Thị nữ bên cạnh ta bất bình: "Thật là hèn kém chẳng ra thể thống gì, thiếp thất nhà ai làm bộ làm tịch như nàng ta?"
"Ngươi cũng biết không ra thể thống gì mà." Ta đang cân nhắc nước bài: "Tức giận vì chuyện không đáng này làm gì?"
"Tiểu thư, Vân di nương khiêu khích người như vậy." Thị nữ nghi hoặc nói: "Vì sao người không tức giận?"
"Bởi vì nàng ta chẳng đạt được gì cả." Ta cười ra tiếng: "Người trong phủ sẽ vì nàng ta được sủng ái mà dám thất lễ với ta sao?"
"Bọn họ không dám, bởi vì quyền quản gia nằm trong tay ta, văn tự bán mình của bọn họ cũng ở trong tay ta."
"Con đường làm quan của Thế tử gia ngày sau cần phụ thân ta giúp đỡ, lợi ích mới là vĩnh hằng, hắn nhiều lần thuận theo Vân di nương tới tìm ta cũng vì biết những thứ này là chuyện nhỏ nhặt, ta sẽ không để ý."
Bên tai truyền đến tiếng bước chân mơ hồ, ta cầm khăn lau tay, giọng điệu đạm nhiên.
"Trượng phu thiên vị đến mức ấy, nếu là người phụ nữ khác, e rằng đã sớm tích tụ uất hận mà héo mòn."
Ta cười cười: "Nhưng ta lại không yêu hắn, hắn và Vân di nương có dây dưa thế nào, cũng coi như giải buồn cho ta."
Trong khóe mắt ta, vạt áo Bùi Tầm dừng lại một chút, sau đó hắn xoay người lướt qua một đường cong.
12
Số lần Bùi Tầm đến Phù Vân viện dần dần nhiều lên.
Ta không cự tuyệt, trong bối cảnh hiện tại, trượng phu lưu lại chủ viện đối với ta chỉ có chỗ tốt.
Hơn nữa, Bùi Tầm cũng coi như là quân tử, mấy lần ngủ lại đều chỉ ngủ ở gian phụ.
Hoạt động giải trí thời xưa thực sự quá ít, ta và hắn tuy là phu thê, nhưng lại không làm được chuyện cực lạc nhất.
Rất nhiều buổi hoàng hôn, ta chỉ có thể cùng hắn đánh cờ đàm đạo, thưởng trà pha hương, dùng cái này để giết thời gian.
"Ta rất là hiếu kỳ, tính tình nàng như vậy." Lại một lần đánh cờ, Bùi Tầm buông quân cờ xuống hỏi: "Sao lại coi trọng Thẩm huynh?"
"... Chữ tình ai có thể hiểu thấu?" Ta nói: "Chẳng lẽ ngươi lại có thể nói ra vì sao ngươi thiên vị Vân di nương?"
Bùi Tầm vuốt ve quân cờ trầm mặc không nói, ta uống ngụm trà, thật nguy hiểm, suýt chút nữa không nhớ ra Thẩm huynh là ai.
"Thẩm gia lưu đày Lĩnh Nam, không có chiếu chỉ không được hồi kinh." Bùi Tầm nói: "Nàng là người chí tình, chỉ sợ si tâm trao nhầm người."
Lời này có ý gì? Tay bưng chén trà của ta khựng lại, cân nhắc nói: "Có phần tình này, quãng đời còn lại cũng không tính là khó sống."
"Quãng đời còn lại quá dài, lẽ nào cứ phải chờ đợi khổ sở như vậy sao?" Bùi Tầm nhìn chằm chằm ta: "Nhân thế cực lạc, thanh xuân tươi đẹp nàng lại không đi hưởng thụ sao?"
Lòng ta cả kinh, nghe ra ẩn ý trong lời hắn, tên cẩu nam nhân này muốn cùng ta thực hiện nghĩa vụ phu thê.
"Thế tử!" Lúc này bên ngoài rèm chợt truyền tiếng bẩm báo: "Vân di nương kinh sợ quá độ, bị ra m/á/u rồi!"
"Rào rào..." Cả bàn cờ vì Bùi Tầm đột nhiên đứng dậy mà đổ ập xuống đất, hắn không nói hai lời liền vội vã rời đi.
Ta vội vàng phái người mời ngự y qua, cho đến chạng vạng tối, Trần lão đến viện của ta, báo Vân di nương đã bình an.
"Nhưng ta xem mạch tượng của di nương, cái thai này cũng không tính là yên ổn." Trần lão nói: "Thật sự quá trẻ
Ta lặng im không nói, Thẩm Hựu Vân năm nay mười sáu, trưởng tỷ ta gả vào Quốc Công Phủ cũng mang thai ở độ tuổi này.
Lời này cũng chỉ có Trần lão dám nói, ta hỏi: "... Nàng lần này kinh hãi là vì sao?"
"Thẩm gia bị tịch biên, nữ quyến lưu lạc đến nhạc phường, lúc Thế tử đi chuộc thân, chỉ tìm được Vân di nương, mẫu thân nàng không rõ tung tích."
Lão ngự y nói: "Một năm này, Thế tử nhờ vả quan hệ tìm kiếm đều không có kết quả, bỗng nhiên giờ Ngọ nhận được tin tức, nào ngờ lại mừng hụt."
Ta ngồi bên hồ cho cá ăn, nghe vậy thở dài: "Cũng là người đáng thương."
13
Sau khi Thẩm Hựu Vân bị động thai, số lần Bùi Tầm đến chủ viện của ta ít đi.
Cuộc sống của ta vẫn thanh nhàn khoan thai như trước, có lẽ là chí thú hợp nhau, quan hệ giữa ta và Hầu phu nhân càng thêm thân cận.
Hoa quế thơm ngát, ta xách rượu đến viện của Hầu phu nhân, uống rượu trò chuyện, hai người đều ngà ngà say.
Tóc mai buông lỏng, ta quá mức vui vẻ, thế mà ngã vào đùi Hầu phu nhân, buồn ngủ.
Hầu phu nhân cũng không kém ta là bao, cười vuốt ve gương mặt ta: "Ngươi sống tự tại như vậy, ta nhìn cũng vui lây."
Ta nắm vạt áo bà: "Sao mẫu thân lại nói lời này?"
"Hơn hai mươi năm trước, ta chính là ngươi của bây giờ, nhưng không khoát đạt như ngươi." Hầu phu nhân giương ánh mắt xa xăm: "Cho nên ta nói, nam nhân Bùi gia đều cùng một giuộc."
"Lúc ấy ta tuổi trẻ khí thịnh, cùng vị kiều thiếp của Hầu gia kia huyên náo đến mức thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, thậm chí có một lần c/h/ế/t tâm, muốn trốn vào cửa Phật."
"May là không đi." Ta nói: "Thật vô vị biết bao, làm gì có rượu ngon ngày lành để hưởng."
"Đúng vậy, thanh xuân rực rỡ thế này, sao có thể để trôi qua một cách vô vị. Văn Khê à, nhân gian có chút thú vui hưởng lạc, ngươi cũng nên thử trải nghiệm một phen cho biết."
Hầu phu nhân cười nói: "Không sinh con nhưng có thể hưởng thụ, con ta cũng coi như chi lan ngọc thụ, lại đang tuổi thanh niên, thử một chút cũng không sao."
Ta nhất thời cười đến run rẩy cả người, ngay cả trâm cài tóc cũng rơi mất: "Người nhìn ra được sao?"
"Sao không nhìn ra?" Hầu phu nhân dịu dàng chỉnh lại trâm cài cho ta: "Thần thái động tác của hai đứa còn có thể gạt người hay sao?"
Khi mây chiều tan đi, ta trở về Phù Vân viện.
Men say lên má, ta vừa mới lười biếng cởi phi bạch xuống, bỗng nhìn thấy Bùi Tầm đã đợi rất lâu.
"Là đến chỗ mẫu thân uống rượu?" Bùi Tầm cười cười: "Bộ dáng như vậy, sợ là uống say rồi."
Ta không đáp lời, tự mình xách ấm trà rót nước, thân hình loạng choạng, nước trà tràn ra hơn phân nửa.
Bùi Tầm bất đắc dĩ thở dài, tiến lên đón lấy, đưa chén trà đã rót xong tới bên miệng ta: "Uống đi, chậm một chút."
Ta nương theo tay hắn, uống quá nhanh, nước trà thuận theo khóe miệng chảy xuống, nhỏ vào bên cổ ta, rơi vào chỗ càng sâu.
Ánh mắt Bùi Tầm tối sầm lại, ngón tay nhẹ nhàng quệt qua giọt nước trên xương quai xanh của ta, hắn chậm rãi cúi đầu, bàn tay to nắm lấy phần gáy ướt đẫm mồ hôi của ta.
Hơi thở mập mờ hòa vào nhau, Bùi Tầm dịu dàng vuốt ve gò má ta, lúc như hôn như không ta chợt gọi một tiếng: "Thẩm lang."
Bình Luận Chapter
0 bình luận