Sau này Vân Sách bệnh nặng, Biểu cô phụ qua đời, gánh nặng của Vân gia vẫn rơi xuống đầu ta.
Ta trở thành nữ chủ nhân của Vân phủ, trở thành hiền thê của Vân Sách.
Bên ngoài gọi ta là Vân phu nhân, sau này nữa ta trở thành Vân Lão phu nhân.
Nhưng Vân phủ này đối với ta mà nói, chính là lồng giam.
Là lồng giam do Vân Sách dốc lòng tạo ra cho ta, khiến ta vĩnh viễn không thể bay ra khỏi mảnh trời vuông vức này.
"Đúng vậy, có phải có hiểu lầm gì không?"
"Ta và Đại công tử chỉ là bèo nước gặp nhau mà thôi."
Chương 9
Hạ nhân lộ vẻ khó xử.
"Nhị phu nhân, Bùi tiểu thư, đây là ý của Đại phu nhân."
"Cũng là ý của Lão phu nhân."
Hạ nhân lôi mẫu thân của Vân Sách và Vân Lão phu nhân ra, rõ ràng là muốn chèn ép Biểu cô.
"Ta đi là được."
"Nhưng ta dẫu sao cũng là thân nữ nhi chưa xuất giá, Biểu cô đi cùng ta nhé."
Ta đứng dậy, nhìn Biểu cô gật đầu.
...
Khi cùng Biểu cô chạy đến, Vân Sách đang nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt.
Hắn nhíu chặt mày, dường như bị vây hãm trong mộng mị.
Vì xông vào biển lửa, tay chân đều có vết bỏng.
"Ngọc Dung, Ngọc Dung..."
Bước lại gần, tiếng lẩm bẩm trong miệng hắn trở nên rõ ràng.
Quả thực là đang gọi tên ta.
Ta theo bản năng lùi lại hai bước.
Nơi này ta quá đỗi quen thuộc.
Kiếp trước ở đây hơn ba mươi năm, trên chiếc giường này, ta và Vân Sách từng ân ái, từng mặn nồng, cũng từng bị hắn làm tổn thương.
"Đại công tử bị làm sao vậy?"
Ta hoảng hốt quay người lại, nấp sau lưng Biểu cô.
"A Sách biết khách phòng bốc cháy, sợ Bùi cô nương mất đồ quan trọng, xông vào biển lửa bị bỏng thì chớ, lại còn bị xà nhà rơi trúng."
"Bùi cô nương ngay cả một câu cảm tạ cũng không nói thì thôi đi, nay lại nói ra những lời gì thế này?"
Giọng điệu của Vân Đại phu nhân lộ rõ vẻ bất thiện.
Ta cười lạnh một tiếng, hỏi ngược lại:
"Ta còn đang thắc mắc đây, phòng của ta sao đang yên đang lành lại bốc cháy?"
Chương 10
"Ngươi..." Vân Đại phu nhân cứng họng.
"Ý ngươi là A Sách cố ý phóng hỏa, mục đích là để bản thân mang đầy thương tích rồi còn bị ngươi nghi ngờ sao?"
Lồng ngực Đại phu nhân phập phồng kịch liệt, bị ta chọc giận không nhẹ.
"Nếu không thì sao?" Ta hỏi vặn lại.
"Đại công tử xông vào biển lửa chịu một thân thương tích, vậy vật quan trọng của ta có mang ra được không?"
Mọi người lập tức im
Hồi lâu sau, Vân Lão phu nhân mới lên tiếng:
"Lửa cháy quá lớn, A Sách bị xà nhà đè trúng, sao có thể mang đồ vật ra ngoài nguyên vẹn được?"
"Chuyện hôm nay A Sách bị tiện tỳ Tiết Noãn kia mê hoặc, khiến Bùi cô nương chịu ủy khuất. Việc xông vào biển lửa này, e là cũng vì muốn bù đắp."
"Tuy nói kết quả không tốt, nhưng tâm ý dẫu sao cũng là tốt."
Những lời này, rõ ràng là đổ lỗi lên đầu ta.
"Hai ngày nay đã gây thêm nhiều phiền phức cho Vân phủ."
"Vừa rồi là ta lỡ lời, mong các vị trưởng bối thứ lỗi."
"Đêm nay ta sẽ dọn ra khách điếm, sau khi giấy tờ hộ tịch mới được gửi đến, ta sẽ lập tức rời khỏi Thái Thương."
"Trước khi rời đi, ta sẽ không bước chân vào Vân phủ nửa bước." Ta thuận nước đẩy thuyền đáp lời.
Vân Sách vì muốn giữ ta lại, không tiếc phóng hỏa, còn dùng cả khổ nhục kế này.
Trận hỏa hoạn này, đã thiêu rụi hoàn toàn những chuyện xảy ra vào ban ngày.
"Bùi cô nương." Vân Sách không biết đã tỉnh lại từ lúc nào.
Hắn chống tay xuống giường ngồi dậy, "Khách phòng bốc cháy, hại cô nương mất giấy tờ hộ tịch, là lỗi của Vân phủ."
"Nếu còn để cô nương dọn ra khỏi Vân phủ, thì Vân phủ quả thực quá thất lễ rồi."
Có lẽ vì vết thương trên người, sắc mặt Vân Sách nhợt nhạt, giọng nói rất nhẹ.
Hắn bày ra dáng vẻ tự trách, ngược lại càng khiến ta trông có vẻ hùng hổ dọa người.
Vân Lão phu nhân nhìn Vân Sách, lại nhìn ta, "Bùi cô nương cứ ở lại đi."
"Nguyên nhân vụ hỏa hoạn này Vân phủ chúng ta cũng sẽ điều tra rõ ràng, cho ngươi một lời công đạo."
Chương 11
Biểu cô sợ ta bị thương, liền để ta dọn vào viện của người.
Lại sợ ta ở một mình không an toàn, nên bảo Vân Chỉ ngủ cùng ta.
"Đường ca không phải là thích tỷ tỷ rồi chứ?"
"Muội nghe hạ nhân nói, huynh ấy bị thương nặng lắm. Ngoại trừ nha hoàn Tiết Noãn kia, chưa từng thấy huynh ấy để tâm đến nữ tử nào như vậy." Vân Chỉ phân tích.
Ta lắc đầu, "Ban ngày hắn mới nói ta vô cớ đẩy nha hoàn của hắn xuống nước, còn nói ta vu oan."
"Mới qua vài canh giờ, hắn đã cam tâm tình nguyện xông vào biển lửa giúp ta tìm đồ sao?"
"Hơn nữa giấy tờ hộ tịch này cũng không mang ra được, ai biết được có phải hắn lao vào biển lửa để chắc chắn rằng giấy tờ hộ tịch của ta đã bị thiêu rụi hay không."
Ta mỗi nói một câu, sắc mặt Biểu cô lại ngưng trọng thêm một phần.
"Ta thấy đây là muốn mượn chuyện hỏa hoạn để giữ con lại Vân phủ."
"Đại phòng xưa nay tâm tư thâm trầm, trước khi giấy tờ hộ tịch mới được gửi đến, con đừng tùy tiện rời khỏi viện."
Ta gật đầu, "Biểu cô có người nào đáng tin cậy để sai bảo không?"
Bình Luận Chapter
0 bình luận