Tống gia cũng loạn rồi!
Trong gia yến, Tống Khải ung dung thong thả nói mình sắp thành thân.
Lời này như sét đánh giữa trời quang.
Ai chẳng biết Tống Khải luôn luôn không gần nữ sắc, Tống lão phu nhân gấp đến độ âm thầm thắp hương bái Phật.
Nhưng hỏi kỹ lại thì hắn không nói gì cả.
Đối phương tên họ là gì, nhà ở đâu, dù sao cũng phải tìm hiểu một chút chứ.
Tống lão phu nhân thót tim, dò hỏi: "Con à... con không phải muốn cưới nam nhân về đấy chứ."
Trong mắt Tống Khải tràn đầy ý cười: "Nương, đến lúc đó người tự nhiên sẽ biết. Có mấy lời con nói trước, nàng là một cô nương tốt, kiên định thiện lương, cũng có sự nghiệp riêng. Tương lai chúng con thành hôn sẽ ra ở riêng. Hiện tại không nói cho người biết thân phận của nàng, chỉ là sợ gây áp lực cho nàng."
Kinh Trập vừa mới từ hôn với Vân Hiên, lại kết thân với hắn, trong nhà chắc chắn không thiếu được một trận gà bay chó sủa.
Vốn dĩ tình cảm của bọn họ đã không vững chắc, toàn bộ đều nhờ vào việc hắn tự bỏ thuốc mình mới thành toàn được đoạn nhân duyên này.
Nếu người nhà cản trở, với tính tình của Lâm Kinh Trập, chỉ sợ nàng chắp cánh bay mất tiêu.
Việc lấy bí mật mà thành, lời do tiết lộ mà bại.
Trước khi ký hôn thư với Lâm Kinh Trập, hắn tuyệt đối sẽ không tiết lộ nửa lời.
Tống lão phu nhân nghe là cô nương, tâm đã định một nửa.
Haizz, đức hạnh con trai mình thế nào bà quá rõ.
Có thể thành hôn đã là không tệ rồi, củ cải hay cải trắng bà cũng không dám kén chọn.
Ai ngờ, Tống Vân Hiên trên bàn bỗng nhiên đỏ mặt nói: "Tổ mẫu, con cũng có một việc vui muốn nói, con ở bên ngoài đã cùng người khác định chung thân, chỉ đợi nàng đến cửa cầu thân."
Lúc trước hắn bỏ nhà đi bụi, sau khi trở về liền bị ăn một trận gia pháp.
Vốn là không dám nhắc tới chuyện này.
Nhưng thấy Tứ thúc thuận lợi như thế, gan cũng lớn hơn.
Kết quả bị nương hắn tẩn cho một trận trước, lại bị tổ mẫu mắng xối xả.
Tống Vân Hiên quỳ trên mặt đất, mờ mịt nghĩ, sao đãi ngộ lại khác nhau thế nhỉ?
Tống Nhị phu nhân tức giận đến mức vỗ một cái lên lưng nhi tử, cả giận nói: "Ngươi không thương lượng với người nhà, liền nháo đòi Tứ thúc ngươi đi từ hôn. Ngươi có biết, nữ tử lập thân vốn đã khó khăn. Ngươi tùy tiện từ hôn, tương lai để Lâm cô nương tự xử thế nào!"
Tống lão phu nhân cũng tức giận: "Hôn sự tổ phụ ngươi định cho ngươi, mắt nhìn của ông ấy tự nhiên là chuẩn. Luật pháp bản triều, nữ tử làm quan, bất luận gả cưới, tương lai đều phải tự lập môn hộ. Ngươi là loại công tử bột không có tiền đồ, nếu sống cùng Lâm cô nương, đó là phúc phận tu tám đời! Ngươi lại không biết quý trọng!"
Vốn tưởng rằng Tống Vân Hiên luôn luôn yếu ớt nghe xong lời này sẽ một khóc hai nháo ba thắt cổ.
Không ngờ hắn còn đắc ý, cười tươi như hoa.
Ái chà, mẫu thân và tổ mẫu khen Kinh Trập như vậy, hắn cũng thấy nở mày nở mặt.
Tống Nhị phu nhân và Tống lão phu nhân thấy đứa nhỏ này cười thành như vậy, trong lòng cả kinh, liếc nhau.
Chẳng lẽ ra ngoài gặp hồ ly tinh, bị câu mất hồn rồi!
Chỉ có Tống Khải và Tống Vân Hiên cùng chung chí hướng, lên tiếng bảo hắn đứng lên.
Tống Khải thở dài: "Chữ tình này, gặp rồi mới biết tiêu hồn. Vân Hiên, Tứ thúc ủng hộ ngươi."
Tống Vân Hiên cảm động nói: "Đúng vậy! Tứ thúc, con cảm thấy nàng chính là nữ tử tốt nhất trên đời."
Hai người nói về cô nương mình ái mộ, thao thao bất tuyệt.
Tống Vân Hiên cảm khái nói: "Con vốn tưởng rằng nàng nhát như chuột, về sau mới biết được là nàng giấu tài."
Nói một hồi, phát hiện cô nương hai người ái mộ lại có rất nhiều điểm tương đồng.
Tống Khải cười nói: "Cũng tốt, tương lai nàng và thê tử ngươi có thể tâm sự một chút."
Tống Vân Hiên cười hắc hắc: "Quá tốt rồi, nàng nhất định sẽ thích Tứ thẩm thẩm."
Đúng lúc này, Tống thượng thư vẻ mặt đau thương vào cửa.
Tất cả mọi người lập tức đứng dậy, thu liễm tâm tư vui đùa.
Tống thượng thư uống nửa chén trà, nhắm mắt lại.
Ông thở dài một tiếng: "Con bé Kinh Trập, bị sát hại rồi."
13
Tin tức huyện lệnh huyện Thanh Sơn bị hại truyền tới kinh thành, Nữ đế giận tím mặt.
Hơn mười người dân huyện Thanh Sơn giơ Vạn Dân Tán, quỳ gối trước cửa hoàng thành dập đầu.
Trên Vạn Dân Tán viết đầy huyết thư của dân bản xứ.
"Từ khi Lâm đại nhân tới, chúng thảo dân chưa từng phải chịu đói!"
"Là nàng cướp lại ruộng tốt từ tay cường hào, làm chủ cho chúng thảo dân."
"Lâm đại nhân việc gì cũng tự làm, tay cầm tay dạy chúng thảo dân làm sao cải tạo đất đai."
"Có một ngày mưa to, Lâm đại nhân sợ mạ non mới ra bị ngập úng, nàng dẫn theo người của huyện nha tự mình đi khơi thông bờ ruộng."
Nói đến chuyện này, người của huyện Thanh Sơn không nhịn được mà khóc òa lên.
Lâm đại nhân nói khu đó là ruộng thí điểm.
Chỉ có bồi dưỡng ra hạt giống mới, năm sau mới có thể để càng nhiều người ăn no.
Hai chân nàng bị nước mưa ngâm đến sưng phù, trở về chạm nhẹ một cái, từng mảng da bị loét rơi xuống.
Sau này lành lại, nhưng cũng để lại rất nhiều sẹo.
Người đến kêu oan dập đầu chảy máu.
Vừa khóc vừa nói: "Tiểu Lâm đại nhân của chúng tôi khi đến huyện Thanh Sơn, vẫn còn là một cô nương trắng trẻo nõn nà. Nhưng ba năm trôi qua, da đen đi, tay thô ráp, giống hệt một thằng nhóc hoang dã. Không có nàng thì không có huyện Thanh Sơn ngày hôm nay!"
"Tiểu Lâm đại nhân đích thân biên soạn sổ sách dạy phụ nữ chúng tôi nên bảo vệ mình như thế nào, mới không chịu nỗi khổ khó nói."
Một phụ nhân bất chấp tất cả lên tiếng: "Năm đầu, nàng ấy tự mình phát tiền bạc, để nữ nhân nhà nào cũng có thể đun nước tắm rửa. Còn đi từng nhà tuyên truyền, làm thế nào để sinh nở hiệu quả, khỏe mạnh. Ba năm qua, phụ nữ chết vì sinh nở ít đi rất nhiều. Rất nhiều trẻ con cũng khỏe mạnh trưởng thành."
Người trong kinh thành nghe vậy đều trầm mặc.
Trước đây nghe hết thảy công tích của các vị đại nhân, đều rất lớn lao.
Không phải là diệt trừ tham quan ô lại gì thì chính là tu sửa đê điều cải thiện dân sinh.
Hiện giờ, Lâm Kinh Trập đại nhân chỉ làm những chuyện nhỏ nhặt này.
Là việc nhỏ sao?
Lại cũng không phải.
Có thể để cho hương dân ăn cơm no, thật ra là chuyện lớn bằng trời.
Nữ đế đứng trên tường thành, dõi mắt trông về phía xa, trầm mặc một lúc mới cười nói: "Lâm Kinh Trập này ngược lại đã cho trẫm một kinh hỉ. Được! Trên triều đình không phải có rất nhiều người bất mãn trẫm đối phó Xương Vương sao? Hiện giờ có người đưa ra tố cáo, muốn tra rõ chuyện Lâm Kinh Trập chết oan, trẫm đồng ý! Không thể làm lạnh lòng dân chúng."
Nữ đế hạ chiếu thư, muốn Tam Ti tiếp nhận tố trạng từ huyện Thanh Sơn, tra rõ nguyên nhân cái chết của Lâm Kinh Trập.
Bình Luận Chapter
0 bình luận