KIẾP NÀY NGUYỆN KHÔNG PHỤ NGƯỜI Chương 1

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết TIKTOK.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

Combo 6 bịch khăn giấy rút TOP GIA

TIKTOK

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

Tiết trời đông giá, trời lạnh đất băng, ta giặt xong kiện y phục cuối cùng, còn chưa kịp lau khô đôi bàn tay đầy vết cước tấy đỏ, ma ma của Hoán Y cục đã hướng về phía ta mà gào thét: "Ôn Lam, mau lên, Tướng phủ có người đến đón ngươi rồi."


Ta có thoáng sững sờ, lúc này mới nhớ ra bản thân từng làm thiên kim Tướng phủ trọn vẹn mười sáu năm, vậy mà một năm trước lại bị cho hay ta chỉ là thiên kim giả do nhũ mẫu đánh tráo.


Năm ấy, chân thiên kim của Tướng phủ là Ôn Như Ý mang theo tín vật tìm đến tận cửa. Phụ thân và mẫu thân nhìn thấy tín vật kia, lại thấy dung mạo nàng ta có đến năm phần tương đồng với mẫu thân, liền lập tức nhận định nàng ta mới là cốt nhục ruột thịt.


Bọn họ ôm lấy nàng ta mà khóc lóc thảm thiết, luôn miệng cảm thán ông trời có mắt.


Còn ta chỉ biết luống cuống đứng nhìn, rốt cuộc cũng thấu tỏ thân phận thật sự của chính mình.


Tướng gia bảo với ta, cho dù đã tìm lại được muội muội, ta vẫn mãi là đại tiểu thư của Tướng phủ.


Tướng gia phu nhân cũng nói, bà vẫn sẽ xem ta như nữ nhi ruột thịt mà yêu thương sủng ái.


Đại công tử Tướng phủ đầy sủng nịnh xoa đầu ta, nói rằng ta mãi mãi là muội muội của huynh ấy.


Vị hôn phu là thiếu niên tướng quân của ta cũng lên tiếng an ủi, hứa hẹn đợi ta đến tuổi cập kê, chàng sẽ lập tức rước ta qua cửa.


Thế nhưng, ngày hôm đó người của Tướng phủ tận mắt chứng kiến Ôn Như Ý đánh vỡ ngọc như ý do ngự ban, trơ mắt nhìn nha hoàn của nàng ta đổ hết tội lỗi lên đầu ta, nhìn ta bị người trong cung trách phạt đánh đập, lại nhìn ta bị đày đến Hoán Y cục làm nô tỳ.


Bọn họ lại chỉ biết bảo vệ Ôn Như Ý đứng sang một bên, từ đầu chí cuối tịnh không nói lấy nửa lời.


"Ôn Lam, ngươi còn đứng đực ra đó làm gì? Ngươi còn định để Đại công tử Tướng phủ đích thân tới mời ngươi sao, cũng không chịu soi gương xem bản thân là thứ hạng gì, chẳng qua chỉ là một đứa dưỡng nữ mà thôi." Thanh âm thúc giục của ma ma đã kéo dạt những dòng suy tư của ta về cõi thực.


Ta khẽ nâng mi mắt nhìn về phía cửa Hoán Y cục, liền bắt gặp khuôn mặt vừa thân thuộc lại vừa đâm ra xa lạ kia.


Trái tim ta nhịn không được mà hung hăng co rút đau đớn.


Là Ôn Như Nguyện.


Người mà ta đã gọi một tiếng huynh trưởng suốt mười sáu năm ròng.




Huynh ấy từng vì muốn chữa khỏi chứng ho lao cho ta, không quản ngại dẫn người lên ngọn tuyết sơn hiếm dấu chân người, chỉ để tìm cho ta một gốc Thiên Sơn Tuyết Liên về làm thuốc.


Nhưng huynh ấy cũng từng vì Ôn Như Ý mà chính miệng chỉ điểm ta làm vỡ ngự ban chi vật, tự tay đưa ta đến cái chốn Hoán Y cục này.


Ta hít sâu một hơi, cố đè nén muôn vàn uất ức nơi đáy lòng, chậm rãi bước về phía huynh ấy.


Đến khi bước lại gần, ta mới khuỵu gối hành lễ: "Nô tỳ thỉnh an Tướng phủ Đại công tử."


Trước khi đến đây

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

SHOPEE
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

, Ôn Như Nguyện đã từng nghĩ qua cảnh tượng lúc Ôn Lam nhìn thấy mình, nhất định muội ấy sẽ vừa làm nũng, vừa khóc lóc kể lể những tủi nhục phải chịu trong suốt một năm qua.


Nào ngờ đâu, muội ấy vậy mà lại kính cẩn hành lễ với huynh, mở miệng ngậm miệng đều tự xưng mình là nô tỳ.


Đây chính là muội muội mà huynh đã sủng ái ròng rã mười sáu năm trời cơ mà.


Huynh cảm giác trái tim mình như bị một bàn tay vô hình hung hăng bóp nghẹt, ngay cả việc hít thở cũng trở nên vô cùng khó nhọc.


Hai bàn tay buông thõng bên người siết chặt thành quyền, khó nhọc cất lời.


"Bệ hạ đã ân chuẩn, cho phép muội rời khỏi nơi này."


Nói xong lời này, Ôn Như Nguyện tự cảm thấy ngữ khí của mình có chút cứng nhắc, hàng chân mày khẽ nhíu lại, sau đó liền cúi người nâng ta đứng dậy.


Giọng điệu của huynh ấy lại ôn nhu y hệt như một năm về trước: "Muội có thể về nhà rồi, cùng huynh trưởng về nhà đi."


Trái tim ta lại nhói lên, về nhà đi, ba chữ này ta đã mong ngóng biết bao lâu.


Khoảng thời gian mới đến Hoán Y cục, dường như ngày ngày đêm đêm ta đều khắc khoải ngóng trông Tướng phủ sẽ phái người đến đón ta về nhà.


Thế nhưng ròng rã suốt một năm trời, niềm hy vọng dần biến thành nỗi tuyệt vọng sâu thẳm.


Cho đến tận bây giờ, khi ta đã không còn ôm ấp bất cứ ảo tưởng nào với Tướng phủ nữa, thì không ngờ rằng, ba chữ này lại tự tìm đến.


Nội tâm ta đắng chát, lặng lẽ không biến sắc vùng khỏi bàn tay của Ôn Như Nguyện, lại cúi người hành lễ.


"Nô tỳ đa tạ ân điển của Thánh thượng."


Ngữ khí của ta vô cùng chân thành, thái độ hết mực cung kính, một tiếng dạ hai tiếng vâng đều xưng nô tỳ, dường như điều đó khiến Ôn Như Nguyện có chút không vui.


Sắc mặt huynh ấy lạnh lùng tột độ, giọng điệu cũng không mấy thiện ý.


"Tuy rằng ở nơi này một năm, nhưng muội vẫn là Đại tiểu thư của Tướng phủ ta, chẳng phải nô tỳ gì cả."


Muội muội do một tay huynh chiều chuộng từ nhỏ đến lớn, làm sao có thể là nô tỳ cho được.


Chương 2


Nghe thấy lời này, ta chỉ cảm thấy nực cười khôn xiết. Một năm nay, ngày nào ta cũng phải thức dậy từ lúc tinh mơ chưa tỏ mặt người để giặt giũ y phục, làm quần quật từ ban ngày cho đến tận đêm đen. Suốt ba trăm sáu mươi lăm ngày không một ngày nào dám lười biếng, nếu không ma ma nhẹ thì cắt cơm cắt nước, nặng thì thẳng tay đánh mắng.


Ta từng cãi tay đôi với họ, đe dọa họ rằng ta chính là thiên kim Tướng phủ, thế nhưng đổi lại chỉ là những trận đấm đá tàn nhẫn.


Bọn họ vốn dĩ ngứa mắt nhất là loại thiên kim tiểu thư như ta, lúc nào cũng quen thói hống hách sai bảo người khác.


Hiện tại mọi người đều giống nhau, đều là những nô tỳ thấp hèn ti tiện.



Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!