Cha Nói Ta Mệnh Hèn, Ta Đốt Phù Nghịch Mệnh Chế Ngự Giang Sơn
Cha nói ta trời sinh mệnh hèn.
Ta không tin, tìm đến Đại vu sư, cầu ba đạo Chuyển Vận Phù, muốn nghịch thiên cải mệnh.
Hai đạo phù đã cháy thành tro, ta từ kẻ ăn mày vươn lên như diều gặp gió, ngồi trên bảo tọa Thái hậu, hưởng tận vinh hoa phú quý.
Nhưng sử dụng phù chú này, cái giá phải trả vô cùng lớn.
Phu quân bạc bẽo vô tình. Người trong lòng xem ta như quân cờ. Tình nhân lại muốn ta trở thành món đồ chơi trong lòng bàn tay hắn.
Nhi tử coi ta là đ/ộ/c bọ cạp họa quốc, rút kiếm chỉ thẳng vào ta, thề sẽ băm vằm thành vạn đoạn.
Mũ phượng đè nặng trên đầu, thềm ngọc rực sáng dưới chân, mỗi bước đi đều là vinh hoa đặt trên lưỡi đao.
Con đường này, ta bước đến mức huyết nhục mơ hồ.
Ta nhìn tấm phù chú cuối cùng trong tay.
Đốt… hay không đốt?
Bình Luận (0)