Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

Combo ưu đãi Bọt vệ sinh nam giới Oniiz, Dung dịch vệ sinh Masculine Foam - Tặng nước hoa cao cấp

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

Kể từ lần chia tay trước, lần tiếp theo gặp lại Lạc Văn Chu là ở buổi họp lớp đại học.

 

Tôi là người đến cuối cùng.

 

Trong phòng bao ồn ào náo nhiệt, chỗ trống duy nhất lại nằm chình ình ngay bên tay trái Lạc Văn Chu.

 

Mọi người dường như vẫn chưa biết tin chúng tôi chia tay, nhiệt tình vẫy gọi tôi mau qua đó ngồi.

 

Tôi cười cười, không nhìn về hướng đó mà trực tiếp gọi phục vụ: "Phiền bạn kê thêm một cái ghế nữa."

 

Sau đó, tôi thản nhiên ngồi xuống cạnh Lâm Thiển.

 

Bầu không khí trong nháy mắt đông cứng lại.

 

Ánh mắt của tất cả mọi người quét qua quét lại giữa tôi và Lạc Văn Chu đang sa sầm mặt mày, cuối cùng cũng lờ mờ nhận ra điều gì đó.

 

Lâm Thiển ghé sát vào tôi, hỏi nhỏ: "Hai người... chia tay rồi à?"

 

Tôi nhẹ nhàng gật đầu.

 

Trên mặt cô ta viết đầy vẻ không thể tin nổi, cùng với niềm vui sướng thoáng qua nơi đáy mắt.

 

Tôi từng là "người tình trong mộng" cao cao tại thượng của Lạc Văn Chu, là bạn gái anh ta không tiếc tất cả, dùng đủ mọi cách mới theo đuổi được.

 

Sự khởi đầu của chúng tôi giống như một bộ phim thần tượng lãng mạn.

 

Lần đầu gặp mặt là ở tiệm hoa của tôi.

 

Tiệm do anh trai mở cho tôi lúc tôi học đại học.

 

Hôm đó, anh ta đến mua bó hoa sinh nhật cho Lâm Thiển.

 

Sau đó, anh ta liền trở thành khách quen.

 

Tôi nhận ra có thể anh ta thích tôi, nhưng cũng tỉnh táo biết rằng hứng thú của công tử nhà giàu thường chỉ là nhất thời mới lạ.

 

Vậy mà anh ta lại tổ chức một màn tỏ tình hoành tráng chấn động toàn trường.

 

Tôi đã từ chối.

 

Tiếp sau đó là chiến dịch theo đuổi cuồng nhiệt kéo dài mấy tháng trời của anh ta: hoa tươi, đồng hồ, túi hiệu, dây chuyền... tất cả quà tặng đều bị tôi trả về nguyên vẹn.

 

Thứ thật sự khiến tôi rung động, là tình cờ nhìn thấy anh ta dịu dàng kiên nhẫn cho mèo hoang ăn, trong ánh mắt không có chút giả tạo nào.

 

Là anh ta thấy chuyện bất bình, đứng ra giúp đỡ nữ sinh bị quấy rối.

 

Là anh ta tự nhiên cúi người, giúp cụ già nhặt ve chai nhặt lại những vỏ chai bị rơi vãi.

 

Lần tỏ tình thứ chín mươi chín, tôi đã đồng ý.

 

Sau khi bên nhau, anh ta quả thực dành cho tôi sự tôn trọng, đặt tôi ở vị trí bình đẳng, không có thói trăng hoa và ngạo mạn của đám con nhà giàu thường thấy.

 

Tôi đã từng cho rằng mình may mắn.

 

Nếu như Lâm Thiển không đột ngột lấy chồng...

 

Nếu như anh ta không uống say nhảy xe...

 

Nếu như không có nợ máu nhà tan cửa nát của kiếp trước...

 

Tiếc là, không có nếu như.

 

Một lần tùy hứng tìm chết của anh ta, đổi lại là cả gia đình tôi tan nát!

 

Cho nên kiếp này, giữa chúng tôi chỉ có một loại quan hệ!

 

Kẻ thù không đội trời chung!

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

SHOPEE
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

 

7

 

Từ nhà vệ sinh đi ra, Lạc Văn Chu quả nhiên đang chặn ở hành lang.

 

Kẽ tay anh ta kẹp điếu thuốc, nhìn thấy tôi liền lập tức dập tắt.

 

Tôi rũ mắt xuống, thì ra anh ta vẫn nhớ.

 

Trước kia tôi không ngửi nổi mùi thuốc lá, anh ta liền vì tôi mà cai thuốc.

 

Thậm chí mỗi lần tụ tập với bạn bè, anh ta đều cảnh cáo trước nhiều lần, ai cũng không được phép hút thuốc trước mặt tôi.

 

Những điều tốt đẹp trong quá khứ ấy, giờ nghĩ lại, chỉ khiến người ta thấy nực cười.

 

"Kiều Kiều," vẻ mặt anh ta mệt mỏi, giọng khàn khàn, "Anh về nhà suy nghĩ rất lâu rồi, người anh yêu là em. Lâm Thiển thích anh lâu như vậy, cô ấy đột ngột lấy chồng, anh chỉ là..."

 

Những lời phía sau dường như khó mở miệng nên anh ta cúi đầu: "Anh chỉ là... chỉ là lòng tự trọng đàn ông nổi lên tác quai tác quái mới đi uống rượu. Sau khi say, anh cũng không biết tại sao lúc đó mình lại kích động nhảy sông như vậy." Anh ta ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm tôi, "Đó không phải là ý muốn của anh đâu, Kiều Kiều."

 

Tôi bình tĩnh nghe anh ta nói xong, giơ tay lên, để lộ chiếc nhẫn trên ngón áp út tay phải.

 

"Lạc Văn Chu, tôi đã kết hôn rồi, đừng đến làm phiền tôi nữa."

 

Đồng tử anh ta co rút dữ dội, lao tới nắm chặt lấy tay tôi, điên cuồng muốn tháo chiếc nhẫn kia ra.

 

"Em lừa anh đúng không?! Sao em có thể gả cho người khác được! Anh không tin!"

 

Vệ sĩ canh giữ cách đó không xa lập tức tiến lên, dứt khoát đẩy anh ta ra.

 

Tôi chỉnh lại tay áo cho phẳng phiu, liếc thấy Lâm Thiển đang nấp ở góc tường nhìn trộm, bèn nói với cô ta: "Tiền bữa tiệc tôi thanh toán rồi. Phiền cô giúp trông coi mọi người một chút, tôi đi trước đây."

 

Mặc kệ tiếng gào thét gần như sụp đổ của Lạc Văn Chu sau lưng: "Kiều Kiều! Em quay lại đây! Em nói với anh đây không phải sự thật đi!"

 

Tôi không quay đầu lại mà rời đi thẳng.

 

9

 

Ngồi trong chiếc xe đang lao vun vút, tôi cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út đến ngẩn người.

 

Một tuần trước, sau khi ngả bài hoàn toàn với Lạc Văn Chu dưới lầu nhà trọ, một cảm giác nôn nóng to lớn ngày đêm gặm nhấm tôi.

 

Tôi biết rõ, nếu không nhanh chóng đánh sập nhà họ Lạc, nỗi hận trong lòng khó mà tan biến.

 

Cảnh tượng bố mẹ chết thảm kiếp trước, sự tuyệt vọng của chị dâu khi táng thân trong biển lửa, hình ảnh anh trai bò lê xin ăn đầu đường xó chợ...

 

Hàng đêm luân phiên xuất hiện trong giấc mơ của tôi, không một khắc nào được yên ổn.

 

Thế là tôi điên cuồng lục tìm ký ức kiếp trước, tìm kiếm thế lực có thể đối đầu với nhà họ Lạc.

 

Một cái tên bất chợt hiện ra.

 

Nhà họ Chúc.

 

Một danh gia vọng tộc trăm năm thực thụ với nền tảng thâm sâu khôn lường.

 

 

 

Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!