cùng, chẳng qua là đoạn nghiệt duyên."

 

"Bốn năm nay, nàng còn tính là an phận, nếu như không có ý ngoại, nàng đến chết đều sẽ là Chu Vương phi."

 

Ta không nói chuyện, thân ảnh trên bình phong y nguyên không nhúc nhích đoan tọa, giống như là nghe tin dữ, bị dọa choáng váng.

 

"Ta đã có người trong lòng, vị trí chính phi, chỉ có thể cho nàng ấy." Chu Vương trầm mặc một lát: "Là bản vương có lỗi với nàng."

 

"Bản vương biết nàng sớm mất đi phụ mẫu, liền đưa nàng về Vũ Châu, treo danh nghĩa dưỡng nữ của Tri phủ, ông ấy cùng ta là chỗ quen biết cũ, tất sẽ thiện đãi nàng."

 

"Nghe Triệu quản sự nói nàng yêu thích thi văn, Quý phi năm đó cũng từ Vũ Châu xuất thân, Vũ Châu đến nay vẫn còn tồn tại nữ tử học đường."

 

"Bản vương sẽ vì nàng trí biện lương điền trạch sản, ngày sau nàng tái giá hay là u cư đọc sách, đều bảo đảm nàng quãng đời còn lại sung túc."

 

Trong phòng chìm vào tĩnh mịch, huân hương lượn lờ, chỉ nghe thấy tiếng chim hót rõ ràng ngoài cửa sổ.

 

Nửa ngày, ta rũ đầu xuống, cẩm khăn che miệng: "... Thiếp thân biết rồi."

 

Chu Vương có vài phần kinh ngạc, không nghĩ tới ta lại ôn thuận thỏa hiệp như vậy.

 

Đuôi mày hắn khẽ động, tiến lên một bước, liền muốn bước qua bình phong.

 

Một khắc sau, hắn lại đột ngột dừng bước, trước khi rời đi, tháo xuống ngọc bội bên hông.

 

Chu Vương thở dài một hơi: "Ngày sau nếu có chỗ khó khăn, có thể cầm vật này tới tìm ta."

Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!