BÁT TỰ DỜI VẬN ĐỔI KIẾP Chương 1

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

Set 3 son bóng làm đầy môi Plumping Lip Glow Volumizer 5ml

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

Lão Quốc sư từng gieo quẻ đoán định, Thế tử Vĩnh An Hầu trong mệnh có một đại kiếp nạn, tuyệt đối không thể sống qua nổi tuổi hai mươi. Thân thể hắn bạc nhược, khí số đã tận, tựa như ngọn đèn tàn trước gió.

 

Thế nhưng, vị Thế tử chỉ còn thoi thóp một hơi tàn ấy lại bất ngờ được cứu sống một cách thần kỳ. Lão Quốc sư lại phán rằng, nếu đã may mắn tránh được kiếp nạn chết chóc, thì người cứu mạng kia chính là quý nhân, buộc phải lấy thân báo đáp để trả ơn mới có thể chấm dứt nhân quả và tiếp tục duy trì mạng sống.

 

Người nhà Thế tử mang theo ngọc bội tín vật cùng sính lễ hậu hĩnh bước vào phủ đệ đơn sơ của một vị quan lục phẩm nhỏ bé trong kinh thành – chính là nhà ta.

 

Đại tỷ Phùng Nguyệt Giao nhanh chân hơn ta một bước, xuất hiện trước mặt Thế tử, ung dung đón lấy ngọc bội, nhận lấy danh phận ân nhân cứu mạng.

 

Phụ mẫu vui mừng khôn xiết, vây quanh tâng bốc Đại tỷ và Thế tử, miệng lưỡi dẻo quẹo nói toàn những lời tốt đẹp, hoàn toàn quên mất một sự thật hiển nhiên rằng, Phùng Nguyệt Giao vốn dĩ đâu hề biết chút y thuật nào.

 

Ta đứng nấp sau bức bình phong, ngón tay vô thức vuốt ve vết sẹo lồi lõm trên mặt, nhưng tuyệt nhiên không hề mạo muội bước ra vạch trần sự thật.

 

Bởi lẽ, kiếp trước ta đã từng tranh đấu, từng được như nguyện gả cho Thôi Bân. Khi ấy, Phùng Nguyệt Giao vì mạo nhận danh phận mà bị người trong kinh thành phỉ nhổ, ngay trong ngày hôm đó đã nhục nhã bị đuổi khỏi kinh thành.

 

Thế nhưng, chỉ sang tháng thứ hai sau khi thành thân, ta lại bị chính phu quân của mình là Thôi Bân phóng hỏa thiêu sống ngay trong phòng tân hôn. Hắn làm vậy chỉ để trả thù cho "nữ nhân trong lòng" là Phùng Nguyệt Giao, hung hãn ra tay giết chết ân nhân cứu mạng thực sự là ta.

 

Nay được trời cao thương xót cho sống lại một đời, ta quyết định sẽ thành toàn cho đôi uyên ương nghiệt ngã này. Để bọn họ sống chết có nhau, đồng sinh cộng tử, dây dưa không dứt. Đời này, sẽ không còn một Phùng Thanh Lan đứng giữa gây trở ngại nữa.

 

Hôn sự giữa Thôi Bân và Phùng Nguyệt Giao diễn ra thuận buồm xuôi gió. Canh thiếp bát tự cũng đã trao đổi xong xuôi, mọi sự ngỡ như đã định.

 

Thôi Bân dường như vô tình buột miệng hỏi đến chuyện phủ thượng, nghe đồn đại rằng Phùng gia vẫn còn một vị Nhị tiểu thư nữa.

 

Nụ cười trên mặt mẫu thân trong nháy mắt cứng đờ, khóe miệng bà nhếch lên, bĩu môi khinh miệt nói: "Đó chỉ là một nha đầu hoang dã không biết quy củ, không lên được mặt bàn, sợ rằng gọi ra sẽ làm xung khắc với quý nhân."

 

Cha ta đứng bên cạnh cũng gượng gạo nói chêm vào để giảng hòa: "Hôm nay là ngày vui của Giao Giao, không nên nhắc đến người ngoài làm gì."

 

Ha ha, không nhắc đến người ngoài ư? Ta rõ ràng là cốt nhụ

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết tiktok.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

tiktok
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

c của Phùng gia, cùng cha cùng mẹ sinh ra, vậy mà chỉ bằng một câu nói nhẹ tênh của cha, ta đã bị quy chụp thành kẻ xa lạ.

 

Ánh mắt Thôi Bân bỗng hướng về phía bức bình phong, thâm trầm nói: "Đã là người một nhà thì cũng nên gặp mặt một lần."

 

Phùng Nguyệt Giao nhạy bén nhận ra sự khác thường, liền vội vàng đứng dậy đi đến trước bình phong, giả vờ kinh ngạc thốt lên:

 

"Nha đầu ở viện Thanh Lan, sao lại ở chỗ này nghe lén?"

 

Mẫu thân nghe vậy lập tức lớn tiếng quát tháo, khuôn mặt hằn lên vẻ giận dữ: "Còn không mau cút xuống lãnh phạt!"

 

Ánh mắt Phùng Nguyệt Giao sắc lẹm trừng trừng nhìn ta đầy đề phòng, trong đáy mắt ả chỉ sợ ta bất ngờ xông ra vạch trần tất cả màn kịch vụng về này.

 

Ta cúi đầu, ra vẻ thuận tùng, lẳng lặng lui xuống.

 

Phùng Nguyệt Giao nhìn theo bóng lưng ta với ánh mắt đầy ngỡ ngàng. Có lẽ bọn họ chưa từng liệu được rằng, một kẻ cứng đầu như ta hôm nay lại phối hợp diễn trò đến mức này.

 

Trước khi Phùng Nguyệt Giao mạo nhận ân tình, nương hiếm khi nào hòa nhã sai người mang điểm tâm trà nước đến cho ta. Mục đích chính là muốn giam lỏng ta trong phòng, sợ ta phá hỏng chuyện tốt.

 

Kiếp trước, quả thực ta không chịu khuất phục. Cha mẹ chưa từng hậu đãi ta, hiếm khi cho ta sắc mặt tốt, nên khi thấy sự ân cần bất thường ấy, ta mới sinh nghi mà lén lút nghe trộm đến tận đây.

 

Vĩnh An Hầu phủ, đó là môn đệ bậc nhất kinh thành, quyền thế ngút trời. Có thể kết thông gia với họ là giấc mộng vàng son mà cha mẹ cả đời này không dám mơ tới.

 

Phùng Nguyệt Giao đang tuổi cập kê, nương vốn định tìm cho nàng ta một tân khoa Tiến sĩ tiền đồ rộng mở. Nay nghe Hầu phủ đến cầu thân, hai người bọn họ không chút do dự đẩy Phùng Nguyệt Giao có dung mạo xuất chúng ra ngoài nhận vơ công trạng.

 

Từ nhỏ đến lớn, cha mẹ luôn thiên vị Phùng Nguyệt Giao. Tính tình ta trầm mặc, không được yêu thích, kém xa tỷ tỷ khéo ăn khéo nói, biết cách lấy lòng bọn họ. Hơn nữa, trên mặt ta lại có một vết sẹo dài, cha mẹ vì thế mà chưa từng muốn nhìn thẳng vào ta, coi ta như vết nhơ của gia tộc.

 

Nhưng nực cười thay, vết sẹo xấu xí này lại có từ năm ta sáu tuổi. Năm ấy, vì cứu Phùng Nguyệt Giao trèo cây ngã xuống, ta mới bị cành cây rạch nát mặt, lưu lại dấu vết đến tận bây giờ.

 

Chuyện cũ nhớ lại chỉ thêm đau lòng. Ta ngược lại muốn chống mắt lên xem, kiếp này nếu không có sự cản trở của ta, không có ta làm bia đỡ đạn, Phùng Nguyệt Giao liệu có thể đi được bao xa trên con đường trải đầy gấm lụa giả tạo này.

 

Sáng sớm ngày hôm sau khi vừa mới định thân, vợ chồng Vĩnh An Hầu gia đã đùng đùng mang theo Thôi Bân đến trước cửa Phùng phủ. Ta cũng lập tức được người gọi đến tiền sảnh.

Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!