Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE. Chúng tôi có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link này, giá sản phẩm không đổi.
Serum tăng cường collagen, làm mờ dấu hiệu lão hóa, giúp da căng sáng Laneige Bouncy & Firm Serum 30ml
Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn!
Theo cổ lễ, ngày thứ ba sau khi đại hôn chính là ngày lại mặt.
Thái tử bận rộn chính sự trên triều, vốn không cần thiết phải bồi tiếp ta về nhà mẹ đ//ẻ, ta liền một mình quay lại Tướng phủ.
Kể từ đêm bước chân vào Đông Cung, ta đã bắt đầu âm thầm quan sát Thái tử Tiêu Ngân.
Ngài ấy tính tình thâm trầm nội liễm, trong người lại mang bệnh cũ.
Chỉ cần một ngày không ng//â//m mình trong suối nước nóng, t/o/à/n th/â//n sẽ run rẩy vì lạnh, sắc mặt tái nhợt một màu trắng bệch ốm yếu.
Ngay đêm tân hôn, ngài đã thẳng thắn nói với ta, Thái tử phi chỉ cần là nữ nhi của Tô gia, còn việc là Tô Hàm Châu hay là ta, đối với ngài chẳng có gì khác biệt.
Ta tỏ vẻ đã hiểu, ung dung mỉm cười:
"Tâm ý của Điện hạ, thần thiếp hiểu rõ."
"Nhưng thần thiếp cũng giống như ngài, chưa từng xa vời mong cầu những thứ ngoài vinh hoa phú quý, xin Điện hạ cứ yên tâm."
"Sau này Điện hạ sẽ thấy, chọn thần thiếp tuyệt đối không phải là một vụ mua bán lỗ vốn."
Đôi môi Tiêu Ngân khẽ mấp máy, chợt ho khan kịch liệt, ngài nghiêng đầu đưa tay ra hiệu cho ta lui xuống.
Nhập chủ Đông Cung ba ngày, ta cũng chỉ mới nói chuyện với ngài đúng một lần đó.
...
Xe ngựa sắp sửa về đến Tướng phủ, ống tay áo của ta lại bị Bảo Nhi khẽ khàng kéo lấy.
Giọng Bảo Nhi run rẩy:
"Tỷ tỷ, hôm nay Tô Hàm Châu đã trở về rồi, muội sợ lắm."
"Chúng ta có thể quay lại cầu xin Thái tử điện hạ đi cùng được không?"
Khương Bảo Nhi nhỏ hơn ta ba tuổi, là con gái r/u/ộ//t của tên mã nô Khương Đại - kẻ năm xưa đã tr/á//o đ//ổ/i ta.
Mười sáu năm trước, Khương Đại l/é//n l/ú//t tr /á//o đ /ổ//i ta và Tô Hàm Châu, mang ta về tận Thanh Châu.
Ta cứ thế lớn lên trong cảnh b//ầ/n h/à//n cơ cực cùng với Bảo Nhi.
Khương Đại ng /h/i//ệ/n r/ư/ợ//u lại m//ê c /ờ b/ạ//c, hễ thua b/ạ//c là lại l /ô/i hai tỷ muội ta ra đ á /n//h đ/ậ//p ch /ử//i m /ắ//n/g.
Bảo Nhi là con gái r/u/ộ//t của lão, lão lại càng chẳng có chút k/i/ê//ng d//è nào, ra tay đ /á//n/h muội ấy còn t/à//n n/h//ẫ/n hơn.
...
Có một năm vào mùa đông, ta n/h/i/ễ//m ph/o//ng h/à//n rất nặng.
Khương Đại nhận được tin liền từ kinh thành chạy về, trên người rõ ràng rủng rỉnh thêm không ít bạc, nhưng lại chỉ chịu mua cho ta loại thảo dược rẻ tiền nhất.
Bệnh tình mãi không thuyên giảm, Bảo Nhi bèn đi cầu xin Khương Đại.
Khương Đại trong cơn thịnh nộ, suýt chút nữa đã b á//n m/u/ộ//i ấy vào t
Sản phẩm tiếp thị liên kết SHOPEE. Nhận hoa hồng không làm thay đổi giá trị gốc của mặt hàng.
Về sau, Bảo Nhi nghe được th/â//n thế của ta qua những lời nói mớ trong cơn s/a//y của Khương Đại.
Muội ấy cũng biết được, số tiền mà Khương Đại mang từ kinh thành về, thực chất là ph/í b /ị/t m/i/ệ/ng do Tô Hàm Châu đưa cho lão.
Mắt thấy ta b/ệ//nh ngày một nặng, Bảo Nhi chẳng dám chần chừ thêm.
Muội ấy gạt nước mắt, ngay trong đêm ngồi xe bò lên kinh thành, vội vã tìm đến Tướng phủ.
Muội ấy vốn định gặp mặt tỷ tỷ r/u/ộ//t trước, sau đó mới đi cầu xin Tướng gia và phu nhân ch/ữ//a b/ệ//nh cho ta.
Được gặp lại tỷ tỷ r/u/ộ//t, muội ấy vừa kinh ngạc lại vừa mừng rỡ.
Nào ngờ lúc này Tô Hàm Châu lại đột nhiên b/i/ế//n s/ắ//c, vỗ tay một cái, lập tức có vô số gia đinh vây kín xung quanh.
"Thời buổi này, ngay cả ăn m/à//y cũng dám đến Tướng phủ nhận vơ người t/h/â//n sao!"
"Không tự soi gương lại xem mình là cái th/á gì à? Đ/u//ổ/i nó ra ngoài cho ta!"
Sau đó...
Bảo Nhi mang theo năm mươi đồng tiền xỉn màu, cùng với một cái chân đã bị đ á /n//h q/u//è l ế/t về Thanh Châu.
Mua cho ta loại thuốc tốt nhất và chiếc bánh ngọt ngào nhất.
...
Năm từ Thanh Châu lên kinh thành, ta vừa tròn mười bảy tuổi.
Lần đầu tiên nhìn thấy phụ mẫu, bọn họ đứng từ xa đ/á/n//h giá ta từ đầu đến chân, ánh mắt tựa như đang nhìn một kẻ xa lạ.
Phải mất một lúc lâu, bọn họ mới nặn ra được vài giọt nước mắt, mang theo chút ghét bỏ mà dang tay ra, ô//m lấy ta một cách hờ hững.
Bọn họ hỏi ta muốn thứ gì.
Ta đáp: "Khương Đại c h /ế//c rồi, ở quê không còn người thân nào nữa, con muốn đưa muội muội đi cùng."
Mẫu thân sửng sốt một hồi.
Bà ta đưa tay chỉ vào Khương Bảo Nhi, giữa trán bất giác nhíu chặt:
"Con nói con bé q u /è này sao?"
"A Tễ, con là nữ nhi của Tô gia, tên là Tô Tễ chứ không phải Khương Đường Nhi. Chúng ta đón con về, mang theo đứa con gái của kẻ t/i/ệ//n dân này về làm cái gì?"
Ta khẽ mỉm cười.
"Vậy Tô Hàm Châu... có được tính là con gái của kẻ tiện dân không?"
Mẫu thân tức đến mức ứa nước mắt, chỉ thẳng vào mặt ta mà chẳng thốt nên lời.
Phụ thân thở dài một hơi, nhẹ giọng khuyên nhủ mẫu thân, rốt cuộc cũng chiều theo ý ta, để Bảo Nhi được ở lại bên cạnh ta.
...
Nhập phủ tròn một năm.
Bọn họ chưa từng cho ta thêm bất kỳ bộ y phục hay món trang sức nào.
Chỉ sai người dọn dẹp qua loa cái tiểu viện dành cho khách đã bám đầy bụi bặm để ta ở tạm.
Bình Luận Chapter (0)
Thảo luận về nội dung chương này
Bạn muốn bình luận chapter này?
Vui lòng đăng nhập để cùng thảo luận với các độc giả khác.
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên để lại ý kiến và mở đầu cuộc trò chuyện!