VƯƠNG PHI ĐỒ TỂ Chương 2

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết tiktok.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

Son bóng làm đầy môi

tiktok

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

 

3

Những ngày tháng ở Vương phủ, tốt hơn ta tưởng tượng, nhưng cũng tệ hơn ta tưởng tượng.

Điểm tốt là, ở đây không cần phải dậy từ lúc trời chưa sáng để đi đổ bô, cũng không cần giữa mùa đông giá rét phải ra bờ sông giặt quần áo cho cả nhà, mu bàn tay sẽ không còn mọc đầy nứt nẻ vì cước khí nữa.

Chăn ở đây mềm mại, tựa như những đám mây.

Cơm canh đều có thịt, tuy không thơm bằng thịt kho A nương làm, nhưng ăn rất no.

Điểm tệ là, người ở đây, ngoại trừ Phúc Tổng Quản thỉnh thoảng còn cười với chúng ta, những người khác nhìn ta và A nương đều bằng ánh mắt như nhìn thấy thứ gì bẩn thỉu lắm.

Đặc biệt là các tỷ tỷ nha hoàn ăn mặc sặc sỡ, sau lưng đều xì xào bàn tán: "Nghe nói xuất thân từ nghề mổ heo, cũng chẳng biết Vương gia nghĩ thế nào nữa."

"Đúng đấy, toàn thân một mùi tanh tưởi, lỡ làm Thế tử gia của chúng ta ngạt thở thì biết làm sao."

"Chắc chắn chẳng ở được lâu đâu, với cái tính khí ấy của Thế tử gia, không quá ba ngày sẽ đuổi cổ bọn họ ra ngoài."

A nương nghe thấy hết, nhưng người chẳng hề tức giận.

Người mài con dao mổ heo sáng loáng như gương, rảnh rỗi lại mang ra giữa sân ngồi thái củ cải.

Từng củ cải trắng mập mạp, dưới tay A nương bay lượn, từng lát mỏng như cánh ve sầu, dính liền nhau không đứt đoạn.

Đám nha hoàn nhìn thấy mà mặt mày tái mét, mỗi khi đi ngang qua viện của chúng ta, bước chân đều nhẹ đi rất nhiều.

Chỉ sợ nhát dao tiếp theo không phải thái vào củ cải, mà là thái vào cổ bọn họ.

Đến tối ngày thứ ba.

A nương đang ở trong tiểu trù phòng hầm thịt kho tàu.

Thịt ba chỉ được thái thành từng miếng vuông vức, đảo đều trong nước hàng màu cánh gián, thêm hoa hồi, quế chi, ninh nhỏ lửa liu riu.

Mùi thơm ấy, nương theo chiều gió, bay thẳng sang viện của Lục Yến ở ngay vách tường bên cạnh.

Ta ngồi bên bếp lò thêm củi, nghe thấy bên kia tường truyền đến tiếng đập phá đồ đạc.

Chẳng bao lâu sau, cửa viện bị đá văng ra.

Lục Yến lao vào như một cơn gió lốc, theo sau là Phúc Tổng Quản đang thở hồng hộc.

"Thẩm Anh, ngươi cố ý!"

Lục Yến chỉ tay vào bếp lò, quầng thâm mắt đen sì, rõ ràng là đói đến mức không ngủ được.

A nương mở nắp nồi, mùi thịt thơm nồng theo hơi nóng bốc lên ngào ngạt phả vào mặt.

"Thế tử gia nói gì vậy? Ta nghe không hiểu."

A nương gắp một miếng thịt kho núng nính mỡ màng, thổi nguội rồi bỏ vào bát của ta.

"Tuế Tuế, nếm thử xem vừa miệng chưa."

Ta chẳng bận tâm nóng hay nguội, há miệng cắn một miếng to, béo mà không ngấy, tan ngay trong miệng, ngon đến mức muốn khóc.

"A nương, ngon lắm ạ!"

Lục Yến nuốt nước miếng đánh ực một cái, cái bụng cũng rất biết phối hợp mà phát ra một tiếng kêu vang d

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

SHOPEE
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

ội.

Trong căn bếp yên tĩnh, âm thanh ấy nghe rõ mồn một.

Phúc Tổng Quản xấu hổ ho khan một tiếng, hạ giọng khuyên nhủ:

"Thế tử gia, thân thể là quan trọng nhất, Vương gia vài ngày nữa là hồi phủ rồi, nếu ngài ấy thấy người gầy đi..."

Lục Yến cắn chặt môi, nhìn chằm chằm vào nồi thịt như nhìn kẻ thù.

Bất ngờ, hắn lao tới, đưa tay định hất tung nồi thịt kia.

"Ta không ăn, các ngươi cũng đừng hòng ai được ăn!"

Ta sợ hãi hét lên: "A nương!"

A nương đã sớm đề phòng, một tay giữ chặt cổ tay Lục Yến, bẻ ngược ra sau.

Tay kia cầm cái xẻng nấu ăn, giáng mạnh một cú "keng" xuống mặt bếp lò, cái xẻng lún sâu vào mặt đá đến nửa tấc.

Lục Yến đau đớn la oai oái, nhưng không tài nào thoát khỏi bàn tay như gọng kìm của A nương.

"Láo xược! Ta là Thế tử, ngươi dám đánh ta!"

A nương lạnh lùng nhìn hắn: "Ở Vương phủ ngươi là Thế tử, nhưng đứng trước cái bếp lò này, ngươi chỉ là một đứa trẻ đói bụng, còn ta là đầu bếp nấu cơm."

"Muốn hất nồi cơm của ta ư? Ngươi còn non lắm."

A nương buông tay, Lục Yến loạng choạng lùi lại vài bước.

Hắn ôm lấy cổ tay, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, nhưng vẫn quật cường không chịu rơi xuống.

"Ngươi đợi đấy, đợi Phụ vương ta về, ta sẽ giết ngươi!"

A nương xới một bát cơm đầy, rưới lên một muỗng thịt kho đậm đà, lại chần thêm hai cây cải thìa xanh mướt.

Người dằn mạnh bát cơm xuống mặt bàn: "Muốn giết ta sao? Được thôi."

"Vậy thì cũng phải ăn no, cao lớn lên, luyện cho giỏi bản lĩnh đã."

"Bây giờ ngươi ngay cả ta cũng đánh không lại, ngay cả một con chó cũng sai bảo không xong, lấy cái gì mà đòi giết ta?"

"Dựa vào cái miệng chỉ biết mắng chửi người khác của ngươi sao?"

Lời của A nương, sắc bén như dao nhọn cứa vào lòng người.

Lục Yến ngẩn người ra, chưa từng có ai dám nói chuyện với hắn như vậy.

Đám hạ nhân chỉ biết quỳ xuống cầu xin hắn, đám thầy giáo chỉ biết lắc đầu thở dài.

Chỉ có A nương, bóc trần lớp vỏ bọc nanh vuốt phô trương thanh thế của hắn, để lộ ra cái lõi yếu ớt bất lực bên trong.

Lục Yến nhìn chằm chằm vào bát cơm.

Hồi lâu sau, hắn bỗng nhiên lao tới, bưng bát cơm lên, ngấu nghiến ăn như hổ đói.

Vừa ăn, nước mắt vừa rơi lã chã.

Nước mắt chảy vào trong cơm, hắn nuốt trọn cùng với miếng thịt kho tàu.

Ta len lén móc từ trong túi ra một viên kẹo hoa quế mà ngay cả lúc ở nhà cũng không nỡ ăn, đưa đến bên tay hắn.

"Ca ca, ăn xong thịt thì ăn cái này, sẽ không thấy khổ nữa."

Động tác của Lục Yến khựng lại, hắn trừng mắt nhìn ta đầy hung dữ:

"Ai là ca ca của ngươi, tránh ra!"

Nhưng cuối cùng, hắn cũng không vứt viên kẹo ấy đi.

Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!