MỘNG CẢNH TƯƠNG PHÙNG Chương 7

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

Sữa bột Nutifood GrowPLUS+ Sữa Non Trên 1 tuổi - 24h hỗ trợ tăng đề kháng (Lon 800g)

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

Thực chất, lời này nói ra là để chuẩn bị tiễn khách đi, nào ngờ Lăng Khuyết lại khẽ gật đầu, đáp lại một cách trôi chảy:

 

"Đa tạ nhạc phụ."

 

Ta suýt nữa thì sặc nước bọt. Ngươi gọi loạn cái gì thế?

 

Phụ thân ta cũng sững sờ, nhưng lập tức phản ứng lại. Hôn ước chưa hủy, hôn thư chưa trả, hắn gọi một tiếng "nhạc phụ" cũng là hợp lễ nghi, không bắt bẻ được.

 

Lăng Khuyết dường như không thấy ngượng ngùng, tiếp lời:

 

"Công tử muốn theo lão phu đến tạm phòng dùng trà, hay là để tiểu nữ đưa công tử dạo một vòng phủ?"

 

Câu hỏi của phụ thân chỉ là xã giao, nhưng Lăng Khuyết quả nhiên quay sang ta, nở một nụ cười thâm sâu:

 

"Vậy phiền Nguyệt Hoài cô nương đưa đường."

 

Ta nhíu mày, lạnh nhạt nhắc nhở:

 

"Xin hãy gọi ta là Thẩm tiểu thư."

 

Lễ độ của Lăng Khuyết sao lúc có lúc không thế hả?

 

Phụ thân không hiểu rõ sự tình rối ren giữa chúng ta, chỉ cười hớn hở dặn dò ta không được thất lễ với khách quý. Ta đành miễn cưỡng dẫn Lăng Khuyết đi dạo khắp phủ Thẩm.

 

Thế nhưng, những nơi phong cảnh hữu tình như hồ sen, vườn đào nở rộ, hay tiểu đình ngắm trăng, ta tuyệt nhiên chẳng dẫn hắn tới. Ta chỉ chọn những con đường quanh co khúc khuỷu, len lỏi giữa khe đá và sườn núi gập ghềnh mà bước.

 

Người hầu trong phủ Thẩm chẳng có chút con mắt tinh tường nào. Ta mặt lạnh như tiền đi bên cạnh Lăng Khuyết, vậy mà bọn họ vẫn cứ tươi cười, miệng một tiếng "Nhị tiểu thư tốt", miệng hai tiếng "Nhị cô gia khỏe".

 

Sắp từ hôn rồi đấy, các ngươi không nhìn ra bầu không khí căng thẳng này sao?Ta bèn thỏa hiệp, quyết định đưa Lăng Khuyết đến một gian tiểu đình vắng vẻ ngồi nghỉ, cốt để tai không phải nghe những câu xưng hô khiến người ta bực mình kia nữa.

 

Dọc đường đi, Lăng Khuyết trầm mặc không nói một lời, ta cũng mặc kệ hắn đang toan tính điều gì. Chợt nhớ ra chuyện cũ, ta bèn lên tiếng:

 

"Lăng công tử hôm nay không mang hôn thư, vậy có mang bạc theo chăng?"

 

"Có mang."

 

Hắn đáp rất nhanh. Ta liền thẳng thắn đòi nợ:

 

"Số bạc trước kia chàng mượn để may y phục, xin hoàn lại cho ta. Tiền ăn uống ta hào phóng không tính toán nữa."

 

Lăng Khuyết sờ tay vào ngực áo, vẻ mặt thoáng chút ngượng ngùng:

 

"Không đủ. Hôm nay ta mang theo không nhiều, chi bằng lấy ngọc bội của ta làm vật cầm tạm? Đợi ta mang đủ bạc tới sẽ chuộc lại."

 

Nói rồi, Lăng Khuyết một tay giữ lấy tay ta, tay kia tháo miếng ngọc bội đang đeo bên hông xuống. Ta vội vã xua tay từ chối:

 

"Không cần, ta tin nhân phẩm của Lăng công tử. Nữ nhi gia thất sao có thể tùy tiện nhận lấy tín vật của nam tử khác?"

 

Đúng lúc chúng ta đang giằng co, một giọng nói lanh lảnh vang lên từ

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

SHOPEE
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

trong đình:

 

"Muội muội cùng ai kia đang lôi lôi kéo kéo cái gì thế? Giữa thanh thiên bạch nhật, trời xanh mây trắng, dắt người đến để tỷ tỷ đây nhìn thử xem nào."

 

Là giọng của đại tỷ Thẩm Bách Vi. Lúc ấy ta mới phát hiện nàng cùng nha hoàn đang ngồi hóng mát trong đình, bên cạnh còn có đại ca Thẩm Khoát đang chăm chú nhìn bàn cờ. Nghe tiếng tỷ tỷ, đại ca cũng ngẩng đầu nhìn qua.

 

Ta lập tức mượn cớ rút tay khỏi tay Lăng Khuyết, bước lên phân trần:

 

"Phụ thân lưu khách lại dùng cơm, nên muội dẫn hắn dạo quanh phủ một vòng."

 

Thẩm Bách Vi nhoẻn miệng cười, ánh mắt đầy ý tứ nhìn Lăng Khuyết:

 

"Đây là muội phu ư? Biết đánh cờ chứ? Qua đây đấu với tỷ một ván."

 

Ta thầm than trong lòng, đại tỷ lại bắt đầu giở thói trêu chọc rồi. Ta quên mất Thẩm Bách Vi chỉ đứng về phía ta mỗi khi ta bị người ngoài bắt nạt, còn bình thường nàng rất thích xem ta xấu hổ.

 

Lăng Khuyết thành thật đáp:

 

"Không biết."

 

Câu trả lời này xem ra rất đúng ý nàng. Thẩm Bách Vi lập tức bảo Thẩm Khoát thu dọn bàn cờ, nhường chỗ cho "tiểu muội phu". Không bao lâu sau, Thẩm Khoát đành đứng cạnh ta, cùng xem trận cờ, hay nói đúng hơn là xem Lăng Khuyết bị đại tỷ "giày vò".

 

Lăng Khuyết quả thực trông như kẻ ngoại đạo, nước đi vụng về, ngay cả ta nhìn vào cũng cảm thấy mình có thể thắng hắn dễ dàng. Thẩm Bách Vi thắng một ván chóng vánh rồi liền kêu ca mệt mỏi, bảo ta thay nàng vào đấu tiếp.

 

Vẫn là tỷ tỷ ruột mới hiểu lòng ta, muốn tạo cơ hội cho ta gỡ gạc thể diện. Ta hào hứng ngồi xuống, tưởng chừng sắp giành được ván thắng đầu tiên trong đời.

 

Nào ngờ, Lăng Khuyết nãy giờ chỉ là đang giả vờ! Hắn rõ ràng là cao thủ ẩn mình.

 

Giữa cơn gió mát nhè nhẹ, hắn đánh cho ta tơi tả, quân cờ của ta "manh giáp không còn". Thắng xong, hắn còn mỉm cười ôn nhu nói:

 

"Đa tạ cô nương đã nhường."

 

Thẩm Bách Vi đứng bên cạnh đã sớm che mặt cười đến run cả người, không thốt nên lời. Ta nghiến răng ken két, thầm thề từ nay về sau ta và Cờ Vây đời đời kiếp kiếp không đội trời chung!

 

***

 

Tới bữa tối, nghe nói "nhị cô gia" có mặt, mẫu thân và tổ mẫu đều đến tiền viện cùng dùng cơm. Ván cờ vừa xong, ta định lấy cớ thân thể khó chịu để trốn, nào ngờ lại bị đại tỷ mạnh tay kéo đến tận bàn tiệc.

 

Ta thầm nghĩ: *Chư vị, mọi người còn nhớ hôm nay Lăng Khuyết tới là để bàn chuyện từ hôn không vậy?*

 

Thế nhưng trong bữa, ai nấy đều giữ thể diện, tuyệt nhiên không ai nhắc đến chuyện hôn ước. Mọi người ngồi đối ẩm trò chuyện, vui vẻ hòa thuận đến lạ lùng. Tiệc tan, trăng sáng như gương, Lăng Khuyết - kẻ đến không từ chối, mời rượu không chối từ - đã uống cạn liền hai vò rượu lớn.

 

Không phải chàng say thì ai say?

Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!