Một tuần trôi qua kể từ ngày Phương Lạc Bắc "bị" tạt cháo, thói quen ăn cháo gà lá dứa mỗi ngày đã được hình thành. Chàng trai giao cháo, Giản Lâm, cũng trở thành gương mặt quen thuộc. Anh vẫn giữ khoảng cách, chỉ đơn thuần nhận cháo và nói lời cảm ơn, nhưng trong thâm tâm, anh đã bắt đầu để ý đến Giản Lâm. Có lần, Giản Lâm đến giao cháo đúng lúc anh đang đọc sách ở phòng khách. Ánh mắt cậu lướt qua những giá sách chất đầy tri thức, thoáng chút ngưỡng mộ nhưng cũng nhanh chóng che giấu. Phương Lạc Bắc nhận ra điều đó, và một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng anh.
Trong khi đó, ở một con hẻm nhỏ cách xa sự hào nhoáng của showbiz, Giản Lâm vẫn miệt mài với công việc của mình. Cuộc sống của cậu là một vòng lặp không ngừng nghỉ: phụ quán cháo, giao hàng, và đôi khi là chạy show quần chúng với hy vọng mong manh. Cậu yêu thích diễn xuất, dù chỉ là những vai diễn nhỏ bé không tên, cậu vẫn cố gắng hóa thân vào từng nhân vật. Sự nhiệt huyết đó khiến những đạo diễn cũ từng hợp tác với cậu rất quý mến.
Một buổi chiều mưa phùn, điện thoại của Giản Lâm rung lên. Là đạo diễn Trần, một vị đạo diễn đã từng cho cậu vài vai quần chúng nhỏ lẻ. "Giản Lâm à, chú có một vai diễn muốn cháu thử sức. Không biết cháu có hứng thú không?"
Giản Lâm thoáng bất ngờ. Vai diễn ư? Lại là vai quần chúng thôi sao? "Dạ, chú cứ nói đi ạ. Cháu lúc nào cũng sẵn sàng."
"Lần này không phải vai quần chúng đâu. Là một vai chính trong phim điện ảnh." Đạo diễn Trần nói, giọng có chút bí ẩn. "Cháu đến phòng casting của công ty Ánh Sáng Vũ Châu nhé. Ngày mai, mười giờ sáng."
Giản Lâm ngẩn người. Vai chính phim điện ảnh? Đó là điều cậu chưa từng dám mơ tới. Cậu đã nghĩ đó là một trò đùa, nhưng giọng điệu của đạo diễn Trần lại rất nghiêm túc. Với tâm lý "đi xem cho biết", Giản Lâm quyết định thử vận may. Cậu không nghĩ nhiều đến việc mình có được nhận hay không, chỉ đơn giản là một cơ hội để cậu được trải nghiệm một buổi casting cho vai chính, điều mà có lẽ cả đời cậu cũng chỉ có một lần.
Sáng hôm sau, Giản Lâm đến công ty Ánh Sáng Vũ Châu. Đây là một trong những công ty giải trí lớn nhất ở Vũ Châu, nơi quy tụ rất nhiều ngôi sao nổi tiếng, trong đó có cả ảnh đế Phương Lạc Bắc. Cậu mặc một chiếc áo phông đơn giản, quần jeans bạc màu, đứng lạc lõng giữa những diễn viên trẻ tài năng, ăn mặc sành điệu đang chờ đợi. Ai nấy đều toát lên vẻ tự tin, chuyên nghiệp, khiến Giản Lâm cảm thấy mình thật nhỏ bé.
Đạo diễn casting đưa cho Giản Lâm một đoạn kịch bản ngắn. Đó là một phân cảnh nội tâm, kể về một chàng trai trẻ đang đối diện với nỗi cô đơn và khao khát được yêu thương. Giản Lâm đọc kỹ kịch bản, cố gắng hình dung ra nhân vật. Cậu không có kỹ thuật diễn xuất chuyên nghiệp, nhưng cậu có sự chân thật trong cảm xúc, có những trải nghiệm sống đã tôi luyện nên một tâm hồn nhạy cảm.
Khi đến lượt mình, Giản Lâm bước vào phòng casting. Cậu thấy đạo diễn, nhà sản xuất, và... Phương Lạc Bắc.
"Bắt đầu đi." Đạo diễn nói.
Giản Lâm hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại. Cậu cố gắng quên đi Phương Lạc Bắc đang ngồi đó, quên đi sự lo lắng và hồi hộp. Cậu đưa mình vào thế giới của nhân vật, chàng trai cô đơn đang khao khát yêu thương. Bằng ánh mắt, bằng cử chỉ, bằng giọng nói run rẩy, Giản Lâm đã thể hiện được sự tổn thương, sự yếu đuối nhưng cũng đầy mãnh liệt của nhân vật. Cậu không diễn quá khoa trương, chỉ đơn giản là bộc lộ những cảm xúc chân thật nhất từ sâu thẳm tâm hồn mình.
Khi Giản Lâm kết thúc, cả căn phòng chìm vào im lặng. Đạo diễn và nhà sản xuất nhìn nhau đầy ẩn ý. Phương Lạc Bắc vẫn ngồi bất động, ánh mắt anh nhìn Giản Lâm như đang soi thấu vào tận cùng tâm can. Trong khoảnh khắc ấy, Giản Lâm cảm thấy như toàn bộ con người mình đang bị anh lột trần.
"Cậu Giản Lâm, diễn xuất của cậu rất tốt." Đạo diễn Trần lên tiếng phá vỡ sự im lặng. "Chúng tôi sẽ liên lạc lại với cậu sớm nhất."
Giản Lâm cúi chào một lần nữa rồi rời khỏi phòng casting, trong lòng vẫn còn bộn bề cảm xúc. Cậu không chắc mình có được nhận hay không, nhưng ít nhất, cậu đã cố gắng hết sức.
Vài ngày sau, một cuộc điện thoại đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời Giản Lâm. Cậu được nhận vai Lâm Hi trong bộ phim "Cảnh Xuân". Giản Lâm không thể tin vào tai mình. Miếng bánh từ trên trời rơi xuống này quá lớn, quá bất ngờ. Cậu đã nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ mãi mãi quẩn quanh với quán cháo và những vai diễn quần chúng không tên.
Khi biết được bạn diễn của mình là ai, Giản Lâm lại một lần nữa sốc. Là Phương Lạc Bắc. Ảnh đế mà cậu vẫn giao cháo hàng ngày, người đã khiến trái tim cậu đập lỗi nhịp trong phòng casting. Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội được đứng chung khung hình với anh.
"Miêu tả ban đầu của vai Lâm Hi... như đo ni đóng giày cho cậu." Lời của đạo diễn Trần vang vọng trong đầu Giản Lâm. Cậu biết, vai diễn này không phải tự nhiên mà đến. Nó là cơ duyên, là sự sắp đặt của số phận, từ hộp cháo định mệnh đến buổi casting bất ngờ.
Về phần Phương Lạc Bắc, sau buổi casting, anh đã ngay lập tức đưa ra quyết định. Không ai khác ngoài Giản Lâm có thể hóa thân thành Lâm Hi một cách chân thật đến thế. Cái vẻ ngoài non nớt nhưng lại ẩn chứa chiều sâu nội tâm, cái sự từng trải pha lẫn hồn nhiên, tất cả đều giống hệt Lâm Hi mà anh đã hình dung trong đầu. Anh biết, việc chọn một diễn viên trẻ, ít kinh nghiệm cho một vai diễn quan trọng là một rủi ro, nhưng anh tin vào trực giác của mình.
Tuy nhiên, trong đầu anh vẫn văng vẳng lời tự nhủ: "Diễn chỉ là giả. Không được có tình cảm với bất cứ ai trong đoàn phim, đặc biệt là diễn viên diễn vai phối hợp." Anh không biết rằng, Giản Lâm sẽ là người đầu tiên và duy nhất khiến anh phải vứt bỏ mọi nguyên tắc, mọi giới hạn mà anh đã tự đặt ra cho trái tim mình.
Bình Luận Chapter
0 bình luận