XUYÊN VỀ NĂM 18 TUỔI GẶP LẠI CHỒNG "MỎ HỖN" Chương 7

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết tiktok.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

Má kem mịn lì thuần chay Lemonade Perfect Couple Blush 8,5g

tiktok

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

"Bác sĩ, ông chắc chắn là thuốc đặc trị trưa nay sẽ về tới chứ?"

Phó Tinh Dã đã thay sang chiếc áo sơ mi, đứng trước cửa phòng bệnh, thấp giọng hỏi bác sĩ.

Lúc tôi đeo ba lô tiến lại gần, tôi suýt nữa thì không nhận ra anh. Nếu không phải kiểu tóc vẫn là kiểu "chó ngoan" ấy, tôi đã nghi ngờ người đứng trước mặt mình chính là Phó Tinh Dã - người chồng năm năm của tôi rồi.

"Tiểu Vận."


Anh ấy chẳng mảy may kiêng dè mà tiến đến chào hỏi tôi một cách tự nhiên.


"Sao anh lại ở đây?"


Tiễn bác sĩ đi xong, anh dắt tay tôi ngồi xuống ghế chờ bên cạnh: "Em đột ngột biến mất khỏi trường, dĩ nhiên là anh phải đi hỏi cho ra lẽ rồi."


"Yên tâm đi, bệnh của bà tuy nghe thì đáng sợ, nhưng có thuốc đặc trị thì không khó giải quyết đâu."


Ánh mắt anh đầy kiên định, mỗi khi ngước lên nhìn người đối diện, dường như anh luôn tỏa ra một cảm giác an toàn tuyệt đối.


"Em cũng đừng lo sẽ làm phiền anh. Hôm nay là cuối tuần, chẳng ảnh hưởng gì cả. Hơn nữa, đây là anh tự nguyện. Anh vẫn giữ nguyên câu nói cũ, anh sẽ không vì làm những việc này mà yêu cầu em phải..."


Sống mũi tôi bỗng cay xè.


Tôi đưa tay ôm chầm lấy anh: "Em đồng ý."


Không biết có phải là ảo giác của tôi hay không, nhưng dường như hôm nay anh có xịt nước hoa. Mùi hương ấy chính là loại mà tôi đã chọn cho anh sau khi chúng mình kết hôn.


Cánh phòng bệnh sau lưng bỗng vang lên tiếng "cạch" rồi mở ra.


Phó Tinh Dã vẫn không chịu buông tôi ra, gương mặt rạng rỡ nụ cười: "Mẹ! À không, thưa dì!"


Tôi đang quay lưng về phía cửa phòng, suýt chút nữa là quay sang cắn cho anh một phát.


Đúng là đồ ngốc hết chỗ nói.


24.


Một tuần sau, bà ngoại thuận lợi xuất viện. Dù cơ thể vẫn còn đôi chút suy nhược, nhưng bác sĩ bảo chỉ cần tịnh dưỡng một thời gian là sẽ bình phục hoàn toàn.


Lúc bấy giờ, tôi và Phó Tinh Dã cũng vừa mới từ trường thi đại học tức tốc chạy đến bệnh viện.


Cả hai cùng trút được gánh nặng trong lòng, thở phào nhẹ nhõm.


Trong lúc người lớn đang bận rộn dọn đồ đạc lên xe, tôi đứng ngoài đám đông, nắm lấy tay Phó Tinh Dã.


Vành tai anh lập tức đỏ ửng vì thẹn thùng: "Đang trước mặt mọi người mà, thế này không hay lắm đâu."


Tôi cười nhạt một tiếng: "Phó Tinh Dã, anh cũng tới rồi à. Sao chẳng nói với em một lời nào thế?"


"Anh đến đón bà ngoại xuất viện chẳng phải là chuyện hiển nhiên sao?"


Phó Tinh Dã vẫn còn muốn giả ngốc. Nhưng vừa chạm phải ánh mắt của tôi, anh đã vội vàng đổi giọng: "Em biết rồi à, bà xã?"


Tôi hừ nhẹ: "Phó Tinh Dã năm mười tám tuổi làm gì dám mở miệng ra là gọi bà xã ngọt xớt như thế."


Chỉ có phiên bản "đàn ông trưởng thành" của anh mới dám lấn tới như vậy thôi.


Đầu ngón tay anh khẽ gãi vào lòng bàn tay tôi: "Vậy em thích anh năm mười tám tuổi, hay thích anh năm hai mươi sáu tuổi hơn?"


Tôi lườm anh một cái sắc lẹm: "Anh nói cái gì vậy? Chẳng lẽ đến năm anh tám mươi tuổi thì em không còn yêu anh nữa chắc?"


Mắt Phó Tinh

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết TIKTOK.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

TIKTOK
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

Dã sáng bừng lên, anh bế bổng tôi lên theo kiểu công chúa:


"Em muốn sống cùng anh đến tận năm tám mươi tuổi cơ à! Bà xã, em yêu anh quá đi mất!"


Tôi lắc đầu nguầy nguậy: "Làm gì có chuyện đó."


Ánh mắt Phó Tinh Dã lập tức trở nên tủi thân vô cùng.


Tôi bật cười khanh khách: "Được rồi mà. Em muốn sống cùng anh đến tận năm một trăm tuổi kia."


Phó Tinh Dã reo hò một tiếng đầy phấn khích. Anh cầm lấy điện thoại của tôi, nhắn tin báo cho bố mẹ một tiếng.


Tôi liếc xéo anh: "Anh định làm gì đấy?"


Đáy mắt Phó Tinh Dã thoáng hiện lên nét tinh quái vốn có của tuổi hai mươi sáu: "Chẳng lẽ em không muốn nếm thử thân hình của anh năm mười tám tuổi sao?"


"..."


Được rồi. Thú thật là cũng hơi bị muốn đấy.





(Chính văn hoàn)





Ngoại truyện của Phó Tinh Dã


Dạo gần đây bà xã cứ mê mẩn mấy bộ phim tình cảm vườn trường, làm cho Phó Tinh Dã cũng thấy rạo rực muốn trải nghiệm cảm giác yêu đương thời đi học.


Đúng lúc công ty đang nghiên cứu máy AR mô phỏng xuyên không gian, anh liền mượn hoa dâng Phật, biến thứ này thành quà tặng kỷ niệm năm năm ngày cưới của hai vợ chồng.


Chỉ là tối hôm trước mải uống rượu xem phim vui quá, anh quên bẵng chưa nói với vợ rằng thiết bị này đã được kết nối trực tiếp với chiếc giường của họ.


Chỉ cần thức dậy, là có thể bắt đầu hành trình trải nghiệm lại năm mười tám tuổi.


Để tăng thêm tính chân thực và đắm chìm vào không gian đó, anh còn thiết lập khóa một phần ký hức hiện tại của chính mình, đảm bảo bản thân hành xử giống nhất với một cậu chàng mười tám.


Anh muốn đem lại cho vợ trải nghiệm tuyệt vời nhất. Dù sao thì với một người chồng quốc dân như anh, cho dù có mất trí nhớ đi chăng nữa, chắc chắn anh vẫn sẽ yêu vợ mình ngay từ cái nhìn đầu tiên thôi.


Anh còn để lại những dòng bình luận như những điểm neo giữ ký ức để nhắc nhở bản thân. Quả là một kế hoạch vạn vô nhất thất.


Nhưng mà... thất bại thảm hại rồi!


Phó Tinh Dã kết hôn lâu quá nên quên mất hồi mười tám mình là một tên nam sinh trung học mỏ hỗn, "cứng đầu như kim cương".


Vừa mới gặp vợ đã suýt chút nữa đắc tội người ta đến mức không nhìn mặt nhau. Thậm chí còn suýt thì đem vợ mình đẩy cho thằng khác nữa chứ!


Đúng là đồ chó ngốc!


Vạn hạnh thay, cuối cùng anh cũng kịp nhớ lại tất cả. Tuy rằng quá trình theo đuổi người ta chẳng mấy suôn sẻ, và bà xã cũng nhanh chóng nhìn thấu cái lớp vỏ bọc của anh.


Nhưng mà, đó chắc chắn là vì bà xã vừa thông minh, xinh đẹp, lại vừa nhạy bén và đại lượng rồi.


Phó Tinh Dã – fan cuồng số một của Doãn Thi Vận – đã thầm nghĩ như vậy.


Dù sao cuối cùng bà xã cũng rất hài lòng là được. Cô ấy quả nhiên vẫn thích mình năm mười tám tuổi nhất (gạch bỏ đoạn này đi).


Ngoài ra, cuối cùng anh cũng đã được cùng vợ xem buổi công chiếu đầu tiên của bộ phim mình thích nhất năm mười tám tuổi rồi.


Hì hì.


- HẾT -

Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!