Lục Yến ăn thịt kho tàu của A nương xong, chẳng những không ngoan lên chút nào, mà còn biến bản thân trở nên trầm trọng hơn.
Có lẽ vì cảm thấy ăn cơm của "kẻ thù" là chuyện rất mất mặt, hắn tìm đủ mọi cách để gây sự, muốn lấy lại chút thể diện.
Hắn lén bỏ sâu róm vào trong giày của A nương.
A nương mặt không đổi sắc bóp chết con sâu, ném cho Đại Hắc ăn.
Hắn sai người đổ dầu lên con đường mà mẹ con ta hay đi qua.
A nương bế ta nhảy qua nhẹ nhàng như chim én, ngược lại chính bản thân hắn lại quên mất cái bẫy của mình, ngã một cú dập mặt xuống đất, trông đến là thảm hại.Hắn lén vẽ rùa lên y phục mà A nương vừa giặt sạch.
A nương cũng chẳng buồn giặt lại, cứ thế đem treo nghênh ngang giữa sân viện. Hễ gặp người trong phủ, người lại hớn hở khoe đó là "mặc bảo" của Thế tử gia, khen ngợi bút pháp của Thế tử gia thần sầu, vẽ rùa sống động y như thật.
Chuyện này truyền ra, trên dưới Vương phủ đều lén lút che miệng cười, báo hại Lục Yến giận đến mức đóng cửa trong phòng suốt ba ngày không chịu ra ngoài.
Mãi cho đến một hôm, ta cùng A nương ra ngoài mua sắm trở về.
Vừa về tới cổng Vương phủ, đã thấy một đám đông bu đen bu đỏ, tiếng chỉ trỏ bàn tán xôn xao. Giữa vòng vây ấy, có hai người đang quỳ rạp dưới đất.
Một kẻ là cha cũ của ta, Lý Đại Trụ.
Kẻ kia là tổ mẫu cũ của ta, Lý bà tử.
Hai người bọn họ y phục rách rưới, tóc tai bù xù, vừa nhìn thấy A nương liền bắt đầu gào khóc thảm thiết, tiếng vang vọng thấu trời xanh:
"Bà con cô bác mau lại mà xem! Cái đồ đàn bà vô lương tâm này, bỏ chồng bỏ con, trèo cao được rồi thì không nhận thân thích nữa!"
"Con trai số khổ của tôi ơi, vì người đàn bà này mà làm lụng vất vả đến kiệt sức, kết quả ả ta quay ngoắt một cái liền chui vào Vương phủ hưởng phúc, ngay cả con gái ruột cũng không cho chúng tôi gặp mặt lấy một lần!"
Lý bà tử vừa khóc vừa lăn lộn dưới đất, diễn xuất còn chân thật hơn cả đào kép trên sân khấu kịch.
Lý Đại Trụ thì đỏ hoe đôi mắt, bày ra bộ dạng của kẻ thật thà chất phác bị người ta ức hiếp: "Anh nương, ta không cần tiền, ta chỉ muốn nhìn Tuế Tuế một cái thôi."
"Con bé là cốt nhục của ta, sao nàng có thể nhẫn tâm đến thế..."
Bá tánh vây xem không rõ nội tình, nhao nhao chỉ trỏ về phía A nương:
"Người đàn bà này tâm địa rắn rết quá."
"Đúng vậy, cho dù đã hòa ly, cũng không thể ngăn cản cha ruột gặp con cái chứ."
Ta sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy vạt áo A nương.
Họ đang nói dối.
Khi còn ở Lý gia, Lý bà tử chê ta ăn nhiều tốn cơm, định đem ta bán cho một tên ngốc làm đồng dưỡng tức. Lý Đại Trụ cứ uống say là lôi ta ra đánh đập, mắng ta là đồ lỗ vốn, chết sớm siêu sinh s
Bây giờ bọn họ tìm tới đây, chắc chắn là vì tiền. Nghe nói A nương được vào Vương phủ, bọn họ giống như lũ ruồi nhặng ngửi thấy mùi máu tanh, xua đuổi thế nào cũng không chịu đi.
Sắc mặt A nương trầm xuống, bàn tay theo thói quen sờ về phía thắt lưng. Nhưng hôm nay ra ngoài vội vã, người không mang theo con dao mổ heo quen thuộc.
Lý bà tử mắt sắc, nhìn thấy bộ y phục mới tinh trên người A nương – đó là loại lụa thượng hạng mà Vương phủ phát cho, trơn bóng mềm mại. Trong mắt bà ta lóe lên tia tham lam, chồm người lao tới định túm lấy áo A nương:
"Ngươi ăn sung mặc sướng, lại để chúng ta chịu đói chịu rét, lương tâm ngươi để đâu!"
"Đưa tiền đây! Nếu không ta sẽ đập đầu chết ngay trước cửa Vương phủ này!"
Mắt thấy bàn tay bẩn thỉu của Lý bà tử sắp chạm vào người A nương, một tiếng quát non nớt nhưng đầy uy nghiêm đột ngột vang lên.
"Dừng tay!"
Cánh cổng sơn son thếp vàng của Vương phủ mở toang.
Lục Yến dẫn theo vài tên gia đinh, đứng trên bậc tam cấp, từ trên cao nhìn xuống màn kịch hỗn loạn này.
Hắn mặc một bộ kình trang màu đen tuyền, tay cầm roi ngựa, cằm hất lên cao ngạo nghễ, trông chẳng khác nào một chú gà trống kiêu hãnh.
"Ở đâu ra đám vô lại, dám đến trước cửa Vương phủ làm càn?"
Lý bà tử sững người một chút, sau đó lại càng khóc to hơn:
"Tiểu công tử ơi, ngài phải làm chủ cho chúng tôi! Người đàn bà này ả ta..."
"Câm miệng!"
Lục Yến vung roi quất mạnh xuống đất đánh "chát" một tiếng, dọa Lý bà tử giật nảy mình.
Hắn chậm rãi bước xuống bậc thang, đi tới trước mặt A nương, nhưng không nhìn nàng, mà quay sang trừng mắt nhìn chằm chằm Lý Đại Trụ.
"Ngươi nói, Tuế Tuế là cốt nhục của ngươi?"
Lý Đại Trụ vội vàng gật đầu như gà mổ thóc: "Đúng vậy, đúng vậy, là con ruột của tiểu nhân."
Lục Yến cười khẩy một tiếng, ánh mắt quét từ đầu đến chân Lý Đại Trụ, rồi lại nhìn sang ta – đứa trẻ gầy gò ốm yếu đang nép sau lưng A nương.
"Đã là cốt nhục tình thâm, vì cớ gì con bé gầy trơ xương như con khỉ, còn ngươi lại béo tốt, phì đầu đại nhĩ thế kia?"
"Đã là nhớ thương con gái, vì cớ gì nãy giờ ngươi chỉ dán mắt vào y phục trang sức của nữ nhân này, mà không hề liếc mắt nhìn Tuế Tuế lấy một cái?"
Từng lời từng chữ của Lục Yến rõ ràng, rành mạch, truyền thẳng vào tai mọi người xung quanh.
Đám đông ngẩn ra, nhìn kỹ lại thì quả đúng là như vậy.
Ta tuy mặc y phục mới mà A nương sửa lại cho vừa vặn, nhưng vẫn không che giấu được sự gầy gò do suy dinh dưỡng lâu ngày. Còn Lý Đại Trụ tuy ăn mặc rách rưới, nhưng cái bụng lại tròn vo, mặt mũi bóng nhẫy dầu mỡ.
Bình Luận Chapter
0 bình luận